Chương 1.4

Lâm Uyển Như hồi tưởng dáng vẻ rực rỡ phóng khoáng của nàng thuở trước, rồi lại nhìn đến vẻ uể oải lười biếng hiện giờ, chỉ thấy trong lòng dâng lên một mảnh thương xót.

Nàng liếc nhìn đôi môi hồng mịn màng của Lệ Vũ, khẽ cười nói: “Mấy món lạnh này muội bớt ăn thôi, tới kỳ lại kêu đau bụng thì khổ.”

“Lâm muội sao cứ nói y hệt đại phu Hồ thế chứ.” Lệ Vũ uống hết giọt cuối cùng trong chén, lúc này mới thoả mãn đặt thìa xuống.

Nha hoàn Hổ Phách đứng bên cạnh lập tức dâng lên một chén nước muối nhạt, Lệ Vũ súc miệng, sau đó cầm lấy khăn tay trắng do Lưu Ly đưa tới, nhẹ nhàng lau khô giọt nước còn vương trên môi.

Nàng đứng dậy, mỉm cười dịu dàng nói với Lâm Uyển Như và Đường Yến Như: “Đi thôi, để hai người phải chờ lâu rồi.”

“Biết chúng ta đợi lâu mà còn nói được à.” Đường Yến Như cũng được nha hoàn đỡ dậy, bực bội nói, “Chúng ta đã buông đũa từ lâu, chỉ còn mỗi muội còn ngồi đó mυ"ŧ nước trái cây chậm rì rì.”

“Vì ngon quá mà.”

“Vinh quang ghê nhỉ, đại tiểu thư phủ Quốc công lại thiếu mấy bát nước lạnh ấy chắc?”

“Ở nhà tổ mẫu sai người trông chừng kĩ, không cho ta uống.” Lệ Vũ vừa nói vừa liếc mắt nhìn Hổ Phách và Lưu Ly: “Hai ngươi về rồi không được nói gì đâu đấy.”

Hổ Phách và Lưu Ly vội vàng gật đầu: “Dạ.”

“Muội đó, đến lúc đau bụng thì biết tay.” Lâm Uyển Như đưa ngón tay trắng ngần điểm nhẹ trán nàng: “Tổ mẫu muội cũng chỉ là vì muốn tốt cho muội thôi.”

“Người mới không tốt với muội ấy chứ, trong nhà chỉ có người là nghiêm với muội nhất… Bây giờ ngay cả ra ngoài cũng không được tự do như trước nữa.”

Đường Yến Như ngẩng đầu nhìn thiếu niên ôm kiếm đứng canh nơi cửa suốt từ nãy đến giờ, dáng dấp như thần giữ cửa, cười như không cười: “Trách ai? Chẳng phải muội tự rước lấy sao.”

Lệ Vũ không đáp lời.

Lâm Uyển Như thấy thần sắc nàng ủ rũ, khẽ lắc đầu cười rồi đổi chủ đề: “Nghe nói Thái tử điện hạ đã về kinh hai ngày, bệ hạ và nương nương đang chuẩn bị việc tuyển chọn Thái tử phi cho người.”

“Đúng đó đúng đó, nương muội cũng nói với muội rồi.” Đường Yến Như liên tục gật đầu, vẻ mặt đầy phiền muộn: “Phụ thân muội hôm qua đã sai người dâng tranh vẽ của muội vào cung rồi… Gấp gì mà gấp thế không biết!”

Lâm Uyển Như liếc nhìn Lệ Vũ: “A Vũ, nhà muội chắc cũng sẽ đưa tranh vào cung thôi.”

“Thì cứ đưa thôi.” Lệ Vũ đáp qua quýt, hơi cúi đầu xuống để nha hoàn đội màn che cho mình.

Ba người cùng nhau rời khỏi nhã gian, đi về phía cầu thang gỗ.