Chương 23.1

Năm Gia Thịnh thứ 27, ngày mồng bảy tháng ba.

Còn hai ngày nữa là đến đại hôn của đương triều Thái tử.

Trên một vách đá hiểm trở cách kinh thành mấy chục dặm, có một bóng người cao lớn đứng thẳng tắp.

Trời cao mây nhạt, gió xuân nhẹ nhàng.

Thái tử Tiêu Diễn mặc cẩm bào gấm đen thêu mây, một mình đứng nơi mép vực.

Bỗng nhiên, hắn tung người nhảy xuống, tay áo rộng tung bay trong gió, thân hình tựa như một con ưng lớn dũng mãnh, lại mang khí thế phiêu dật như tiên nhân cưỡi gió, từ trên trời hạ xuống, nhẹ nhàng đáp xuống đáy thung lũng, đứng trên một tảng đá nâu bị phong sương bào mòn đến nỗi rêu cũng không thể mọc.

Dưới thung lũng, cỏ xanh như thảm, cây cối rậm rạp, chim hót hoa thơm. Xa xa là đồng ruộng tươi tốt, nắng ấm gió hòa, những mái nhà thấp thoáng trong màu xanh biếc của cây lá, tựa như một chốn đào nguyên thanh tĩnh.

Tiêu Diễn vén vạt áo, ngồi xếp bằng trên tảng đá. Hắn rút từ trong tay áo ra một chiếc huân bằng gốm đen khắc hoa văn chim thú cổ xưa, đưa lên môi thổi khẽ.

Âm điệu trầm thấp, dịu dàng lan xa trong thung lũng đẹp như tranh.

Không lâu sau, từ trong rừng hoa rậm rạp, một bóng người áo xám nhanh chóng lướt đến.

Đến gần mới thấy đó là một lão nhân thân hình gầy gò, mặc trường bào xám. Ông ta tóc trắng râu dài, dung mạo thanh tú nhưng có phần phong trần, tóc tai rối bời, không chút để ý đến dáng vẻ, vậy mà lại toát ra khí chất tiên phong đạo cốt.

Tiêu Diễn dừng thổi, đứng dậy cung kính gọi một tiếng: “Sư phụ.”

Lão nhân áo xám tóc bạc gật đầu, ánh mắt sáng quắc nhìn hắn từ đầu đến chân, giọng nói nhàn nhạt: “Hơn hai năm không gặp, vẫn còn nhớ lão già này cơ đấy.”

Lời nói tùy ý, không hề trách móc.

Tiêu Diễn nhún người, nhẹ nhàng đáp xuống trước mặt lão nhân, mỉm cười: “Đồ nhi mồng chín tháng ba đại hôn, sư phụ có muốn đến uống chén rượu mừng không?”

Lão nhân áo xám nhíu mày, khoát tay: “Không đi. Mấy nghi lễ của hoàng gia các ngươi rườm rà quá, quy củ cũng nhiều, lão đầu ta lười náo nhiệt.”

Giọng điệu đầy chán ghét, lời nói cũng thẳng thừng.

Tiêu Diễn chỉ cười nhạt, không hề tức giận.

Lão nhân áo xám ngồi xuống bãi cỏ, thoải mái chống chân tựa tay, khóe môi hơi cong: “Lấy cô nương khiến ngươi do dự bấy lâu, cuối cùng phải rời biên quan hai năm ấy sao?”

Tiêu Diễn cũng ngồi xếp bằng cách đó không xa, nghe vậy chỉ im lặng.

“Ha, tiểu tử ngươi càng lớn tâm tư càng sâu, ngay cả sư phụ cũng muốn giấu à?” Lão nhân tiện tay ngắt một ngọn cỏ, kẹp giữa hai ngón, búng nhẹ, ngọn cỏ mang theo kình lực sắc bén bắn thẳng về phía Tiêu Diễn.

Tiêu Diễn giơ tay, nhẹ nhàng kẹp lại, cổ tay xoay một vòng, ngọn cỏ lập tức nát thành vụn nước trong tay hắn.

Hắn phủi ngón tay, hơi cúi mắt, sống mũi thẳng tắp, khóe môi vẽ ra một tia cười nhạt: “Không phải tâm tư gì vẻ vang, không muốn nói.”

“Ngươi à... gieo nhân gì, gặt quả nấy, tự ngươi nếm thôi, vi sư cũng không quản được.”

Lão nhân không hỏi thêm. Ông đứng dậy, thân ảnh chợt lóe đi xa, rồi chẳng mấy chốc đã trở về, trên tay vốn trống không giờ lại cầm một vò rượu và hai chén gốm thô.

