Chương 9

“Thần nữ khấu kiến Hoàng hậu nương nương, nương nương vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế.”

Vừa qua rằm tháng Tám, tiết trời đang độ thu cao khí sảng.

Nắng thu chan hòa từ vòm trời rọi xuống muôn ngàn tia sáng vàng óng, phần lớn bị mái ngói lưu ly vàng tươi của Khôn Ninh cung cản lại, chỉ còn lại chút ánh sáng xiên nghiêng len lỏi vào trong điện, rọi lên thân hình của thiếu nữ vận cung trang đang quỳ giữa tấm thảm gấm hoa lệ.

Khôn Ninh cung nguy nga trang nghiêm, nội điện cũng tráng lệ xa hoa.

Lệ Vũ quỳ rạp dưới đất, hành lễ long trọng.

Giọng nói ngọt ngào trong trẻo của thiếu nữ vang lên trong đại điện trang nghiêm tĩnh lặng, lại càng thêm mềm mại non nớt, cũng trở nên đặc biệt lạc lõng.

Trên cao, Hoàng hậu Dung thị đầu đội phượng quan lộng lẫy, mình mặc phượng bào rực rỡ, khẽ chau mày. Mà ngồi phía bên trái bên dưới là Lê Quý phi lại hơi cong môi, lộ ra một nụ cười hàm ý khó lường.

Một lúc sau, giọng Hoàng hậu truyền đến:

“Đứng lên đi.”

Lệ Vũ đứng dậy, ngẩng đầu nhìn lên chính điện, chỉ thấy ánh mắt của Hoàng hậu Dung thị và hai phi tần khác đều khựng lại trong khoảnh khắc, chỉ có biểu cảm của Lê Quý phi là như thở phào nhẹ nhõm.

Trong điện, một vị Hoàng hậu, ba vị phi tần, cùng một nhóm cung nhân thân cận hầu hạ, tất thảy trong lòng đều đồng thời thoáng qua một ý nghĩ.

Cô nương này... đẹp đến quá mức rồi!

Đẹp đến kinh diễm lòng người, đẹp đến mức khiến người phải dè chừng.

Lê Quý phi sinh ra Trưởng hoàng tử Tiêu Thịnh. Tiêu Thịnh từng gặp Lệ Vũ tại yến tiệc trong cung và say mê nàng ngay từ cái nhìn đầu tiên. Nhưng tiếc rằng hắn đã có chính phi, song vẫn không nhịn được mà bày tỏ tâm tư với mẫu phi của mình.

Trưởng hoàng tử nói chuyện rất uyển chuyển, lấy cớ muốn lôi kéo phủ An Quốc Công. Nhưng Lê Quý phi nào không hiểu lòng con trai, mắng cho một trận, ép hắn phải dứt bỏ ý định.

Chưa nói đến việc Tiêu Thịnh đã có chính phi, nếu cưới thêm Lệ Vũ, nàng cũng chỉ có thể làm trắc phi, cùng lắm là bình thê. Mà An Quốc Công chỉ có duy nhất một người con gái này, lại là đích nữ, cưng như cưng trứng, sao có thể để nàng chịu thiệt như vậy.

Hơn nữa, trên triều đình, Trưởng hoàng tử và Thái tử ngấm ngầm là hai phe đối lập, mà phủ An Quốc Công xưa nay không ngả theo bên nào, chỉ tuân theo ý chỉ Thánh thượng, nên tuyệt đối không thể ngầm cấu kết với Trưởng hoàng tử.

Nhất là khi thấy con trai mình ăn không ngon, ngủ không yên, thất hồn lạc vía, Lê Quý phi càng thêm quyết tâm cự tuyệt.

Con gái nhà họ Lệ này xinh đẹp đến mức yêu nghiệt, hoàn toàn là họa thủy. Bà đặt rất nhiều kỳ vọng vào con trai, sao có thể để hắn đắm chìm trong sắc đẹp nữ nhân.

