Chương 17

[Nhưng mà thôi, ngàn vạn lần cũng đừng đấy nhé, đồ súc sinh đội lốt người nhà ngươi còn muốn quay về quấy nhiễu ta sao.]

Tạ Vô Ngân đứng bên nghe thiếu nữ miệng nói một đằng, lòng nghĩ một nẻo cũng đã quá quen mắt.

Hạ Lan Chi khóc tới mức như sắp ngất đi, thế nhưng màn kịch đó ngược lại khiến người ngoài nhìn vào, chỉ cảm thấy vợ chồng Chúc gia đúng là bạc tình vô nghĩa, vừa chôn cất xong đã lạnh nhạt hờ hững.

“Ai… cũng là một người đáng thương.”

“Thiếu phu nhân còn trẻ thế kia vậy mà phải thủ tiết cả đời, cũng không biết mấy người rảnh rỗi bày đặt đồn đãi lung tung kia trong bụng nghĩ sao cho được.”

“Phải đó, ngươi nhìn thử xem, Chúc phu nhân đến một giọt nước mắt cũng không rơi cho con mình. Đời người mà, chỉ tới khi chết rồi mới biết ai mới là người thật lòng với mình.”

Vài vị thân thích bên Chúc gia ghé sát vào nhau thì thầm bàn tán.

Chúc Võ Tuyên đã chết, nếu nói ai đau lòng nhất thì chẳng ai qua được Chúc Lý thị.

Mũi Chúc Lý thị đỏ hoe nhưng cắn răng thế nào cũng không rơi nổi một giọt nước mắt, một bụng uất ức nghẹn ở ngực, ánh mắt Chúc Lý thị vừa oán hận vừa căm tức quét thẳng về phía Hạ Lan Chi, cái kẻ diễn kịch giỏi đến mức đáng ghét kia.

Đến lúc thấy Hạ Lan Chi sắp sửa ngất lả đi lần thứ ba, Chúc Lý thị rốt cuộc cũng không nhịn nổi nữa, lạnh mặt phất tay ra lệnh: “Người đâu, mau dìu đại thiếu phu nhân sang bên kia nghỉ ngơi.”

Cách mộ phần không xa là một tòa đình hóng gió, nơi ấy đã sớm được bọn hạ nhân quét dọn sạch sẽ, bày sẵn trà nóng và điểm tâm tinh xảo.

“Thiếu phu nhân, người đừng quá đau lòng. Cả đại phòng nhà chúng ta còn trông cậy vào người, nếu người ngã quỵ rồi, những kẻ kia chẳng phải được dịp…”

Nha hoàn mắt hạnh chưa nói hết câu, đã bị một nha hoàn khác cao hơn chen ngang.

“Xì xì xì, nói năng linh tinh gì vậy! Thiếu phu nhân thân thể khỏe mạnh, không được nói gở.”

Hạ Lan Chi khẽ hít mũi, giọng dịu lại: “Các ngươi ra ngoài trước đi, ta muốn yên tĩnh một lát.”

Hai nha hoàn nhìn nhau, trên mặt đều có chút do dự.

“Ta chỉ muốn một mình ngồi một lát thôi.”

Hạ Lan Chi nhắc lại, lúc này hai nha hoàn mới miễn cưỡng lui ra ngoài.

Đợi đến khi không còn nhìn thấy bóng dáng ai nữa, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng vì khóc của Hạ Lan Chi lập tức lạnh tanh lại. Từ trong tay áo nàng, hai quả táo tròn lăn ra.

Nếu không phải cái đầu heo và mấy tảng thịt trên bàn tế quá to, khó mà giấu được thì nàng còn tính mang theo nhiều hơn nữa kìa.