Ông ngồi xuống, đưa một chén cho Tiêu Diễn, sau đó phủi lớp đất niêm trên vò, rót đầy rượu màu hổ phách cho cả hai. Mùi rượu nồng đậm lập tức lan tỏa trong không khí.

“Nào nào, đây là nữ nhi hồng ta chôn dưới gốc đào ngày nhận ngươi làm đồ đệ. Không đủ mười tám năm nhưng cũng xấp xỉ rồi. Hôm nay lấy ra trước mừng đồ nhi phu thê đồng tâm, trăm năm hòa hợp.”

“Ừm.” Tiêu Diễn cười nhạt, nâng chén cụng với ông, ngửa cổ uống cạn.

Nắng xuân ấm áp, gió nhẹ dịu dàng. Sư đồ hai người ngồi dưới gốc đào, giữa cánh hoa rơi, chậm rãi uống cạn vò rượu.

Trước khi đi, lão nhân áo xám nói: “Lần sau đến, mang theo tức phụ* đến... một mình thì đừng đến nữa.”

* con dâu, tức là vợ của con trai trong gia đình

Tiêu Diễn lại mỉm cười, giọng trầm thấp: “Được.”

Cùng ngày. An Quốc công phủ, đình viện của Lệ Vũ.

Đêm đã xuống, bốn phía đen kịt, một vầng trăng khuyết treo cao nơi bầu trời xa xăm.

Trong ngoài đình viện đều thắp đèn. Lệ Vũ ngồi trên ghế đá dưới gốc hải đường, khuỷu tay chống bàn đá, hai tay đỡ má, ngẩng đầu ngắm sao trời.

Lạc Ly ngồi trên mái nhà, một chân co một chân buông thõng xuống mái hiên. Tay trái chống kiếm, tay phải đặt trên đầu gối, lòng bàn tay đỡ cằm, nghiêng đầu nhìn bầu trời sao.

“Lạc Ly, giang hồ có vui không?” Trong im lặng, Lệ Vũ bỗng hỏi.

Giọng thiếu niên trên mái nhà trong trẻo, mang chút không chắc chắn: “... Vui?”

“Ừ.” Lệ Vũ nói: “Có phải tự do, muốn làm gì thì làm không?”

“Ừm.”

“Thật tốt quá.” Lệ Vũ vẫn chống má, ngắm trời sao cảm thán: “Có một ngày, ta cũng muốn ra ngoài nhìn xem, lúc đó ngươi dẫn ta đi nhé?”

Lạc Ly không đáp. Cậu đột nhiên đứng bật dậy, từ mái nhà nhảy xuống, tay đặt trên chuôi kiếm, gương mặt căng thẳng, ánh mắt cảnh giác nhìn ra ngoài viện.

“Làm sao vậy?” Lệ Vũ hỏi.

Khuôn mặt thanh tú của Lạc Ly tràn đầy cảnh giác: “Có người đến.”

Lệ Vũ lập tức đứng dậy, cũng nhìn quanh, ngay cả bức tường bốn phía cũng không bỏ qua, nét mặt mang theo phòng bị.

Đêm khuya có người tới, đa phần là không thiện ý.

Trong đầu Lệ Vũ hiện lên hình ảnh hơn hai năm trước, Thừa thân vương thế tử Tiêu Quyết đêm đột nhập Quốc công phủ, muốn bắt nàng đi. Dù Tiêu Quyết lâu rồi không giở trò, nhưng ai dám chắc không có bất trắc?

Nhưng lần này lại là một người không ai ngờ đến.

Gió lướt qua ngọn cây, bóng người thoáng hiện.

“Điện hạ?” Lệ Vũ kinh ngạc nhìn nam nhân cao lớn từ trên không đáp xuống, đứng trước mặt mình dưới gốc hải đường.

Người đến chính là Thái tử Tiêu Diễn.

Tiêu Diễn cùng sư phụ uống rượu xong, cưỡi ngựa về kinh, đến gần hoàng thành thì bất ngờ quay đầu ngựa, tới đây.

Điều Lệ Vũ không biết là mấy ngày này để đảm bảo đại hôn không có sơ sót, xung quanh Quốc công phủ đã được Tiêu Diễn bố trí canh phòng nghiêm ngặt. Đừng nói Tiêu Quyết, cao thủ giang hồ e cũng khó lọt vào.

Ánh mắt Tiêu Diễn quét qua Lạc Ly và đám Lưu Ly, Mã Não đứng sau Lệ Vũ, giọng nhàn nhạt: “Để bọn họ lui ra.”

Lệ Vũ chớp mắt, không hiểu vì sao hắn lại tới đêm nay.

