Chương 10

Lời vừa rồi của Hoàng hậu chỉ là nhất thời cảm khái, nhưng ngẫm kỹ lại thì cũng chẳng phải điều không thể.

Nha đầu này quả thực quá xinh đẹp, tính tình lại mềm mại yếu ớt. Nếu làm Thái tử phi thì e không hợp, nhưng nếu là công chúa, thì lại rất thích hợp.

Bà có thể xem nàng như con gái ruột mà đối đãi, sau này sẽ chuẩn bị cho nàng một phần hồi môn thật hậu hĩnh, lại chọn cho nàng một phò mã có gia thế tốt, phẩm hạnh đoan chính, để nàng vừa được nhà mẹ đẻ che chở, vừa được nhà chồng yêu thương, lại còn có thể nương tựa vào hoàng gia, cả đời yên ổn an vui.

Chỉ tiếc rằng thánh chỉ đã ban, mọi chuyện đều đã định, những điều này giờ cũng chỉ có thể để trong lòng mà thôi.

“Ngân Hạnh, mang ngọc lộ hoa dung cao và vải lụa trắng tới, bôi cho Lệ cô nương một chút.” Hoàng hậu phân phó.

“Dạ.” Ngân Hạnh nhanh chóng mang tới hộp ngọc lộ hoa dung cao.

Lọ thuốc bằng ngọc tinh xảo, khi đổ ra, thuốc như vàng lỏng, óng ánh trong suốt, còn tỏa hương thơm dễ chịu, chỉ nhìn thôi cũng biết đây là loại thuốc quý hiếm.

Ngân Hạnh đổ lượng thuốc vừa phải, cẩn thận bôi từng ngón tay sưng đỏ của Lệ Vũ, sau đó dùng vải lụa trắng tỉ mỉ băng lại cho nàng.

Hoàng hậu liếc nhìn Thái tử, người vẫn giữ vẻ mặt bình thản, chăm chú ăn cơm như thể chuyện vừa rồi chẳng liên quan gì đến mình. Trong lòng bà quả thực có phần nghi hoặc, không rõ rốt cuộc Thái tử nghĩ gì về vị Thái tử phi này.

Thái tử năm nay hai mươi hai tuổi. Ban đầu, Hoàng hậu dự định chờ con trai qua lễ đội mũ thì sẽ định hôn. Khi ấy Thái tử và Tạ Vân Lan rất thân thiết, bà vốn tưởng việc Vân Lan trở thành Thái tử phi là chuyện chắc chắn.

Tạ Vân Lan xuất thân từ phủ Hàn Quốc công, tính cách đoan trang điềm đạm, ổn trọng chín chắn. Một nữ nhân như vậy nếu làm Thái tử phi, tương lai phụ giúp quản lý hậu cung thì quả thật rất đáng tin cậy. Hoàng hậu vô cùng hài lòng với nàng.

Không ai rõ sau đó rốt cuộc xảy ra chuyện gì, chỉ biết Tạ Vân Lan đột ngột đính hôn rồi gả đi, Thái tử cũng lập tức xin đi biên ải rèn luyện.

Hai người giống như đang giận dỗi trong tình yêu, nhưng lại dùng cách đoạn tuyệt, không thể cứu vãn.

Người ngoài không dám hỏi, thân thích có hỏi cũng chẳng được câu trả lời.

Cả hai đều là người có chủ kiến, có cá tính, không ai lay chuyển được ai, cũng không ai đoán nổi tâm tư họ. Những chuyện cũ giữa họ, ai nấy đều ngầm hiểu nhưng lại không dám nhắc đến.

Tính đến nay, Thái tử đã hai mươi hai, trong khi Đại hoàng tử đã cưới chính thê, sinh con nối dõi, mà Thái tử thì chưa lập phi, chưa có người kế thừa, khiến triều thần có lời bàn tán. Các đại thần trong triều càng nhiều lần tâu xin, bày tỏ nỗi lo.

Khi Thái tử từ biên ải trở về, Hoàng đế và Hoàng hậu lần lượt nhắc lại chuyện tuyển phi, Thái tử hiếm khi gật đầu, đồng ý với việc chọn phi.

