Chương 16

Lúc nãy khi tránh né Tiêu Thịnh, chiếc đèn l*иg trong tay Lệ Vũ đã rơi xuống đất. Giờ nàng cũng chẳng còn tâm trí nhặt lại, vội vàng chạy tới sau lưng Thái tử, mượn bóng dáng cao lớn của chàng để che chắn mình thật kín đáo.

Đêm mùng chín, trăng thượng huyền lặng lẽ soi sáng, khiến khung cảnh xung quanh nửa sáng nửa tối.

Tiêu Thịnh đứng nguyên tại chỗ, toàn thân cứng đờ, hai tay siết chặt trong tay áo, nhưng trên mặt vẫn gắng gượng nặn ra một nụ cười: “Thái tử, vi huynh tối nay uống quá chén, hồ đồ mất rồi.”

Hắn là trưởng tử của Gia Văn đế, nhưng vì không phải chính thất sinh ra nên đã để vuột mất vị trí Thái tử. Tiêu Thịnh mang nỗi uất ức ấy đã lâu. Dù trong lòng hắn có một vạn điều ghen tị, cũng không dám trực diện đối đầu với Tiêu Diễn, chỉ có thể nhún nhường nhận lỗi, tìm cách chống chế: “Vừa rồi thật sự không nhận ra là Lệ cô nương, hoàn toàn không cố ý mạo phạm...”

“Nếu mắt mù thì đi tìm Thái y xem giúp, nếu không chữa nổi, móc luôn ra cũng được.” Giọng Thái tử nhàn nhạt, vẻ mặt cũng chẳng mảy may cảm xúc, tựa như đang thản nhiên đưa ra một lời khuyên vô thưởng vô phạt.

Tiêu Thịnh lại cảm thấy sống lưng lạnh toát, từng đợt rét buốt dội thẳng vào xương.

Người ngoài đều nói Thái tử Tiêu Diễn phẩm hạnh đoan chính, ung dung thanh nhã. Nhưng Tiêu Thịnh biết rõ hắn chỉ là kẻ mặt người dạ thú, lòng dạ thâm hiểm.

Gia Văn đế con nối không nhiều, nên luôn hy vọng các hoàng tử hòa thuận, không vì tranh đoạt ngai vàng mà huynh đệ tương tàn. Vì thế từ sớm đã nói rõ, ngôi Thái tử không thể thay đổi, trừ phi Thái tử phạm vào trọng tội. Những hoàng tử khác cũng không được phong vương, chỉ đợi Thái tử đăng cơ rồi mới xét công mà ban tước.

Nhưng đã sinh ra trong hoàng tộc, còn ai không mơ tới chiếc long ỷ kia? Dù bản thân không muốn, thì ngoại thích nhà mẹ đẻ cũng sẽ đẩy bọn họ đi tranh giành. Nhất là Tiêu Thịnh, thân là trưởng hoàng tử, lại không cam tâm nên càng muốn liều một phen.

Những năm qua chẳng biết bao nhiêu người bày mưu hãm hại Thái tử, song tất cả đều thất bại. Gài vào Đông cung bao nhiêu mật thám, kẻ nào đi rồi cũng không trở lại.

“Có chạm vào đâu chưa?” Tiêu Diễn hỏi Lệ Vũ, ánh mắt lướt qua cánh tay của Tiêu Thịnh như vô tình.

Tiêu Thịnh lập tức cảm thấy cánh tay lành lạnh, trong lòng thầm may mắn vì vừa rồi mình còn chưa kịp làm gì, thậm chí ngay cả lời sàm sỡ cũng chưa kịp nói ra.

Lệ Vũ lắc đầu, thành thật đáp: “Không có.”

“Đúng đúng đúng, ta ngay cả một sợi lông của Lệ cô nương cũng chưa chạm vào.” Tiêu Thịnh vội cười làm lành, “Thật sự là nhận nhầm người... là ta mắt mù, giờ ta đi gọi Thái y khám mắt ngay.”

Tiêu Diễn lười để ý tới hắn, chỉ quay sang nói với Lệ Vũ: “Đi thôi, về Ngọc Lan điện, cô gia đưa nàng về.”

