Kiếp trước, nàng nhân danh Mục lão phu nhân mà đến dự. Vì phụ thân còn bị giam trong ngục, nàng đã phải chịu đủ loại nhục nhã tại yến tiệc. Chiếc túi hương mà nàng dồn hết tâm huyết thêu tặng Mục Dịch làm quà sinh thần lại bị hắn ta ném vào lò sưởi, thiêu thành tro bụi.
***
Chính đường Tống phủ, quản gia Viên Quý của phủ Vệ Quốc công đang ngồi trên ghế uống trà nóng, bên cạnh là vài gã sai vặt.
Cách đó không xa, trên bàn bày đủ loại dược phẩm quý giá như nhân sâm, linh chi, thể hiện sự hào phóng, Mục gia là danh gia vọng tộc, những thứ này chẳng qua chỉ là chuyện nhỏ.
Tống Ý Hoan ung dung bước đến, còn chưa nói gì thì đã nghe Viên Quý đặt chén trà xuống, nhổ ra ít lá trà, rồi than: “Phì phì, đây là trà gì thế? Chẳng có vị gì cả.”
Lời này không lớn không nhỏ, vừa vặn để những người hầu trong phòng đều nghe thấy, vài người đứng đó không khỏi thay đổi sắc mặt.
Viên Quý quay đầu, giả vờ như vừa trông thấy Tống Ý Hoan, vỗ nhẹ vào vạt áo, đứng dậy nói: “Ta còn tưởng sẽ được gặp Tống phu nhân, hóa ra lại là Nhị tiểu thư.”
Viên Quý đang tuổi tráng niên, là một kẻ nịnh bợ không hơn không kém. Ở kiếp trước, khi Tống Ý Hoan đến phủ Vệ Quốc công, hắn ta không ít lần tỏ thái độ khinh thường, cả công khai lẫn ngấm ngầm.
Bộ dáng cao ngạo nhưng rốt cuộc cũng chỉ là kẻ chạy vặt truyền lời.
Tống Ý Hoan liếc nhìn chén trà hắn ta vừa đặt xuống, cũng chẳng muốn phí lễ nghĩa nhiều với hắn ta, chỉ quay sang nói với Trương quản gia: “Phu nhân vừa uống thuốc rồi nằm nghỉ. Chuyện nhỏ thế này không cần làm phiền người.”
Nàng dừng một chút, sau đó mới quay sang Viên Quý, nở một nụ cười nhàn nhạt: “Hôm nay là ngày gì mà xui xẻo thế, khiến Viên quản gia phải cất công đến Tống phủ một chuyến, thật là không may.”
Viên Quý vốn tưởng Tống Ý Hoan sẽ lên tiếng xin lỗi rồi đổi trà, nhưng hắn ta không ngờ nàng lại buông một câu châm chọc.
Hắn ta cau mày: “Nhị tiểu thư nói vậy là không coi trọng bọn ta sao?”
“Làm gì có chuyện đó? Ý của ta là vất vả cho Viên quản gia quá thôi.” Tống Ý Hoan chậm rãi ngồi xuống, Liễu Vi lập tức rót trà cho nàng.
Ánh mắt Viên Quý trầm xuống, đã lâu không gặp, miệng lưỡi của Nhị tiểu thư này xem ra sắc bén hơn trước không ít. Phủ Vệ Quốc công gần đây không hỏi han gì đến Tống gia, cũng không thèm xem Tống gia giờ đã thành ra thế nào.
Nếu không phải do Mục lão phu nhân kiên quyết thì hắn ta cũng chẳng thèm tốt bụng mà đến đây làm gì. Vậy mà Tống Ý Hoa còn dám có thái độ như thế.
Mục lão phu nhân ở phủ Vệ Quốc công đã gần tám mươi tuổi, thường hay quên trước quên sau, không nhớ chuyện, cũng chẳng nhớ người. Nhưng kỳ lạ là bà ấy lại nhớ rất rõ Tống Ý Hoan, trong lòng vẫn không ngừng nhắc đến chuyện hôn ước giữa Thế tử và Tống gia.
Mấy ngày nay, trong phủ hoàn toàn không đề cập đến chuyện của Tống gia, cũng chẳng biết ai đã khiến lão phu nhân nghe được vài lời, làm bà ấy nhất quyết muốn sai người đến Tống phủ thăm hỏi.
Chẳng bao lâu nữa là đến tiệc sinh thần của Thế tử. Vốn dĩ yến tiệc được tổ chức không lớn, chỉ mời những người thân quen thuộc, thế mà lão phu nhân lại một mực đòi mời Nhị cô nương Tống gia.
Viên Quý không muốn tranh luận thêm với Tống Ý Hoan, lấy từ trong vạt áo ra một tấm thiệp mời màu gỗ đàn hương, nói: “Bảy ngày sau là tiệc sinh thần của Thế tử nhà chúng ta. Lão phu nhân nói muốn gặp Nhị tiểu thư.”
Tống Ý Hoan nhìn tấm thiệp mời ấy, đường viền thêu chỉ đỏ, giống y hệt với kiếp trước. Nàng liền bảo Liễu Vi nhận lấy.
“Thực sự là dính ánh sáng của lão phu nhân.” Nàng nhàn nhạt nói, không tỏ ra vui vẻ chút nào.
Viên Quý khẽ hừ một tiếng, quả nhiên là vừa thấy thiệp mời đã vội vàng muốn nịnh bợ mà tham gia.
Hắn ta khinh thường liếc nhẹ dung nhan của Tống Ý Hoan, sắc đẹp thanh tao mà mềm mại, đôi mày thanh tú, nét mặt tinh xảo. Gương mặt như thế này ở thành Thịnh Kinh, không có mấy nữ tử sánh được, ngay cả thiên kim Tiết Hầu cũng kém vài phần.