Quá trình chọn phi, Hoàng hậu không hay biết, Hoàng đế cũng không nói một lời. Thực tế, đã lâu Hoàng đế không đến cung Khôn Ninh. Giữa đế hậu, trừ khi đại lễ hoặc yến tiệc, mới miễn cưỡng gặp mặt, ngay cả lời nói cũng chẳng mấy khi trao đổi, lại càng không thể như phu thê bình thường mà đàm đạo chuyện đời.

Vì vậy, Hoàng hậu không rõ Thái tử phi được chọn ra sao. Nhưng với tính cách có chủ kiến của con trai mình, bà tin rằng đây là do chính hắn lựa chọn.

Chỉ là, đã tự mình chọn rồi, cớ sao nhìn vào lại chẳng thấy yêu thích, cũng chẳng thấy quan tâm?

Thật sự chỉ vì tình thế ép buộc, nên mới miễn cưỡng chấp nhận?

Hoàng hậu lại nhìn sang Lệ Vũ, lúc này đã băng bó xong tay, đang có phần lúng túng mà cầm muỗng chậm rãi húp canh.

Một cô nương xinh đẹp, dễ mến đến thế, nếu chỉ vì bị Thái tử miễn cưỡng mà trở thành Thái tử phi, chẳng phải là quá uổng phí rồi sao?

Nay hôn sự đã định, tuy rằng tính cách Thái tử phi có chút yếu đuối, khác xa so với hình mẫu lý tưởng của Hoàng hậu, nhưng nếu dạy dỗ cẩn thận, dẫn dắt từ từ, thì cũng không phải không thể. Nhìn nàng cũng rất lanh lợi thông minh, e là chẳng khó dạy.

Huống hồ “phu thê đồng tâm, lợi gấp vàng đá”, trong lòng Hoàng hậu vẫn luôn mong Thái tử và Thái tử phi có thể hòa hợp hơn.

Vì thế, sau bữa cơm, Hoàng hậu lại để Tiêu Diễn đưa Lệ Vũ trở về điện Ngọc Lân, đồng thời trao đổi ánh mắt với Đức Phúc và Thu Sương. Hai người hiểu ý, khẽ gật đầu.

Ra khỏi cung Khôn Ninh, Tiêu Diễn vẫn đi trước cầm đèn l*иg, Lệ Vũ sánh vai đi bên cạnh.

Lần này, Đức Phúc và Thu Sương đi sau khá xa, bước chân chậm rì, chẳng khác gì rùa bò, dần dần khuất hẳn trong màn đêm.

Lệ Vũ và Thái tử sóng bước phía trước, không nhận ra điều khác thường.

Muốn về điện Ngọc Lân phải đi qua một khu rừng đào. Đã sang cuối thu, rừng đào chẳng còn hoa quả, chỉ trơ cành khô xác tiêu điều. Hai người bước đi trên con đường mòn xuyên qua rừng, Lệ Vũ vừa nhìn thấy rừng cây âm u liền thấy căng thẳng, cứ có cảm giác sẽ có thứ gì đó bất ngờ lao ra từ trong ấy.

Quả nhiên, cảm giác ấy không sai. Từ trong rừng, đột nhiên vọt ra một bóng đen.

Lệ Vũ hoảng sợ hét to một tiếng, vô thức túm lấy tay áo Thái tử.

Tiêu Diễn khựng bước.

Trong lúc hoảng loạn, Lệ Vũ liếc nhìn vật đang cọ bên chân Thái tử, nhờ ánh trăng mà thấy rõ, thì ra đó là một con vật lông xám đen xù xì.

Con chó to màu xám đen dụi dụi bên chân Thái tử, rồi lại tiến đến bên chân Lệ Vũ, cứ ngửi ngửi nàng không dứt.

Lệ Vũ ở nhà cũng nuôi một con mèo trắng, nên đối với loài chó cũng không quá sợ hãi. Chỉ là con chó này trông có vẻ hung dữ.

Nàng vỗ ngực trấn tĩnh, thở phào một hơi, rồi tiện miệng hỏi: “Chó của ai thế?”

