Chương 22

Tuyết rơi không một tiếng động, đêm tối yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng hô hấp.

Giọng thái tử không lớn, nhưng Lệ Vũ lại nghe rõ mồn một từng chữ.

Từ nhỏ nàng đã được nuông chiều, thân phận tôn quý, được cả nhà nâng niu trong lòng bàn tay, mọi chuyện đều thuận buồm xuôi gió. Lại thêm trời sinh dung mạo xinh đẹp, khi còn bé đã trắng trẻo đáng yêu, ai thấy cũng mến. Lớn lên thì diễm lệ tuyệt luân, người ái mộ nhiều không kể xiết.

Gia đình cưng chiều, người theo đuổi nâng niu, ngay cả người nàng có cảm tình cũng luôn khách khí, chưa từng nói nửa lời khó nghe.

Từ trước tới nay chưa từng ai nói nàng... ngu ngốc!

Vậy mà vừa rồi thái tử lại nói thẳng như vậy, nàng tuyệt đối không nghe nhầm!

Lệ Vũ vừa tức vừa không tin nổi, quay sang nhìn Tiêu Diễn, thấy vẻ mặt hắn nghiêm nghị lạnh lùng, khí thế áp người khiến nàng lập tức yếu lòng. Nàng mím môi, giọng mang theo chút ấm ức: “Được rồi, điện hạ đã mắng thần nữ rồi... Vậy chuyện lần trước, ngài đại nhân không chấp tiểu nhân, chúng ta xem như huề nhau nhé?”

Dù sau khi tỉnh rượu nàng cũng chẳng nhớ rõ mình đã làm gì, nói gì, nhưng chung quy là do nàng say, còn khiến thái tử phải hạ mình chăm sóc. Vài tháng sau hắn lười gặp nàng, chắc cũng bởi nàng khiến hắn tức giận.

Dù sao trước đó thái tử đã nhắc hai lần đừng uống loại rượu mạnh đó, nàng lại cố chấp không nghe. Hắn bảo đừng khóc, nàng lại không kiềm được mà khóc... Nghĩ đến lúc mình say đến mơ màng, khóc lóc thảm thương, nước mắt có lẽ đều rơi lên người hắn...

Nghĩ tới đây, lòng Lệ Vũ càng thấp thỏm, không nhịn được hỏi: “Điện hạ còn giận thần nữ sao? Lúc thần nữ say... có đáng ghét lắm không?”

“Không có.”

Sắc mặt thái tử mờ mịt, giọng nhạt nhẽo không rõ vui giận. Lệ Vũ không dám truy hỏi câu “không có” này rốt cuộc đáp lại điều nào.

Tiêu Diễn đưa chiếc ô giấy dầu trong tay cho nàng, cán ô chuyển từ tay hắn sang tay nàng, hai bàn tay khó tránh khỏi chạm nhau.

Đến mùa đông, tay chân Lệ Vũ luôn lạnh buốt. Giờ đang ở ngoài trời tuyết, bàn tay nàng tất nhiên cũng lạnh. Còn thái tử giống như bị nàng làm đông cứng, rụt tay lại cực nhanh.

Lệ Vũ: “...”

Quả nhiên là ghét bỏ không thèm che giấu.

May là cán ô trong tay nàng còn vương hơi ấm của hắn, cầm vào thấy cũng ấm áp.

Tiêu Diễn nhặt chiếc ô nàng làm rơi, vẫn đi phía trước. Lệ Vũ dày mặt giẫm theo dấu chân hắn in trên nền tuyết, từng bước bước về phía trước.

Đến Ngọc Lan điện, Lệ Vũ không giữ thái tử lại. Sau khi đưa ô cho thị nữ, nàng nhận lò sưởi tay từ tay nha hoàn, khẽ phúc thân: “Ngày mai thần nữ sẽ xuất cung về phủ, tối nay không mời điện hạ vào uống trà đánh cờ nữa, tại đây xin tiễn điện hạ.”

Tiêu Diễn cầm ô đứng trong tuyết, thản nhiên liếc nàng một cái. Rồi hắn xoay người, mũi chân điểm nhẹ, thân hình chợt lóe, trong nháy mắt đã xa hơn một trượng, trên nền tuyết không lưu lại dấu chân.

Lệ Vũ: “...”

Cũng đâu cần khoe khinh công đến mức đó.

