“Đa tạ Đức Phúc công công.” Ngoài điện Ngọc Lan, Lệ Vũ cáo biệt Đức Phúc xong liền cùng Thu Sương quay vào trong. Lưu Ly và Linh Lung đang đứng chờ dưới hành lang.
Thái tử còn chưa thành thân, Lệ Vũ vẫn chưa được sắc phong làm Thái tử phi, nên các nha hoàn của nàng cũng chưa được coi là hồi môn chính thức, thậm chí còn chưa có tư cách ra vào Khôn Ninh cung, càng không rành các nếp sinh hoạt trong cung. Bởi vậy, mỗi lần Lệ Vũ ra ngoài đều do Thu Sương – một trong những cung nữ được Hoàng hậu điều sang – đi theo hầu hạ.
Lưu Ly và Linh Lung mỗi ngày chỉ có thể đợi nàng trong điện Ngọc Lan. Nhìn thấy bóng dáng Lệ Vũ từ xa, hai người lập tức nhanh chân tiến tới như thường lệ. Vừa nhìn thấy tay nàng được quấn vải trắng, cả hai đồng loạt thốt lên:
“Cô nương làm sao vậy?”
“Cô nương bị thương rồi ư?”
Lệ Vũ vội vã giơ tay lên lắc lắc: “Không sao, chỉ là hôm nay luyện đàn khiến ngón tay sưng đỏ. Hoàng hậu nương nương đã sai người bôi thuốc cho ta rồi.”
Nghe vậy, Lưu Ly và Linh Lung mới yên tâm, liền dìu nàng vào phòng.
Thật ra cũng chẳng thể gọi là bị thương, chỉ hơi sưng đỏ mà thôi. Thuốc mỡ kia hiệu quả rất tốt, trước khi tắm, Lệ Vũ tháo lớp vải ra thì vết sưng đã tan gần hết.
Thấy tay nàng không sao, Lưu Ly và Linh Lung hoàn toàn yên lòng. Cô nương của họ được nuôi dưỡng từ nhỏ trong nhung lụa, da thịt trắng nõn, mềm mại như ngọc. Trừ một nốt ruồi đỏ nhỏ trên vai trái, cả người không hề có tì vết. Dù là tổn thương ở đâu cũng khiến người khác xót xa vô cùng.
Hai người giúp nàng tắm rửa. Lệ Vũ tựa vào thành thùng tắm, hơi nhấc tay lên, ánh mắt chăm chú nhìn ngón tay trắng mịn đã hồi phục, nhưng tâm trí lại phiêu du tận đâu.
Nghĩ ngợi vẩn vơ một hồi, trong đầu bất chợt hiện lên cảnh tượng đêm qua nàng bị con sói nuôi của Thái tử dọa đến sợ hãi.
Thân thể trần trụi của nàng liền bất giác rụt sâu xuống nước. Nghĩ đến hành động thất thố hôm nay – dám tùy tiện bám lấy Thái tử như vậy – chắc hẳn Thái tử sẽ càng thêm chán ghét nàng.
Sáng hôm sau, sau khi rửa mặt chải đầu xong, Lệ Vũ lập tức đến Khôn Ninh cung vấn an Hoàng hậu.
Hôm nay Khôn Ninh cung rất náo nhiệt, mấy vị công chúa còn nhỏ chưa xuất giá cũng đến. Vừa thấy Lệ Vũ bước vào, ba công chúa đang trò chuyện bên cạnh Hoàng hậu lập tức ngừng lời, đồng loạt quay đầu nhìn nàng.
Công chúa lớn tuổi nhất và nhỏ tuổi nhất đều thoáng ánh lên vẻ kinh ngạc trong mắt. Còn vị thiếu nữ mặc váy cung đình màu vàng nhạt ở giữa thì lại hiện rõ vẻ khinh thường.
Hoàng hậu lần lượt giới thiệu:
Vị lớn tuổi là công chúa Hoa Vận, con của Nhàn phi; người nhỏ tuổi là công chúa Di Ninh, con của Trần phi; còn vị mặc váy vàng nhạt chính là công chúa Ngọc Dao, con gái Quý phi Lê thị.
Sau khi dùng bữa sáng xong, Hoàng hậu liền bảo các công chúa dẫn Lệ Vũ đi dạo Ngự hoa viên.
