Chương 1.3

Dùng hai chữ “tạm được” để đánh giá đại tiểu thư Lệ gia, e rằng trên đời này chỉ có mỗi Thái tử điện hạ của bọn họ làm được.

Loại đào ép tuyết lạnh mới ra lò của Thiên Vị Cư vô cùng hợp khẩu vị Lệ Vũ, nhất là vào buổi trưa oi ả như thế này, vừa uống vào đã thấy tinh thần sảng khoái, toàn thân nhẹ nhõm. Nàng chậm rãi nhấp từng ngụm nhỏ, chẳng dám tham lam uống nhiều, chỉ thưởng thức rất từ tốn.

Lâm Uyển Như và Đường Yến Như đã sớm đặt đũa xuống, súc miệng lau tay, giờ chỉ ngồi một bên chờ nàng.

Ánh mắt hai người đều lặng lẽ dừng lại trên người Lệ Vũ, ngay cả Đường Yến Như, kẻ nổi tiếng nóng tính, cũng không ngoại lệ.

Ai bảo cô nương đối diện đẹp đến động lòng người, khiến người ta không thể dời mắt cơ chứ. Đừng nói đến đám người chen chúc bên ngoài muốn trộm ngắm dung nhan nàng, ngay cả hai người bạn khuê phòng thường xuyên gặp mặt như họ cũng nhìn mãi không thấy chán.

Vẻ đẹp của Lệ Vũ không phải kiểu mong manh yếu ớt như liễu trước gió, mà là sự yêu kiều bẩm sinh, sống động như tranh, một loại mỹ lệ khiến người ta vừa gặp đã khó quên, thậm chí khao khát có được.

Ngay cả ánh dương thu ngoài cửa sổ cũng dường như vì ái mộ mà ưu ái hơn với giai nhân hiếm có trên thế gian này, nhẹ nhàng phủ lên mái tóc đen tuyền và làn da trắng như tuyết của nàng, khiến cả người nàng như được bao quanh bởi một tầng ánh sáng dịu dàng.

Cánh môi đỏ hồng như đào non, khẽ ngậm lấy chiếc thìa trắng muốt, chậm rãi mυ"ŧ lấy từng giọt nước trái cây. Hàng mi dài cong vυ"t vì khoái ý mà khẽ run rẩy như cánh bướm.

Uống xong, nàng còn dùng đôi mắt long lanh sóng sánh liếc nhìn hai người bạn, rồi nở một nụ cười tươi tắn.

Chỉ riêng gương mặt xinh đẹp mị hoặc ấy đã đủ khiến lòng người xao động, huống hồ nàng còn sở hữu một vóc dáng yêu kiều mê hoặc. Nhìn nghiêng, eo nhỏ như không đầy một nắm tay, vòng ngực đầy đặn khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Lâm Uyển Như nhớ đến vô số lời bình luận về Lệ Vũ trong phố chợ, trong đó “hồng nhan họa thủy” và “yêu vật” là hai từ được nhắc đến nhiều nhất, bất giác thầm thở dài.

Lại nhớ tới lời huynh trưởng thân thiết từng nói: “Tiểu hữu này của muội, nếu không phải sinh vào thời thái bình, lớn lên trong nhà quyền quý, lại được người nhà yêu thương che chở, thì với diện mạo thế này, e rằng đã sớm trở thành món đồ chơi trong tay bọn quyền quý, không biết sẽ bị đồn thổi thành thế nào nữa…”

Thế nhưng, dẫu sinh vào thời thái bình, lớn lên trong phủ quyền quý, được người nhà cưng chiều hết mực, Lệ Vũ trong chuyện tình cảm vẫn luôn trắc trở.

Mà nàng lại là kẻ si tình, biết rõ không thể nào, vẫn một lòng không đổi.