Đây chẳng phải ám chỉ nàng tay chân vụng về, làm hắn phải từng bước dẫm tuyết tiễn nàng về sao...

Sáng hôm sau, Lệ Vũ ngồi xe ngựa của cung đình, trở về An Quốc công phủ.

Nàng về thẳng đình viện của mình – Đình Vũ Uyển. Lữ mama cùng Hổ Phách, Mã Não tất nhiên vây lấy nàng hỏi han ân cần, khóc một trận.

“May quá, không gầy đi.” Lữ ma ma nhìn nàng từ trên xuống dưới, thấy khuôn mặt vẫn hồng hào tươi tắn, bèn lấy khăn chấm khóe mắt, “Xem ra trong cung cũng dưỡng người.”

“Con đã nói rồi mà, ma ma không cần lo lắng.” Lệ Vũ cười, “Hoàng hậu nương nương đối xử với con rất tốt.”

“Đúng, đúng.” Lữ ma ma vừa khóc vừa cười, “Tiểu thư nhà chúng ta đáng yêu thế này, đi đâu mà chẳng khiến người thương.”

Nói xong liền sai nha hoàn hầu hạ nàng tắm rửa thay đồ.

Sau khi tắm gội thay xiêm y, Lệ Vũ đến Hạm Đạm trai thăm Minh Nguyệt quận chúa.

Mùa đông, hồ sen trong Hạm Đạm trai lá héo tàn, tuyết phủ cành khô, trắng xóa tĩnh lặng, lại là một cảnh đẹp khác.

Minh Nguyệt quận chúa vẫn ngồi trong thủy tạ lương đình, khoác áo choàng lông cáo nền đỏ thêu bạch liên, lặng lẽ tựa vào lan can.

An Quốc công Lệ Sùng ngoài Minh Nguyệt quận chúa là chính thất thì không có thê thϊếp nào khác. Người trong phủ đơn giản, nàng cũng chẳng phải lo toan chuyện gì. Mỗi ngày chỉ quét tuyết pha trà, gảy đàn ngắm hoa, không khác thời còn làm tiểu thư là bao.

Cũng bởi chưa từng phiền muộn chuyện đời, năm gần bốn mươi mà dung nhan nàng vẫn trẻ trung xinh đẹp như thuở thiếu nữ, thanh lệ vô song.

Đôi khi Lệ Vũ rất ngưỡng mộ mẫu thân.

Chỉ là nàng luôn không hiểu vì sao phụ thân và mẫu thân tình cảm không hòa hợp, quanh năm phân cư. Rõ ràng cả hai đều là những người tốt nhất, môn đăng hộ đối nhất.

“Nương.” Lệ Vũ bước đến, khẽ gọi.

Minh Nguyệt quận chúa quay lại, dung nhan thanh lệ nở nụ cười, ngoắc nàng: “Ương Ương về rồi à, mau qua đây.”

Lệ Vũ ôm lấy cánh tay mẫu thân, làm nũng dụi đầu: “Mẹ có nhớ con không?”

“Tất nhiên là nhớ rồi.” Minh Nguyệt quận chúa cười, nhẹ nhàng vuốt khuôn mặt nàng.

Tính tình vốn thanh lãnh, nhưng tất cả dịu dàng đều dành cho đứa con gái duy nhất này.

Hai mẹ con quấn quýt một lúc, nói vài câu thân mật, ăn xong bữa trưa, Lệ Vũ lại đến thăm tẩu tẩu Tăng Du.

“Cuối cùng cũng về rồi.” Tăng Du buông lò sưởi tay, tươi cười nắm tay nàng, “Chúng ta đều chờ muội về cùng đón giao thừa.”

Lệ Vũ nhìn bụng chị dâu còn chưa lộ rõ, cười nói: “Nghe mẫu thân nói tẩu có tin vui. Chúc mừng đại ca và tẩu tẩu, muội được làm cô rồi, vui quá.”

Tăng Du vốn tính dịu dàng e lệ, lần đầu làm mẹ càng thêm thẹn thùng, gương mặt hơi ửng đỏ, cười khẽ: “May mà khăn trùm đầu của muội ta đã thêu xong từ sớm, bằng không giờ đại ca muội không cho ta động kim chỉ đâu...”