Hoa Vận công chúa tính tình dịu dàng, có phần e dè, ít nói. Di Ninh công chúa lại hoạt bát tinh nghịch như chú chim non, ríu rít giới thiệu các loài hoa cho Lệ Vũ. Còn Ngọc Dao công chúa thì khoanh tay đứng yên, nét mặt lạnh nhạt, bày ra dáng vẻ ngạo mạn thiếu kiên nhẫn.
Bốn người đi một hồi cũng mệt, liền nghỉ chân trong lương đình uống trà, ăn bánh. Di Ninh công chúa nói nhiều, uống khá nhiều trà, kéo Hoa Vận công chúa đi giải quyết riêng.
Ngọc Dao công chúa lúc này mới quay sang nhìn Lệ Vũ đang chậm rãi uống trà, cất giọng cao ngạo: “Đừng tưởng được chọn làm Thái tử phi thì có gì hay. Thái tử thích là tỷ tỷ nhà họ Tạ, cô chẳng qua là do phụ hoàng lựa chọn, Thái tử không thể không chấp nhận mà thôi.”
Rõ ràng công chúa Ngọc Dao chẳng có thiện cảm gì với nàng, lại còn kiêu căng như thế. Lệ Vũ bèn bỏ qua lễ nghi, đặt chén trà xuống, quay đầu mỉm cười: “Ta biết mà, thì sao chứ?”
Ngọc Dao công chúa vốn thân thiết với Tạ Vân Tường. Nay Tạ Vân Tường bị loại, dĩ nhiên nàng ta khó chịu khi thấy Lệ Vũ. Lại thêm việc đại hoàng huynh cùng mẹ với mình luôn dòm ngó Lệ Vũ, càng khiến nàng ta coi thường, cho rằng Lệ Vũ hẳn đã dụ dỗ huynh trưởng mình — dù gì ngay cả Thế tử Tiêu cũng say mê nàng như bị mê hoặc, chắc chắn là do nàng có vấn đề!
Cuối cùng mới tìm được cơ hội muốn sỉ nhục nàng một trận, vậy mà thấy Lệ Vũ không hề tổn thương, thậm chí còn nở nụ cười, Ngọc Dao công chúa càng thêm tức giận.
“Loại nữ nhân lẳиɠ ɭơ, đong đưa như cô, Thái tử sẽ chẳng bao giờ thích đâu. Cứ chờ vào cung rồi bị ghẻ lạnh đi!” Nói xong, nàng ta đứng dậy, giận dữ bỏ đi.
Lệ Vũ bối rối, đưa tay chạm má.
Nàng đâu có lẳиɠ ɭơ?
Càng chẳng hiểu sao lại thành người đong đưa?
Ngày tháng trong cung nếu nói chậm thì thật chậm, mà nhanh thì cũng rất nhanh. Chớp mắt trời đã về chiều, ánh hoàng hôn len qua khung cửa, chiếu rọi vào chính điện Khôn Ninh cung.
Hoàng hậu ngồi trên ghế cạnh cửa sổ, tay cầm kim thêu, đang thêu một bức đồ án song long. Bên cạnh có cung nữ giữ khung thêu, bà vυ" Tề ở đầu kia đang gỡ chỉ, thỉnh thoảng lại ngẩng đầu liếc nhìn.
Hoàng hậu thêu một lúc rồi dừng tay, ngắm nghía, khẽ thở dài: “Thêu cả đời mà vẫn không ra hồn.”
Bà Tề không nói gì.
Kỳ thực không phải Hoàng hậu thêu không đẹp, chỉ là không bằng người ấy mà thôi.
Tiên hoàng hậu có tay nghề thêu thùa xuất thần nhập hóa, hương bao thêu song long mà bà để lại, đôi mắt rồng như có hồn, sinh động như thật. Đến nay, Hoàng đế Gia Văn vẫn giữ bên mình chiếc hương bao ấy.
Tay nghề của Hoàng hậu cũng rất tốt, nhưng mãi không thể đạt đến cảnh giới ấy. Hương bao thêu song long này, bà đã thêu suốt hơn hai mươi năm, đôi mắt rồng kia vẫn không vừa ý.
Bà Tề nhìn thấy Hoàng hậu lại đang gỡ chỉ, định thêu lại, trong lòng không khỏi thở dài.
