Chương 13

Trước mắt bỗng tối sầm lại, một vật gì đó phủ lên đầu khiến mũi nàng vương đầy hương vị thanh mát đặc trưng của nam nhân.

Mất một thoáng ngỡ ngàng, Lệ Vũ mới kịp phản ứng – thì ra là Thái tử đã cởϊ áσ choàng khoác trên người, dùng nó để che mưa cho nàng.

Tấm áo rộng lớn ấy vẫn còn vương hơi ấm từ thân thể Thái tử điện hạ. Hơi nóng xông lên đầu, Lệ Vũ chợt nhớ đến hai năm trước, vào một đêm mưa, nàng bị Thái tử “nhặt” được giữa đường. Khi đó, Thái tử cũng lạnh lùng ném cho nàng một chiếc áo choàng, phủ lên thân thể ướt sũng của nàng, mang đến hơi ấm trong đêm mưa lạnh giá.

Phải nói sao đây? Người này thực sự khiến nàng khó lòng đoán được.

Một bên thì lạnh nhạt chê bai, một bên lại như chẳng hề để tâm mà mang áo choàng của mình che mưa cho nàng, thực sự khó hiểu vô cùng.

Lệ Vũ chỉ có thể nghĩ thầm: Mọi người đều nói Thái tử điện hạ là bậc quân tử trong sáng, ngay thẳng, cao quý. Nếu vậy thì việc không câu nệ yêu ghét cá nhân, thương xót kẻ yếu, ra tay giúp đỡ... cũng có thể xem là chuyện bình thường?

Thái tử Tiêu Diễn cao hơn tám thước, vai rộng lưng dày, áo choàng tự nhiên cũng vô cùng lớn. Tấm áo phủ từ đầu xuống, khiến Lệ Vũ trông chẳng khác nào đứa trẻ nghịch ngợm mặc trộm áo choàng của người lớn. Nàng ngẩng khuôn mặt trắng ngần từ lớp áo đen tuyền lên, nhìn về phía Tiêu Diễn.

Trong đầu bỗng vang lên lời của quận chúa Minh Nguyệt: “Thật ra nói cho cùng, Thái tử điện hạ cũng từng là ân nhân cứu mạng của muội.”

Lại nhớ đến lúc nàng kể chuyện ấy với Lâm Uyển Như và Đường Yến Như, Đường Yến Như đã cười đùa: “Ân nhân cứu mạng đấy nhé... Trong truyện người ta viết thế nào nhỉ? Cứu mạng chi ân, lấy thân báo đáp. A Vũ, sau này có khi muội phải gả cho Thái tử mới báo đáp nổi món nợ này đấy...”

Lúc ấy chỉ là một câu nói đùa, mọi người cười cho qua, chẳng ai để tâm. Nào ngờ bây giờ nàng thật sự sắp trở thành Thái tử phi của Tiêu Diễn.

Lệ Vũ ngẩng đầu nhìn gương mặt lạnh nhạt thờ ơ của Thái tử, không khỏi thầm nghĩ: Hoàng thượng ban hôn, gả nàng cho Thái tử, nhưng đối với Thái tử điện hạ mà nói, cưới một nữ tử mà bản thân không ưa, thậm chí còn có phần chán ghét – như vậy... chẳng biết là trả ơn hay trả thù đây?

“Đứng ngẩn ra làm gì?” Tiêu Diễn liếc mắt nhìn Lệ Vũ đang ngây ngốc đứng yên một chỗ. “Trời mưa rồi, còn không mau chạy?”

Chạy?

Mưa đến quá bất ngờ, hơn nữa lại mỗi lúc một lớn, chẳng mấy chốc đã như trút nước. Đúng là phải chạy thôi.

Chỉ là... Lệ Vũ không tự chạy, mà bị Thái tử điện hạ kéo chạy.

Hai bên cây cối lùi lại vùn vụt, Lệ Vũ cảm thấy bản thân như bị nhấc bổng lên, chân không chạm đất. Trong lúc hoảng hốt, nàng chỉ biết bám chặt lấy áo Thái tử, dán sát vào người chàng, sợ ngã xuống.

