Trong lòng nàng thực sự rất ngưỡng mộ những cuộc đời phóng khoáng trong truyện: hoặc là dắt kiếm hành tẩu giang hồ, hoặc là người có tình sẽ về bên nhau.
Nghĩ lại thuở ban đầu, nàng cũng từng bướng bỉnh làm liều, từng làm không ít chuyện ngu ngốc. Nhưng cuối cùng, những va vấp trong đời lại mài mòn tất cả góc cạnh, khiến nàng vẫn không thể thoát khỏi những trói buộc vô hình.
Đang mải suy nghĩ, xe ngựa đã dừng lại trước cửa Lâm Lang Các.
Các nha hoàn đi theo ngồi ở xe sau lần lượt bước xuống, đến trước xe chủ tử, vén rèm đón chủ nhân xuống xe. Lệ Vũ theo thường lệ đội lại màn lụa che mặt, cùng Lâm Uyển Như và Đường Yến Như bước vào Lâm Lang Các.
Lâm Lang Các là một tiệm chuyên bán những món đồ nho nhỏ tinh xảo. Chưởng quầy Ngô nương tử vừa thấy Lệ Vũ bước vào liền vui vẻ tiến lại, cười rạng rỡ nói: “Bộ giấy viết hoa đào mới làm đã để dành sẵn một hộp cho cô nương rồi.”
“Phiền Ngô nương tử quá.” Lệ Vũ mỉm cười gật đầu. Lưu Ly lập tức bước lên nhận lấy chiếc hộp, trả tiền bạc.
Lâm Uyển Như và Đường Yến Như liếc nhau, đồng loạt lắc đầu.
Bộ giấy viết hoa ấy dùng vào việc gì, các nàng đều quá rõ.
Đường Yến Như thoáng có chút bất mãn, lúc ba người chọn xong đồ rời khỏi Lâm Lang Các, nàng đột nhiên linh cảm lóe lên, vỗ tay một cái nói: “Ta thấy ấy, nếu võ công ngươi cao cường, e là ngươi đã làm nữ sơn tặc rồi, bắt Ngọc ca ca của ngươi về sơn trại, ép làm áp trại phu quân cho ngươi ấy chứ…”
Lệ Vũ tưởng tượng ra cảnh một nữ sơn tặc mạnh mẽ cướp công tử thế gia về làm chồng, không nhịn được bật cười “phụt” một tiếng. Nhưng vừa xoay đầu, đuôi mắt chợt liếc thấy một bóng hình nào đó, nụ cười liền cứng lại, ánh mắt thoáng mờ hơi sương.
Hôm nay nàng quả là bị vạ miệng, vừa nhắc đến ai, lập tức liền gặp được người ấy.
Trước cửa tiệm sát bên Lâm Lang Các có dừng một cỗ xe ngựa, trước xe một nam tử đang đứng.
Nam tử ấy dáng người rất cao, thẳng tắp như tùng như bách.
Dung mạo tuấn tú, khí chất nho nhã. Chiếc tay áo rộng khẽ lay động trong làn gió chiều, ánh sáng rực rỡ chiếu xuống thân hình hắn, tựa như phủ lên một tầng hào quang, khiến người ta trong khoảnh khắc cứ ngỡ đang nhìn thấy thần tiên.
“Người như ngọc nơi cánh đồng, công tử là kẻ tuyệt thế vô song.” Những lời ca tụng mỹ miều đó chẳng bao giờ thiếu trong truyền kỳ, và mỗi khi nhắc đến “công tử tuyệt thế vô song”, người ta liền nghĩ tới thế tử phủ Ninh Quốc Công – Dung Cẩn.
Dung Cẩn, tự là Tử Ngọc, là bạn thân của Đại công tử Lệ gia – Lệ Thù, cũng là người mà Đại tiểu thư Lệ Vũ một mực tương tư.
Đáng tiếc thay, dù Lệ đại tiểu thư có xinh đẹp ngàn vạn phần, dù hai nhà môn đăng hộ đối, thì cũng không thể thay đổi sự thật rằng nàng sinh ra muộn vài năm. Khi nàng mới vừa biết yêu, người kia đã sớm đính hôn cùng tiểu thư nhà họ Tống.
Lệ Vũ ngơ ngác nhìn người nam tử tuấn nhã như gió mát trăng thanh ấy, từ sau khi hắn thành thân, nàng đã rất ít có cơ hội gặp lại.
Nàng gần như cứ thế dán mắt vào hắn, bước chân còn vô thức bước về phía trước một bước.
Lâm Uyển Như vội kéo nàng lại, khẽ lắc đầu tỏ ý không tán thành.
Lệ Vũ khựng lại, lúc này mới thấy Dung Cẩn hơi cúi người, đang đỡ một nữ tử mảnh mai bước xuống xe.
Đó là Tống gia đại tiểu thư – Tống Oánh, nay đã là thế tử phi của Dung Cẩn – thế tử phủ Ninh Quốc Công.
Lệ Vũ từng chỉ gặp Tống Oánh hai lần, nhưng ấn tượng vô cùng sâu sắc.
Một là vì nàng chú ý tới Tống Oánh cũng bởi vì Dung Cẩn; hai là vì Tống Oánh thể chất yếu đuối, dáng người so với nữ tử bình thường càng thêm mảnh mai, giống như cành liễu trước gió, thực sự là yếu ớt đến chạm một cái cũng như tan.
Khi xưa, Dung Cẩn vì giữ trọn hôn ước, đã đợi nàng tĩnh dưỡng suốt ba năm rồi mới thành thân.
“Đừng nhìn nữa.” Lâm Uyển Như kéo Lệ Vũ về phía xe ngựa của các nàng.
Trong ba người thì hai người rõ nhất tình cảm mà Lệ Vũ dành cho Dung Cẩn sâu đậm đến nhường nào. Ngay cả Đường Yến Như tính tình thẳng thắn vô tư cũng cảm thấy đau lòng thay nàng. Hai người cùng đưa Lệ Vũ lên xe, thấy nàng cúi mặt, vẻ mặt tràn đầy u buồn, Đường Yến Như không khỏi thở dài: “Thiên hạ còn bao nhiêu nam tử tốt, người này đã không thể có thì quên đi, ngoan nào…”
Lệ Vũ rủ mắt xuống, ngón tay siết chặt lấy cán quạt ngọc, không nói một lời.
Thiên hạ có lẽ thật sự có rất nhiều nam tử tốt… nhưng bọn họ, không phải là Tử Ngọc.
Chẳng qua là… tổ mẫu răn dạy, phụ mẫu giáo huấn, huynh trưởng khuyên can, bằng hữu nhắc nhở, tất cả đều nói cho nàng biết, nàng không thể hành xử tùy tiện, không thể bất chấp lễ giáo luân thường mà dây dưa thêm nữa.
Chiếc xe ngựa chở đầy tâm sự của Lệ Vũ, từ từ lăn bánh rời đi.
Dung Cẩn lúc này đang đỡ Tống Oánh, đột nhiên ngoảnh đầu, liếc nhìn theo cỗ xe kia, rồi lặng lẽ thu ánh mắt về.