Đúng lúc đó, có cung nhân vào bẩm: “Lệ cô nương đến rồi.”
Hoàng hậu mải thêu, không ngẩng đầu: “Cho vào.”
Lệ Vũ bước vào, thấy Hoàng hậu cũng đang thêu, không khỏi ngạc nhiên và tò mò.
Nàng hành lễ, vấn an xong liền đứng bên cạnh quan sát một lát.
Hoàng hậu thêu rất chuyên tâm, những người trong điện không ai dám lên tiếng quấy rầy, cả chính điện lặng như tờ, chỉ còn nghe thấy hơi thở mọi người.
Lệ Vũ vốn không phải người trầm lặng, khó chịu vì không khí yên tĩnh quá mức. Thấy Hoàng hậu cao quý như vậy mà thêu thùa giỏi thế, nàng không kìm được khen: “Nương nương thêu đẹp quá.”
Hoàng hậu chỉ cho là nàng đang nịnh nọt, không đáp.
Lệ Vũ đành tiếp tục đứng yên ngoan ngoãn. Thấy Hoàng hậu cứ thêu rồi tháo, nàng càng thêm thắc mắc. Theo nàng thì đã rất đẹp rồi, đến cả Lưu Ly có tay nghề thêu khéo cũng chưa chắc sánh bằng.
Có lẽ vì nàng đứng hơi lâu, Hoàng hậu cảm nhận được tính cách không kiên nhẫn của nàng, bèn ngẩng lên liếc một cái: “Muốn thử không?”
Lệ Vũ chớp mắt. Vốn định nói mình không giỏi, nhưng nhớ lại hôm qua vừa hứa với Hoàng hậu rằng, trừ đánh đàn ra, việc gì cũng sẽ học chăm chỉ. Nếu giờ từ chối, chẳng khác nào tự vả vào mặt mình.
Thế là nàng đành nuốt lời định nói vào bụng, chậm rãi đáp: “...Vâng ạ.”
Bà Tề liền gọi cung nhân mang thêm một bộ kim chỉ và khung thêu đến.
Lệ Vũ nhận lấy khung thêu mà ngơ ngác. Tay nghề thêu thùa của nàng chẳng khác gì đàn hát, đều không có năng khiếu, lại ít luyện tập. Giờ cầm lấy dụng cụ, nàng lúng túng đến mức không biết làm sao: “...Nương nương, thần nữ không biết thêu rồng.”
Hoàng hậu nghiêng đầu liếc nàng: “Vậy biết thêu gì?”
Lệ Vũ ngập ngừng: “...Trúc ạ?”
Cả đời nàng chỉ từng thêu một chiếc hương bao hình trúc cho ca ca Tử Du. Trúc tượng trưng cho quân tử, rất hợp với huynh ấy.
“Vậy thì thêu trúc.” Hoàng hậu cũng không làm khó nàng. “Cứ chậm rãi, cẩn thận kẻo đâm trúng tay.”
Lệ Vũ gật đầu, ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh Hoàng hậu bắt đầu thêu trúc.
Trời dần tối, cung nhân nhẹ nhàng thắp đèn. Bà Tề nhìn hai người ngồi bên nhau dưới cửa sổ cùng thêu hoa, cảm thấy khung cảnh sao mà hòa hợp, êm đềm.
Trong lòng bà khẽ thở dài: Chẳng trách Hoàng hậu lúc nào cũng mong có một công chúa nhỏ.
Tiếc rằng, dù tuổi tác của Hoàng hậu vẫn còn có thể sinh nở, nhưng cả đời này, ngoài Thái tử ra, bà sẽ không còn có con nữa.
Những bát thuốc tránh thai năm xưa, không chỉ khiến lòng bà tan nát, mà còn tổn hại cả thân thể.
Đợi Hoàng hậu thêu xong mắt rồng, quay đầu nhìn sang, ánh mắt liếc qua khung thêu của Lệ Vũ.
— Trên tấm lụa trắng tinh, vài nhánh “trúc” xiêu vẹo nghiêng ngả, nhìn thế nào cũng giống một đám cỏ dại rối rắm thì đúng hơn.
Hoàng hậu ngắm nghía tác phẩm thêu vụng về ấy, càng nhìn càng bật cười.