Còn hai ngày nữa là đại hôn, có chuyện gì khiến hắn phải vội vàng gặp riêng lúc này?

Nàng ra hiệu cho Lạc Ly cùng Lưu Ly, Mã Não rút lui.

Dưới gốc hải đường chỉ còn hai người.

Lệ Vũ ngẩng đầu nhìn Tiêu Diễn, thấy hắn cũng lặng lẽ nhìn mình.

Ánh đèn l*иg lờ mờ chiếu một góc sáng tối. Bóng dáng cao lớn của hắn đứng trong ánh sáng mờ nhạt, hàng mi cụp xuống, đôi mắt phượng vốn đã sâu thẳm giờ càng đen kịt như đêm tối.

Hai người nhìn nhau một hồi, không ai mở miệng, cho đến khi Tiêu Diễn bước lên một bước.

Lệ Vũ bất giác lùi lại.

Phản ứng quá đột ngột khiến Tiêu Diễn nhíu mày, lại tiến thêm một bước, kết quả nàng tiếp tục lùi hai bước.

Hắn tiến, nàng lùi, cứ như thể hắn là mãnh thú muốn nuốt chửng nàng.

Tiêu Diễn: “...”

Hắn nhớ tới lời dân gian: trước đại hôn nam nữ phải tránh mặt. Nghĩ rằng có lẽ vì thế nên nàng mới né tránh.

Nhưng thật ra Lệ Vũ bị mấy cuốn xuân đồ trước hôn nhân dọa sợ, nên giờ thấy hắn tiến lại liền thấy lúng túng.

Cuối cùng Tiêu Diễn dừng bước, giọng trầm thấp: “Đừng lùi nữa, cô chỉ muốn nói vài câu rồi đi.”

Lệ Vũ mới đứng yên, tò mò hỏi: “Điện hạ đến tìm ta, có chuyện gì?”

Tiêu Diễn nhìn nàng một lúc lâu, đến khi khiến nàng thấy run lên, hắn mới mở miệng: “Trước đại hôn, nàng có tâm nguyện gì, cô có thể đáp ứng.”

Lệ Vũ chớp mắt: “Tâm nguyện? Gì cũng được sao?”

“Ừ.” Tiêu Diễn nhìn nàng: “Chỉ cần trong khả năng, không trái luân thường đạo lý, cô cứ nói.”

Hắn muốn nàng vui vẻ, không chút lo lắng mà gả cho hắn.

Lệ Vũ cúi mắt cân nhắc, ý thức được đây là một lời hứa quan trọng, vừa kinh ngạc vừa mừng, ngẩng đầu cười: “Là ngài nói đấy nhé.”

Nàng vốn có nhiều băn khoăn, nhiều điều kiện muốn nêu, còn lo không có cơ hội, không ngờ Thái tử lại tự đưa tới cửa.

Không lúc này thì đợi khi nào. Nàng thẳng thắn: “Ta có hai điều kiện.”

Tiêu Diễn khẽ nhướn mày, nét mặt bình thản, dường như không để tâm nàng đưa ra bao nhiêu điều kiện.

Lệ Vũ nói tiếp: “Một, ta muốn mang theo Lữ ma ma và bốn nha hoàn thân cận Lưu Ly, Linh Lung, Hổ Phách, Mã Não vào cung. Còn muốn mang theo Lạc Ly.”

Tiêu Diễn gật nhẹ: “Lữ ma ma và bốn nha hoàn không vấn đề. Lạc Ly dù còn nhỏ nhưng là nam tử, không thể vào nội cung, để nó theo Thẩm Tinh Bắc làm tuần phòng Đông cung.”

Lệ Vũ gật đầu: “Được.”

Nàng tiếp: “Hai. Điện hạ và ta đều biết lòng đối phương có người khác, vậy sau đại hôn liệu có thể thương xót nhau, kết minh, chỉ làm phu thê trên danh nghĩa... đến khi điện hạ đăng cơ, ban cho ta giả chết, để ta xuất cung?”

Sắc mặt Tiêu Diễn vốn bình tĩnh, theo lời nàng dần dần u ám như trước cơn bão.

Cuối cùng, ánh mắt hắn tối lại, khóa chặt nàng, bật cười giận dữ: “Cô đăng cơ? Hoàng thượng còn tại vị, ngươi dám nói vậy, Lệ Ương Ương, lá gan không nhỏ.”

Từ nhỏ đến lớn, có người gọi nàng là Lệ tiểu thư, có người gọi thẳng tên, người thân gọi A Vũ, cha mẹ gọi nhũ danh Ương Ương, nhưng chưa từng có ai gọi nàng như Thái tử bây giờ.