Nói xong liền sải bước đi trước, Lệ Vũ vội vàng bước theo, sóng vai cùng chàng.

Đợi bọn họ đi xa hẳn, Tiêu Thịnh mới động đậy chân tay. Trên mặt đã chẳng còn vẻ sợ sệt ban nãy, chỉ còn lại ánh mắt âm trầm, lạnh lẽo.

Lệ Vũ sánh bước cùng Thái tử, chàng đi bên phía gió thổi, làn gió đêm đưa hương rượu nhè nhẹ phảng phất, là từ người Thái tử mà ra.

“Trong cung nhiều người phức tạp, cả kẻ không quen cô cũng dám đi theo sao?” Tiêu Diễn chậm rãi bước, nghiêng đầu liếc nàng một cái, “Đại hoàng tử không phải người tốt, sau này thấy hắn thì tránh xa, chẳng cần để ý chuyện thất lễ hay không.”

Vừa được Thái tử giải vây, Lệ Vũ vẫn còn sợ hãi chưa nguôi, lúc này vô cùng ngoan ngoãn, khẽ gật đầu: “Vâng.”

Có lẽ do cũng đã uống không ít rượu, tối nay Thái tử hiếm khi nói nhiều: “Với nam nhân thì nên giữ khoảng cách... kể cả loại được người đời ca ngợi là quân tử như Thế tử Dung phủ.”

Lệ Vũ khựng lại một chút, cảm thấy thật không công bằng khi đem một công tử tao nhã như Dung Cẩn ra so sánh với kẻ vô lại như Tiêu Thịnh. Nàng không nhịn được, khẽ phản bác: “Không phải nam nhân nào cũng như vậy... Điện hạ cũng là nam nhân mà.”

“Cô gia cũng nằm trong số đó.”

Lệ Vũ hơi ngẩn ra: “Gì cơ?”

Tiêu Diễn dừng bước, hàng mi rũ xuống, ánh mắt quét một lượt từ đầu đến chân nàng, chậm rãi nói: “Với cô gia, cũng phải phòng bị.”

Lệ Vũ: “...”

Nàng thấy chàng đang yên lặng nhìn mình, đôi mắt đen thẫm như giếng sâu không đáy, trong lòng chợt siết lại, theo bản năng lui về sau một bước, ngẩng đầu nhìn chàng dò hỏi: “Điện hạ cũng uống say rồi ạ?”

“Chưa.” Tiêu Diễn lại nhìn nàng thêm lần nữa, sau đó thu ánh mắt về, tiếp tục đi về phía trước.

Lệ Vũ âm thầm thở phào nhẹ nhõm, lặng lẽ đi theo sau.

Về đến Ngọc Lan điện, theo lẽ thường Lệ Vũ phải mời Thái tử vào trong uống trà. Tiêu Diễn không từ chối, thong thả bước vào, ngồi xuống chiếc kỷ thấp bên cửa sổ.

Cung nhân nhanh chóng dâng điểm tâm và trà thơm. Lệ Vũ cũng ngồi xuống phía đối diện, thấy Thái tử đang cúi đầu ngắm bàn cờ, ngón tay thon dài nhẹ nhàng lướt qua mấy quân cờ, nàng thuận miệng hỏi: “Điện hạ còn muốn đánh ván nữa không?”

Tiêu Diễn khẽ “ừ” một tiếng: “Đánh thêm một ván.”

Lệ Vũ lập tức tuân theo.

Lần này vẫn như trước, Tiêu Diễn cầm quân đen, nàng cầm quân trắng.

Cờ đen đi trước, Tiêu Diễn nhấc một quân lên đặt xuống. Lệ Vũ lần này không dám nghĩ quá lâu, sợ như lần trước khiến Thái tử mất vui.

Kết quả, lần này lại là Thái tử đánh chậm, thế cờ ung dung, không còn vẻ sát khí quyết liệt như ván trước.

Cung nhân đã lui ra, trong điện vô cùng yên tĩnh, chỉ còn ánh đèn l*иg dịu dàng soi sáng góc nhỏ này.