Nay Thái tử phong quang lỗi lạc lại chọn một thiếu nữ quyến rũ làm Thái tử phi, Lê Quý phi chẳng phải đang âm thầm vui sướиɠ và nhẹ nhõm một hơi sao?

Tốt nhất là nữ yêu tinh này có thể mê hoặc Thái tử đến mức từ đây sa đọa hoang da^ʍ, mê đắm nữ sắc, hủy hoại chí hướng.

Lệ Vũ lại hướng về Lê Quý phi cùng hai vị phi tần khác hành lễ vấn an, sau đó mới được Hoàng hậu Dung thị ban chỗ ngồi.

Dung phi có dung mạo dịu dàng, mặc cung trang màu lam nhạt, mỉm cười cất lời:

“Thái tử phi xinh đẹp như thế này, mà Thái tử điện hạ lại là đấng phong thần tuấn tú. Tương lai sinh ra tiểu điện hạ nhất định cũng sẽ là nhân vật thần tiên.”

Sắc mặt Hoàng hậu Dung thị hơi dịu lại, bà đánh giá Lệ Vũ thêm lần nữa. Thấy nàng ngồi ngay ngắn đoan trang, tuy dáng dấp yêu kiều nhưng tư thế lại đoan nhã, không có chỗ nào sai phạm. Bà lại nhớ đến ánh mắt trong sáng chính trực của Lệ Vũ lúc ngẩng đầu nhìn lên khi nãy, không hề yểu điệu giả tạo hay làm bộ làm tịch.

Hoàng hậu thầm thở phào nhẹ nhõm trong lòng, nghĩ bụng: Chỉ cần không phải Tạ Vân Tường là được rồi.

Đương kim Hoàng hậu Dung thị là kế hậu của Hoàng đế Gia Văn. Tiên hậu, tức vị Hoàng hậu trước đó, là tỷ tỷ ruột của bà.

Gia Văn Đế và Tiên hậu tình thâm nghĩa trọng, đáng tiếc Tiên hậu mất vì băng huyết sau khi sinh Đại trưởng công chúa. Hoàng đế đau đớn khôn nguôi, cuối cùng mới cưới Dung thị – người có dung mạo rất giống Tiên hậu – làm kế hậu.

Hoàng đế tình thâm, cả đời nhớ mãi không quên Tiên hậu, khiến Hoàng hậu Dung thị sống mãi trong cái bóng của tỷ tỷ, nỗi uất ức trong lòng chỉ mình bà hiểu.

Chính vì thế, bà rất không muốn con trai mình lại bước vào vết xe đổ của Gia Văn Đế, không mong hắn vì không lấy được chị mà dồn hết tình cảm lên người em gái.

Hôm tuyển phi, tuy Hoàng hậu không trực tiếp tham dự nhưng đã đưa ra một yêu cầu với Tiêu Diễn: trừ Tạ Vân Tường ra, chọn ai cũng được.

Hoàng hậu Dung thị rất yên tâm với Thái tử. Từ mười tuổi trở đi, hắn đã rất có chủ kiến, lại được Thái phó Nghiêm Tự dạy dỗ từ nhỏ, sau còn bái danh nho đương thời Chu Vân làm thầy. Cả Nghiêm Tự và Chu Vân đều nghiêm khắc cứng rắn, đã rèn Thái tử thành người vô cùng nghiêm túc đĩnh đạc.

Thái tử từ nhỏ đã khắc chế bản thân cực kỳ nghiêm ngặt. Nghiêm đến mức gần như thanh tâm quả dục, thoát tục siêu trần.

Dung thị không ngờ con trai mình – người xưa nay chẳng hề để tâm đến nữ sắc – cuối cùng lại chọn một tuyệt sắc giai nhân như vậy.

Vì vậy, trong lúc thở phào, lòng bà cũng mang theo một tia lo lắng mơ hồ.

