Chương 1.5

Lầu ba của Thiên Vị Cư, hai gian nhã thất nằm đối diện nhau hai bên cầu thang, nhóm Lệ Vũ ngồi gian bên phải. Vừa bước đến gần đầu cầu thang, thì cửa gian bên trái cũng vừa lúc mở ra.

Hai nhóm người chạm mặt ngay tại đầu cầu thang. Đúng lúc này, lời Lệ Vũ vừa nói cũng rơi trọn vào tai tất cả mọi người.

“Dù sao thì Tiêu Diễn cũng sẽ không chọn ta làm Thái tử phi đâu.”

Xung quanh bỗng rơi vào tĩnh lặng, lặng đến mức có thể nghe rõ cả tiếng hít thở từ phía đối diện.

Nghe nàng gọi thẳng tên húy của Thái tử, Thẩm Tinh Bắc sợ đến sắc mặt tái xanh, tay giật một cái, suýt chút nữa đã rút thanh kiếm tùy thân ra.

Phía Lệ Vũ, thiếu niên đứng không xa phía sau nàng cũng đặt tay lên chuôi kiếm bên hông, đôi mắt đẹp lạnh lùng như sương, dán chặt vào Thẩm Tinh Bắc.

Tiêu Diễn khẽ liếc mắt nhìn Thẩm Tinh Bắc, hắn lập tức không dám manh động.

Lệ Vũ lúc này cũng nhận ra bầu không khí không ổn, vừa ngẩng đầu lên liền bắt gặp ánh mắt Tiêu Diễn, nhất thời như thể nhìn thấy quỷ, đôi mắt xinh đẹp mở to sửng sốt.

Quả thật quá trùng hợp, đúng là vừa nhắc Tào Tháo, Tào Tháo đã đến.

Tựa như cần xác nhận lại lần nữa, Lệ Vũ không nhịn được liền đưa tay hất tung màn che ra: “Tiêu… ơ, Thái tử điện hạ!”

Nàng đột ngột vén màn lên, người khác còn chưa sao, riêng Thẩm Tinh Bắc sau khi thấy rõ dung mạo nàng, cả người như ngây dại, ánh mắt thẫn thờ nhìn nàng không chớp, gương mặt tuấn tú rám nắng lập tức ửng đỏ như tôm luộc.

Đông Phương Cược và Lục Giám Chi cũng không nhịn được mà nhìn Lệ Vũ thêm mấy lần.

Người phản ứng đầu tiên là Lâm Uyển Như, nàng kéo tay Đường Yến Như, cùng cúi mình hành lễ với Tiêu Diễn, rồi lại lặng lẽ kéo kéo Lệ Vũ vẫn đang đứng ngẩn ra tại chỗ.

Phải nói rằng tuy Lệ Vũ được người nhà cưng chiều từ nhỏ, nhưng lễ nghi phép tắc vẫn hiểu rõ, đối với hoàng tộc thiên gia cũng luôn giữ lòng kính sợ. Chỉ là trong quá khứ, Thái tử điện hạ để lại cho nàng không ít ký ức không vui, bởi thế mới dám lén lút sau lưng gọi thẳng tên húy.

Nay đang ở nơi đông người, lại bị Lâm Uyển Như kéo một cái, nàng chợt bừng tỉnh, vội vàng cúi người thi lễ, xem như là bù lại sự thất lễ ban nãy.

Trong đám người tại đó, Tiêu Diễn vẫn là người điềm tĩnh nhất, sắc mặt không chút gợn sóng, biểu cảm cũng không đổi. Có điều, có lẽ do nhiều năm lăn lộn nơi biên ải, vẻ mặt không biểu tình của hắn lúc này lại khiến gương mặt vốn tuấn tú nho nhã mang thêm vài phần lạnh lẽo nghiêm nghị, khiến người nhìn không khỏi cảm thấy dè chừng.