“Cảm ơn tẩu, tẩu là người tốt với muội nhất. Nếu đại ca bắt nạt tẩu, cứ nói với muội, muội giúp tẩu mắng huynh ấy...” Lệ Vũ cười khúc khích, “Có điều chắc giờ huynh ấy không nỡ bắt nạt tẩu đâu.”

Tăng Du nhẹ véo tay nàng, “Còn trêu ta, chẳng phải muội cũng sắp xuất giá rồi sao, xem sau này ta có cười muội không.”

Lệ Vũ im lặng một lúc lâu, mới khẽ thở dài: “Tẩu tẩu, muội thật ngưỡng mộ huynh và tẩu.”

Được ở bên người mình yêu thương, là điều hạnh phúc biết bao.

Nhìn gương mặt buồn bã của nàng, Tăng Du nhẹ nhàng vỗ tay nàng, dịu giọng: “Ương Ương, người không có duyên thì hãy quên đi. Con người phải hướng về phía trước...”

Lệ Vũ không đáp, chỉ lặng lẽ cúi đầu nhìn khăn trùm đầu đỏ thẫm được gấp gọn trên khay, ngẩn ngơ.

Tình cảm ngây ngô đầu đời... sao có thể nói quên là quên ngay được?

Lần đầu Lệ Vũ gặp Dung Cẩn là ở Lệ phủ.

Khi đó nàng mới mười ba tuổi, hoạt bát hiếu động. Nàng chạy trong hành lang phủ đầy hoa tử đằng, vạt váy tung bay, đai lụa khẽ động, tựa như con bướm xuân vui vẻ, bỏ xa nhóm nha hoàn phía sau.

Quay đầu thấy các nha hoàn thở hổn hển, Lệ Vũ đắc ý vô cùng, nào ngờ vui quá hóa buồn, trực tiếp đâm vào vòng tay Dung Cẩn.

Người hắn cao lớn, l*иg ngực rộng, như một bức tường mềm mại mà vững chắc, mang theo mùi đàn trúc nhàn nhạt.

“Cẩn thận.” Giọng nam dịu dàng vang lên phía trên, bàn tay hữu lực đỡ nàng đứng vững.

Một người ngẩng đầu, một người cúi xuống, ánh mắt giao nhau, gương mặt tuấn nhã của hắn hiện nét cười ôn hòa.

Khoảnh khắc đó, tim nàng đập dồn dập chưa từng có. Nàng ngẩn ngơ ngước nhìn hắn, cảm thấy trên đời này không có nam nhân nào đẹp hơn.

Sau đó nàng mới biết hắn là bạn mới quen của đại ca, cũng là Ninh Quốc công thế tử Dung Cẩn mà nàng nghe danh đã lâu.

Từ đó Dung Cẩn thường lui tới An Quốc công phủ. Hắn như huynh trưởng, dạy nàng đánh cờ, giảng thơ phú...

Ban đầu Lệ Vũ chỉ ngày ngày ăn diện chờ hắn đến. Đến khi mơ hồ nhận ra tình cảm của mình, nàng mới biết người trong lòng đã có hôn ước.

Ai cũng biết tiểu thư An Quốc công phủ Lệ Vũ cao quý vô song, cả đời thuận buồm xuôi gió. Nhưng ai hiểu được khi nàng vừa chớm rung động đã bất lực đến nhường nào?

Chỉ hận quân sinh ngã vị sinh... nàng và hắn gặp nhau quá muộn.

Một tiểu thư được cưng chiều sao chịu nổi nỗi khổ ấy, vì thế từng làm không ít chuyện dại dột.

Chuyện thứ nhất là, tương tư đến mức khổ sở, nàng không kiềm được mà thổ lộ với Dung Cẩn.

Lúc nàng tỏ tình là ở thư phòng hắn. Khi đó nàng nghĩ chỉ có mình hắn ở đó, nên nói thẳng một lần cho xong, nào ngờ không hề thấy thái tử Tiêu Diễn đang dựa vào giá sách.

Đợi nàng nói xong, mới phát hiện trong phòng còn có người thứ ba, toàn bộ tâm tư thiếu nữ vất vả mới nói ra đều bị nghe hết.

Nhất là thấy khóe môi Tiêu Diễn nhếch lên đầy hứng thú, Lệ Vũ vừa thẹn vừa giận.

Dung Cẩn hiển nhiên không ngờ đến cảnh này, im lặng hồi lâu.