Cũng may trong tình huống hỗn loạn thế này, Thái tử điện hạ không trách nàng mạo phạm, thậm chí còn kéo nàng sát hơn vào người, để khuôn mặt nàng tựa vào áo choàng của mình, tránh bị mưa tạt vào.

Dù đã gần đến điện Ngọc Lan, cung nhân cũng kịp thời mang dù ra đón, nhưng mưa lớn dồn dập khiến cả hai người đều bị ướt. Lệ Vũ còn được áo choàng của Thái tử che kín, tình trạng đỡ hơn đôi chút. Còn Thái tử điện hạ thì gần như bị mưa dội ướt từ đầu đến chân.

Giờ mưa to quá, dù Đức Phúc đã nhanh trí chạy về Đông cung sai người mang y phục đến, cũng cần chút thời gian. Thái tử tạm thời không thể quay về, đành miễn cưỡng vào điện Ngọc Lan trú mưa, đợi người Đông cung mang quần áo sạch và dù tới.

Thái tử điện hạ giá lâm, cung nhân trong điện Ngọc Lan vội vàng quỳ xuống hành lễ. Trời thu se lạnh, Tiêu Diễn nhìn Lệ Vũ vẫn khoác áo choàng của mình, toàn thân khẽ run lên, liền phân phó: “Mau đưa chủ tử của các ngươi đi tắm và thay y phục.”

Lệ Vũ mỗi lần về phòng đều đi tắm trước tiên, nên nước nóng đã được chuẩn bị sẵn. Lưu Ly và Linh Lung vội bước lên đỡ nàng vào tịnh phòng, nhưng Lệ Vũ dừng bước, ngoảnh đầu nhìn về phía Tiêu Diễn: “Điện hạ, người...”

Thái tử cởϊ áσ che mưa cho nàng, hiện tại chỉ còn mỗi lớp áo mỏng bên trong, từ lâu đã bị mưa thấm ướt. Cả tóc chàng cũng không ngừng nhỏ nước. Đây là lần đầu tiên Lệ Vũ thấy Thái tử cao quý lại có dáng vẻ lôi thôi thế này.

Thế nhưng, bất kể khuôn mặt hay vóc dáng, Tiêu Diễn đều hoàn mỹ. Dù trong bộ dạng thế này, cũng chẳng hề lúng túng.

Tiêu Diễn tiện tay gạt đi giọt mưa vương trên lông mày, nhàn nhạt nói: “Không sao. Đức Phúc sẽ nhanh chóng mang đồ tới.”

Tuy là Thái tử, nhưng từ nhỏ Tiêu Diễn đã luyện võ, thể chất cường tráng. Lại từng rèn luyện nơi biên cương hai năm, quen chịu mưa gió sương tuyết. Một trận mưa đối với chàng chẳng đáng gì.

Thấy Thái tử tỏ vẻ không để tâm, Lệ Vũ đành thôi không nói nữa. Nơi này cũng chẳng có y phục nào hợp với Thái tử, nàng chỉ bảo Lưu Ly mang khăn bông sạch đến.

Dùng khăn lau khô nước mưa trên đầu và mặt, lại uống chút trà nóng cung nhân dâng lên, Tiêu Diễn đứng khoanh tay cạnh cửa sổ, đưa mắt nhìn ra ngoài.

Trời đêm đen kịt, gió lùa đèn l*иg dưới hiên sáng lên góc sân, mưa rơi đập vào lá cây kêu xào xạc. Chàng lặng lẽ nhìn bóng cây trong màn mưa, đứng hồi lâu không nói gì.

Cung nhân trong điện Ngọc Lan đứng sau lưng chàng, nín thở không dám lên tiếng.

Từ Đông cung đến đây không xa, đợi Lệ Vũ tắm rửa thay y phục xong, Thái tử cũng đã thay bộ đồ khô mà người Đông cung đưa tới trong phòng bên cạnh.

Hai người chạm mặt nhau, Tiêu Diễn đưa mắt nhìn Lệ Vũ từ đầu đến chân, đôi mắt đen khẽ hẹp lại.