Lệ Vũ sững lại, ngẩng nhìn hắn.

Chỉ thấy ánh mắt hắn tối đen như vực sâu, khiến người run sợ.

Nàng vừa sợ vừa giận.

Rõ ràng là hắn bảo nàng đưa điều kiện, nàng nói thật lòng, giờ lại mắng nàng? Nàng trừng mắt: “Vừa rồi không phải ngài bảo muốn gì cứ nói sao!”

Tiêu Diễn: “...”

Hắn trầm mặc một lúc lâu rồi hỏi: “Vì sao muốn xuất cung?”

Lệ Vũ thẳng thắn: “Vì đời này đã không duyên với người mình thương, chi bằng ra ngoài ngắm non sông, được tự tại.”

Tiêu Diễn nhìn nàng thật lâu, cuối cùng đáp trầm giọng: “Được.”

Không ôm hy vọng lớn, không ngờ Thái tử lại đồng ý dứt khoát. Lệ Vũ mừng rỡ: “Vậy thần nữ cảm ơn điện hạ trước.”

Tiêu Diễn liếc nàng lần cuối, ánh mắt lạnh nhạt, không nói thêm gì, xoay người tung mình biến mất trong màn đêm.

Năm Gia Thịnh thứ 27, ngày mồng tám tháng ba.

Trước ngày đại hôn của Thái tử một ngày.

Hôm nay Quốc công phủ phải đưa sính lễ của Thái tử phi vào Đông cung dưới sự hộ tống của cấm vệ hoàng thành.

Trong phủ, gia nhân bận rộn, từng rương từng rương sính lễ nối nhau đưa ra. Trong đình viện, đám nha hoàn cũng hối hả.

Lữ ma ma dẫn vài a hoàn thu dọn đồ dùng cá nhân của Lệ Vũ.

Giữa không khí bận rộn, Lưu Ly ôm một chiếc hộp nhỏ, khẽ hỏi: “Cô nương, cái hộp này có mang đi không?”

Lệ Vũ ôm mèo mướp Bánh Trôi, tay vuốt lông mềm mại của nó. Nghe vậy, ánh mắt nàng dừng trên chiếc hộp hồi lâu, thất thần rồi gật đầu: “Dĩ nhiên phải mang.”

Lưu Ly do dự, thầm nghĩ trong hộp là thứ gì, mang vào Đông cung nếu để Thái tử thấy thì phiền.

Nhưng thấy ánh mắt lưu luyến của Lệ Vũ, như thể bỏ lại sẽ đau như bị cắt thịt, nàng không nỡ khuyên thêm.

Cũng biết khuyên cũng vô ích.

Cô nương nhà nàng trời sinh là kẻ si tình, giống hệt Quốc công gia và Minh Nguyệt quận chúa.

Lưu Ly thở dài, đành đặt chiếc hộp vào rương sơn đỏ.

Năm Gia Thịnh thứ 27, ngày mồng chín tháng ba, ngày lành tháng tốt. Ngày đại hôn của Thái tử.

Trong ngoài Quốc công phủ đèn kết rực rỡ, nha hoàn gia nhân mặt ai cũng nở nụ cười, bận rộn từ sáng sớm, không khí náo nhiệt hẳn lên.

Lệ Vũ dậy sớm, được nha hoàn hầu hạ rửa mặt, trang điểm.

Khoác hỷ phục, trang điểm hoàn tất, nàng cùng cha mẹ vào từ đường bái biệt tổ tiên, rồi lạy biệt bà nội, cuối cùng là từ biệt cha mẹ và huynh trưởng.

Ban đầu Lệ Vũ còn giữ được bình tĩnh, nhưng dần dần vành mắt đã đỏ hoe.

Minh Nguyệt quận chúa chỉnh lại bộ bộ dao hai bên tóc cho nàng, nhìn con gái mắt sáng môi hồng, xinh đẹp rực rỡ, dịu dàng nâng mặt con, lau đi giọt lệ nơi khóe mắt, khẽ nói: “Ương Ương của ta là tân nương đẹp nhất trên đời. Hôm nay trang điểm xinh thế này, đừng khóc, khóc nhòe mặt thì không đẹp nữa.”

Lệ Vũ mím môi, rưng rưng gật đầu.

Minh Nguyệt quận chúa mỉm cười, vừa quay đầu thì nghe bên ngoài có người truyền tin rằng Thái tử đã đến trước phủ, đích thân tới nghênh đón Thái tử phi. Sắc mặt bình tĩnh của nàng rốt cuộc không giữ được nữa.