Là Tiêu Diễn nhàn nhạt mở miệng: “Tử Du, đừng quên ngươi đã có hôn ước.”

“Ừ.” Khi ấy Dung Cẩn nhìn nàng, thở dài, dịu giọng: “A Vũ, muội còn nhỏ, chưa hiểu chuyện tình cảm. Lời hôm nay, ta coi như chưa từng nghe. Về sau cũng đừng nhắc lại nữa, được không?”

Nước mắt nàng lập tức rơi.

Trong lòng càng hận Tiêu Diễn không nên có mặt ở đó.

Dù hắn là thái tử, thân phận tôn quý, thường ngày cao cao tại thượng, nghiêm cẩn vô cùng. Nhưng Lệ Vũ biết, hắn vốn chẳng thích mình.

Qua chuyện này, chắc càng xem thường nàng hơn? Hắn không thể giả vờ không nghe thấy, lễ phép rời đi sao?

Làm gì phải thốt ra câu nhắc nhở ấy.

Hơn nữa còn là câu đau lòng đến vậy.

Chuyện dại dột thứ hai là khi nàng nghe tin Dung Cẩn sắp thành thân.

Cả đời thuận lợi, thân phận cao quý, được gia đình yêu thương, nàng muốn gì đều có.

Chỉ riêng chuyện tình cảm lại vấp phải cú sốc lớn.

Nhìn người mình yêu sắp kết hôn cùng người khác, cảm giác đó thật sự xé lòng. Nên nàng nóng nảy nói với gia đình vài câu hồ đồ, cuối cùng giận dỗi bỏ nhà đi. May mà cuối cùng bình an, được Tiêu Diễn nhặt về giữa đường.

Nhưng bất kể nàng từng làm gì, cũng không đổi được kết cục đã định – Dung Cẩn vẫn thành thân với người khác.

Còn nàng giờ... cũng sắp thành thân với Tiêu Diễn.

Lệ Vũ ở An Quốc công phủ đón giao thừa và năm mới cuối cùng với thân phận tiểu thư chưa xuất giá.

Đến Thượng Nguyên, nàng cùng Lâm Uyển Như, Đường Yến Nhu vui vẻ nói lời tạm biệt thời thiếu nữ.

Xuân đến gần, ngày cưới càng kề cận, lòng nàng càng thấp thỏm.

Hai ngày trước đại hôn, trong cung phái Yến Hỉ mụ mụ đến phủ. Bà là người chuyên phụ trách việc yến thiện của tần phi, đồng thời dạy về chuyện phòng the. Lần này đến là để chỉ dạy nàng việc hợp phòng cùng thái tử.

Vừa nghe Yến Hỉ ma ma giảng, vừa liếc nhìn họa sách trong tay, những tư thế táo bạo cùng nét vẽ phóng khoáng khiến Lệ Vũ đỏ bừng vành tai.

Trong thoáng chốc, nàng hiểu ra ánh mắt những nam nhân nhìn mình trước đây là thế nào, cả tâm hồn bị chấn động dữ dội.

Hồi nhỏ nàng từng tò mò mình được sinh ra sao, nhiều lần hỏi Minh Nguyệt quận chúa.

Dĩ nhiên Minh Nguyệt quận chúa không thể giải thích nghiêm túc, chỉ bịa chuyện dỗ dành: nói một lần nàng vô ý bị gai hoa đâm, giọt máu rơi vào nhụy hoa, thế là có nàng.

“Ương Ương là xương máu của nương hòa cùng tinh hoa của hoa mà thành, chẳng thế sao lại xinh đẹp thế này?”

Khi đó Lệ Vũ ngây ngô, còn tin là thật.

Lớn dần, thấy phụ nữ mang thai và trẻ sơ sinh, nàng mơ hồ hiểu mình được sinh từ bụng mẹ.

Nhưng cụ thể ra sao, nàng hoàn toàn không biết.

Giờ nghe Yến Hỉ ma ma giảng giải, lại nhìn những bức họa này, còn điều gì không hiểu nữa.

Tất cả đều đảo lộn nhận thức trước nay của nàng, khiến nàng quá đỗi kinh hoàng.

Thì ra nam nữ thành thân... còn phải làm những chuyện thân mật thế này...

Phụ mẫu cũng vậy, huynh và tẩu cũng vậy...

Vậy còn Tử Du ca ca và Tống Oánh?

Nàng và thái tử cũng phải...???