Nhưng càng cười, khóe mắt bà càng long lanh nước. Bà khẽ quay mặt đi, kín đáo rút khăn lau lệ, rồi quay lại với dáng vẻ đoan trang, nét mặt vẫn phảng phất ý cười.
Lệ Vũ ngẩng đầu, thấy Hoàng hậu đang cười vì bức thêu của mình, mặt liền ửng hồng: “Nữ công của thần nữ... thật sự rất tệ.”
Hoàng hậu lại đưa tay vuốt nhẹ đầu nàng, ánh mắt vừa ôn hòa vừa phức tạp: “Con như vậy... là tốt rồi.”
Lệ Vũ không hiểu nỗi lòng chồng chất của Hoàng hậu lúc ấy, chỉ cúi đầu nhìn tác phẩm thêu tệ hại trong tay, âm thầm thở dài.
Tốt gì chứ? Nếu tay nghề của nàng tốt hơn, chiếc hương bao từng tặng ca ca Tử Du ngày trước sẽ không đến nỗi xấu xí, cũng không đến nỗi cả một lần cũng không được đeo ra ngoài.
Giờ đây huynh ấy đã thành thân, vì tránh hiềm nghi, e là đã sớm vứt bỏ rồi.
Thái tử Tiêu Diễn vừa bước vào, liền nhìn thấy cảnh ấy.
Thấy Lệ Vũ và Hoàng hậu đang ngồi cùng nhau thêu, hắn cũng lấy làm ngạc nhiên. Khi đến gần, tiện thể cúi đầu liếc qua tác phẩm của Lệ Vũ, trên mặt hiện rõ vẻ ngập ngừng: “Cái này là...”
Người ta thêu hoa mai, lan, trúc, cúc; uyên ương chơi nước hay là hoa mẫu đơn, hoa thược dược... Trong cung phần nhiều là rồng, phượng, mây, chim loan. Nhưng thêu “cỏ dại” thì quả là lần đầu tiên thấy.
Mặt Lệ Vũ còn chưa kịp hết đỏ, dường như cảm nhận được nghi hoặc của Thái tử, liền vội vàng nói: “Là trúc.”
Hoàng hậu lại bật cười.
Biểu cảm của Thái tử có phần khó tả. Nhưng hắn cũng chẳng lấy làm lạ, với mức độ tiểu thư yếu ớt như nàng, có thể đoán được nữ công chẳng ra sao.
Vậy mà Hoàng hậu lại có vẻ rất thích thú với bức thêu ấy, cười nói: “Cái này... thêu xong thì tặng cho bản cung nhé.”
Lệ Vũ hiếm khi xấu hổ, cầm khung thêu mà không biết giấu vào đâu, “Thần nữ thêu thật quá xấu.”
Hoàng hậu lại cười dịu dàng: “Không sao, bản cung rất thích.”
Đừng nói là Lệ Vũ cảm thấy Hoàng hậu chỉ đang nói lời khách sáo, ngay cả Tiêu Diễn cũng kinh ngạc liếc nhìn Hoàng hậu.
Sự yêu quý này... thật sự quá rõ ràng.
Tiêu Diễn lại lạnh nhạt liếc Lệ Vũ một cái.
Không ngờ chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, nàng ta đã khiến Hoàng hậu yêu mến đến vậy... Quả cũng có bản lĩnh.
“Được rồi, dùng bữa đi.” Hoàng hậu đặt kim chỉ xuống, đứng dậy. “Tối thêu hại mắt, mai con đến thêu tiếp.”
Dường như là thật sự muốn lấy bức thêu ấy. Lệ Vũ bất đắc dĩ gật đầu: “Vâng ạ.”
Dùng bữa tối xong, Hoàng hậu vẫn để Tiêu Diễn tiễn Lệ Vũ về điện Ngọc Lan.
Khi đi qua rừng đào, Lệ Vũ vừa e dè liếc về khoảng tối tăm trong rừng, vừa vô thức nghiêng người sát lại gần Thái tử.
Nhưng lần này, nàng vừa mới tới gần, Thái tử đã dịch sang bên cạnh, tránh né sự đυ.ng chạm.
Lệ Vũ: “...”
Dù có ghét nàng, cũng không cần biểu hiện rõ ràng đến thế chứ...