Lệ Vũ trời sinh xinh đẹp, thường ngày vì giữ vẻ đoan trang nên có trang điểm, khiến dung nhan vốn đã diễm lệ lại càng thêm rực rỡ. Nhưng lúc này vừa tắm xong, không son phấn, chỉ có làn da trắng mịn, môi anh đào phớt hồng, đôi mắt sáng long lanh ẩn sau lớp hơi nước như ngọc thấm mưa.

Mái tóc đen nhánh ướt sũng xõa ngang vai, càng tôn lên chiếc cổ thon trắng nõn, làm nổi bật vẻ yếu mềm khiến người ta muốn che chở.

Tiêu Diễn nhìn nàng, ngón tay cái và ngón trỏ giấu trong tay áo rộng vô thức khẽ xoay một cái.

Lệ Vũ liếc nhìn ra ngoài cửa sổ, mưa vẫn rất to, chỉ e chưa thể ngừng ngay. Thái tử chưa thể rời đi, nàng đương nhiên cũng không thể tự tiện đi nghỉ. Nhưng cứ đứng mãi thế này cũng kỳ, nàng đảo mắt một vòng, bỗng thấy được gì đó, liền cười hỏi: “Điện hạ, có muốn đánh cờ không?”

Tiêu Diễn nhìn nàng một cái, khẽ gật đầu, rồi bước đến chiếc bàn thấp kê bên cửa sổ có đặt bàn cờ, vén áo ngồi xếp bằng. Lệ Vũ cũng theo sau, ngồi quỳ đối diện.

Cung nhân vội mang điểm tâm và trà gừng đến để họ xua khí lạnh.

Lệ Vũ cùng Thái tử vừa uống trà gừng vừa đánh cờ, Lưu Ly ngồi quỳ sau lưng nàng, lặng lẽ dùng quả cầu rỗng bên trong có hương liệu và than bạc để hong tóc cho nàng.

Trong điện yên tĩnh, chỉ còn tiếng mưa rơi lách tách bên ngoài.

Lệ Vũ không giỏi cầm kỳ thi họa, nhưng cờ lại chơi rất khá. Đối cờ cùng Thái tử, nàng vẫn có thể giữ vững thế trận, khó phân thắng bại.

Khi rơi vào thế giằng co, nàng cầm quân cờ giữa ngón tay, mắt khẽ rủ xuống, hàng mi dài cong phủ lên làn da trắng như tuyết, dáng vẻ suy nghĩ chuyên chú vô cùng đáng yêu.

Tiêu Diễn ngồi đối diện lặng lẽ nhìn nàng, đôi mày đen khẽ nhíu, ánh mắt thâm trầm.

Quân tử yêu cờ, nơi bàn cờ vuông vức là cuộc chiến giữa ta và ngươi, mưu lược lẫn nhau, ẩn chứa vô số ảo diệu.

Lệ Vũ yêu cờ, là vì Dung Cẩn.

Kỳ nghệ của nàng là do Dung Cẩn đích thân dạy, những ván cờ nàng luyện đều có Dung Cẩn bên cạnh. Có lẽ chính nàng cũng không biết, phong cách đánh cờ của mình chịu ảnh hưởng từ Dung Cẩn rất nhiều.

Dung hoàng hậu xuất thân từ phủ Ninh Quốc công họ Dung, là biểu tộc của Tiêu Diễn và Dung Cẩn. Hai người quen nhau từ nhỏ, chẳng biết đã đánh với nhau bao nhiêu ván cờ, làm sao Thái tử không nhận ra phong cách đánh cờ của Lệ Vũ giống Dung Cẩn đến mức nào.

Lệ Vũ nghĩ xong nước cờ, vừa định hạ tay thì bất chợt ngẩng mắt thấy sắc mặt lạnh lùng của Thái tử.

Nàng sững người, nhất thời bối rối.

Rõ ràng vừa rồi sắc mặt Thái tử còn rất bình thường, thậm chí ban đầu còn có chút dịu dàng. Sao chỉ trong chốc lát đã trở nên khó coi thế kia?

Chẳng lẽ nàng suy nghĩ quá lâu, khiến Thái tử mất kiên nhẫn rồi giận sao?