Hai người qua lại mấy lần, đấu trí trên bàn cờ nhỏ hẹp.

Khi Lệ Vũ đang suy nghĩ, Tiêu Diễn cúi mắt nhìn đầu ngón tay nàng đang cầm quân cờ trắng. Ngón tay nàng thon dài trắng nõn, dưới ánh đèn ấm áp, viên cờ tròn trịa ánh lên sắc ngọc hồng phấn, càng làm nổi bật làn da như ngọc.

Ánh mắt Tiêu Diễn chợt lóe lên, nhìn vẻ mặt nàng chăm chú suy nghĩ, chàng khẽ hỏi: “Nàng rất thích đánh cờ?”

Lệ Vũ hạ quân cờ, mới ngẩng đầu, mỉm cười nhẹ: “Cũng tạm ạ.”

Ánh mắt Tiêu Diễn lặng lẽ nhìn nàng, như vô tình hỏi: “Là Dung Cẩn dạy nàng đánh cờ?”

Lệ Vũ không ngờ Thái tử biết chuyện này, nhưng nghĩ đến quan hệ biểu huynh biểu muội giữa họ, thì cũng chẳng phải lạ lùng, liền gật đầu: “Vâng.”

Tiêu Diễn không nói thêm gì, tùy ý đặt một quân cờ xuống, sau đó lại nhìn Lệ Vũ chằm chằm.

Lần này ánh mắt lướt qua tóc mai đen nhánh của nàng, rồi dừng lại ở dái tai. Dái tai nhỏ nhắn trắng mịn như ngọc, không đeo vật gì, nhưng lại chẳng hề ảnh hưởng đến vẻ mỹ miều của nàng.

Ánh nhìn dời tiếp xuống, đập vào mắt là đôi môi anh đào căng mọng, vì đang suy nghĩ mà hơi hé mở, khiến người ta chẳng thể rời mắt.

Lệ Vũ đang cúi đầu suy tư, nhưng cũng cảm nhận được ánh nhìn không ngừng từ phía đối diện.

Tối nay Thái tử có vẻ đã hơi say, cư xử có chút bất thường. Chàng vừa hỏi nàng có phải Dung Cẩn dạy cờ hay không, rồi cứ nhìn nàng mãi, chẳng lẽ là để tâm đến chuyện này?

Nhưng rõ ràng chàng đâu phải hôm nay mới biết nàng thích Dung Cẩn, sao giờ lại để ý?

Nghĩ đến sau này hai người sẽ thành thân, chi bằng sớm nói rõ ràng. Vậy nên Lệ Vũ ngẩng đầu, ánh mắt chân thành, dè dặt cất tiếng thăm dò.

“Điện hạ, sau này thϊếp sẽ không... không để ý đến quan hệ giữa ngài và đại tiểu thư Tạ gia nữa. Điện hạ cũng... có thể đừng bận tâm đến chuyện giữa thϊếp và ca ca Tử Du được không?”

Ngón tay đang cầm quân cờ của Tiêu Diễn hơi khựng lại, ngẩng đầu nhìn nàng, vẻ mặt điềm tĩnh không lộ cảm xúc, tựa như đang chờ nàng nói tiếp.

Lệ Vũ cố dò đoán tâm ý chàng, cẩn trọng nói tiếp: “Xin điện hạ yên tâm, sau khi thành thân, thϊếp tuyệt đối không làm chuyện gì khiến người ta chê cười, cũng không để điện hạ phải chịu tai tiếng.”

Thấy chàng vẫn không lên tiếng, nàng bèn bày ra dáng vẻ đáng thương, giọng nhỏ nhẹ than vãn: “Điện hạ dù sao vẫn còn có thể cười nói với đại tiểu thư Tạ gia, còn thϊếp thì ngay cả nói vài câu với ca ca Tử Du cũng thật khó...”

Tiêu Diễn nghe nàng nói hồi lâu, đôi mắt đen sâu thẳm dưới ánh đèn càng thêm âm u khó dò, nhìn nàng hồi lâu rồi mới khẽ rũ mắt xuống, trầm giọng nói: “Được.”