“Của cô.” Tiêu Diễn liếc nhìn con “chó lớn” đang chăm chú ngửi Lệ Vũ, lạnh nhạt đáp, rồi bổ sung thêm: “Không phải chó, là sói.”

Sói?

Lệ Vũ ngơ ngác vài giây mới phản ứng lại. Sói?!

Con sói kia vẫn đang hít hít dưới chân nàng, khiến Lệ Vũ lần nữa hét lên thất thanh, toàn thân run lẩy bẩy.

Nàng run rẩy lùi lại, thấy con sói vẫn lảng vảng bên cạnh, không chịu buông tha vạt váy, lập tức hoảng loạn. Trong cơn quẫn bách, nàng nhảy dựng lên, lao vào ôm lấy Tiêu Diễn, hai tay quấn chặt cổ hắn, hai chân cũng vòng qua eo, đôi bàn chân nhỏ nhón cao, như sợ bị cắn.

Tiêu Diễn: “...”

Hắn vóc dáng cao lớn, sức lực dồi dào, bị một người treo trên người cũng chẳng xi nhê, dáng đứng vẫn thẳng như tùng như bách.

Chỉ là... thân thể mềm mại thơm ngát áp sát như thế, mà tư thế nàng ôm hắn... vị trí lại thật khéo léo. Thái dương hắn giật giật, trầm giọng: “Xuống.”

“Không, không xuống.” Lệ Vũ run rẩy nói, “Nó... nó sẽ cắn ta...”

“Sương Đen không cắn người.”

Lệ Vũ dứt khoát không tin.

Trong lòng thầm mắng hắn sao không nuôi gì khác, lại đi nuôi sói.

Tiêu Diễn thấy nàng mãi không chịu xuống, đành vươn tay siết eo, định gỡ nàng xuống.

Không ngờ nàng cực kỳ nhột. Tay hắn vừa chạm vào, nàng đã cười khanh khách: “Đừng... đừng chạm thϊếp... nhột quá... a ha ha ha...”

Nàng không chỉ cười mà còn vì sợ nhột mà trườn tới trườn lui trên người hắn.

Lông mày Tiêu Diễn giật liên hồi, cuối cùng không nhịn được nữa, phải ra lệnh: “Sương Đen, về đi.”

Hắc Vụ tức thì như gió lao vào rừng đào, chớp mắt đã biến mất.

“Xuống.” Tiêu Diễn lại nói với Lệ Vũ vẫn đang đeo trên người mình.

Thấy con sói dữ tợn kia đã rời đi, Lệ Vũ mới dám leo xuống. Khi tuột xuống, nàng cứ thấy có gì đó là lạ, còn chưa kịp nghĩ ra, thì đã bị Tiêu Diễn siết eo nhấc bổng lên, đặt xuống đất.

“Đức Phúc.”

Tiếng Tiêu Diễn vang lên giữa màn đêm, như làn sóng lan xa, truyền đi rất rộng, lại vô cùng chính xác.

Nếu có cao thủ võ lâm ở đây, ắt sẽ kinh ngạc, bởi công phu truyền âm này, phải có nội lực cực kỳ thâm hậu mới thi triển được.

Chưa đầy nửa khắc, Đức Phúc và Thu Sương đã thở hổn hển chạy tới. “Điện hạ.”

“Ngươi và Thu Sương đưa Lệ cô nương về điện Ngọc Lân.”

“Dạ.” Cả hai cùng kính cẩn đáp lời.

Đức Phúc sau đó liếc nhìn Thái tử đang đứng lặng dưới bóng cây ven đường, trong lòng có chút ngạc nhiên. Hôm nay sao người không đưa cô nương về tận điện như mọi khi?

Nhưng tâm tư của chủ nhân hắn không dám đoán bừa, đành lẳng lặng đi theo Thu Sương tiếp tục đưa Lệ Vũ trở về.

Còn Tiêu Diễn, một mình đứng lặng dưới tán cây, hồi lâu sau mới xoay người, đi vào màn đêm, sải bước về hướng Đông cung.