Chương 31

Chúc Lý thị bật cười lạnh nhưng giữa chừng lại nghẹn lại, vạch trần thì dựa vào đâu?

Không bằng chứng!

Hạ Lan Chi đứng đó, trắng trẻo, yếu ớt như đóa hoa không nhiễm bụi trần.

Chúc Lý thị giận đến mức run cả tay, vặn xoắn khăn suýt đứt: “Cáo có ngày lộ đuôi! Ta sớm muộn gì cũng bắt được bộ mặt thật của ngươi!”

Bà ta hít sâu rồi rít qua kẽ răng: “Ngươi đau lòng đúng không? Tốt lắm. Bổn phu nhân cho ngươi nghỉ ba ngày!”

“Nhưng từ ngày thứ tư trở đi, cơm ba bữa trong phủ đều do đại thiếu phu nhân ngươi phụ trách. Không được cho ai giúp, cũng không ai được chỉ dạy!”

“Nếu làm sai… quỳ đó mà nhớ đời!”

-

Lời Chúc Lý thị chưa dứt, một tiếng quát già nua bỗng vang lên, sắc bén như dao: “Lão thân ở đây! Ta muốn xem kẻ nào dám coi thiếu phu nhân Chúc phủ như gia nô mà sai khiến!”

Hạ Lan Chi ngạc nhiên khôn xiết. Nàng nào có sai người đi mời Chúc lão phu nhân tới. Ánh mắt vô thức lướt qua Nguyệt Cô đang đứng phía sau lão phu nhân, trong lòng nàng hiểu ra ngay, hẳn chính nàng ta đã lặng lẽ đi mời người đến.

“Lão phu nhân nói vậy là sai rồi!”

Phương ma ma bị dồn vào đường cùng, như chó cùng rứt giậu mà phản bác: “Một ngày ba bữa cơm vốn là phận sự thường tình của con dâu trong nhà. Đại thiếu gia nay đã không còn, những việc ấy dĩ nhiên phải do đại thiếu phu nhân đảm đương!”

Hạ Lan Chi cụp mắt, đôi mi dày rũ xuống, môi anh đào mím chặt thành một đường thẳng. Nàng vẫn im lặng, không nói lời nào nhưng sự nhẫn nhịn trong dáng vẻ lại càng khiến không khí thêm căng thẳng.

Chúc lão phu nhân hừ lạnh: “Lý Hương Lan, hậu viện nhà ngươi dạy ra hạng người thế này, còn dám tự xưng là biết phép tắc hay sao?”

“Mẫu thân.”

Chúc Lý thị bất mãn kéo khăn gấm, giọng không phục: “Dù Phương ma ma nói hơi thẳng thắn nhưng lời ấy cũng chẳng sai. Con dâu nhà thường dân thì dệt vải may áo, giặt giũ nấu cơm, việc nào chẳng phải làm? Vậy cớ sao đến lượt Hạ Lan thị lại không thể?”

Trong lòng bà ta thầm oán hận: thật không biết cái bà già đáng ghét ấy rốt cuộc nghĩ gì, hết lần này đến lần khác lại che chở cho con tiện tì kia!

Chúc lão phu nhân đang định quay sang lý lẽ với Chúc Lý thị nhưng ánh mắt thoáng dừng lại khi thấy Hạ Lan Chi nháy mắt với mình. Lão phu nhân vừa tức vừa buồn cười, đến nước này rồi, bị người ta ép đến không còn chỗ thở, mà con bé này vẫn còn tâm trí làm mặt xấu chọc Chúc lão phu nhân vui được hay sao?