Trò chuyện một lúc, Lê Quý phi, Dung phi và Trần phi lần lượt cáo lui. Hoàng hậu liền gọi bà vυ" Từ đến dặn dò:

“Sắp xếp cho Thái tử phi ở điện Ngọc Lân. Việc học tập mỗi ngày, đành làm phiền bà vυ" vậy.”

Bà vυ" Từ cúi người đáp:

“Nô tỳ đã rõ, nhất định sẽ tận tâm dạy dỗ Thái tử phi.”

Ngày đầu mới vào cung, vẫn chưa bắt đầu học lễ nghi. Bà vυ" Từ dẫn theo hai hàng cung nữ tiễn Lệ Vũ đến điện Ngọc Lân, lại bảo hai cung nữ lớn dẫn nàng làm quen với khu vực xung quanh.

Đi qua một vườn đào là con đường dài lát đá bạch ngọc.

“Lệ cô nương, xin nhìn bên này.” Vì Lệ Vũ chưa được chính thức sắc phong nên cung nhân vẫn gọi nàng là cô nương. Cung nữ Thu Sương mỉm cười chỉ về con đường kéo dài phía đông, “Cuối con đường này chính là chính điện Đông cung.”

Đông cung – nơi ở của Thái tử điện hạ.

Lệ Vũ trước đây chỉ từng nghe nói chứ chưa từng đặt chân tới. Trong ký ức, đó là nơi vừa xa lạ vừa cao vời, giờ đây lại hiện hữu ngay trước mắt, mà sang xuân năm sau, nàng cũng sẽ dọn đến nơi đó.

Dạo quanh một vòng cùng hai cung nữ, Lệ Vũ vừa quay lại điện Ngọc Lân, còn chưa kịp ngồi xuống nghỉ thì đã có cung nhân đến truyền lệnh: Hoàng hậu nương nương triệu Lệ Vũ đến Khôn Ninh cung.

Lệ Vũ ngẩng đầu nhìn trời, ánh hoàng hôn đã nhuộm đỏ chân trời, rọi lên mái ngói chồng lớp của hoàng cung, nhuộm thành sắc ấm áp, vừa uy nghi vừa lộng lẫy.

Sáng sớm còn được đón từ phủ An Quốc Công tiến cung, tưởng như chỉ mới chớp mắt, vậy mà giờ đã là chiều muộn.

Khi đến Khôn Ninh cung lần nữa, các phi tần không có mặt, nhưng lại thêm một người — Thái tử Tiêu Diễn.

Cung nhân nối nhau bày ra đủ món cao lương mỹ vị. Lệ Vũ hành lễ vấn an Hoàng hậu, lại tiếp tục thi lễ với Thái tử.

Sắc mặt Thái tử lãnh đạm, ngược lại, Hoàng hậu nương nương trông có phần hiền hòa hơn.

Hoàng hậu ra hiệu cho Lệ Vũ ngồi xuống bên bàn, đồng thời liếc mắt nhìn con trai một cái.

Thấy Tiêu Diễn sắc mặt nghiêm trang, hoàn toàn không lộ ra chút vui mừng khi gặp vị hôn thê xinh đẹp, dường như đối với mỹ nhân tuyệt sắc này cũng chẳng có chút động lòng nào.

Hoàng hậu rất hài lòng.

Thái tử tương lai không đắm chìm trong nữ sắc, đó là chuyện tốt.

Cô nương này xinh đẹp đến thế, vốn khiến bà lo lắng. Giờ thấy Thái tử vẫn nghiêm túc như thường, bà mới nhẹ nhõm phần nào.

Nhưng thân là mẫu thân, cho dù là Hoàng hậu mẫu nghi thiên hạ, thì cũng hết lo việc này lại lo việc khác vì con cái.

Sau khi dùng xong bữa tối, thấy Thái tử đối với Lệ Vũ không hề có cử chỉ thân mật nào, Hoàng hậu lại bắt đầu lo lắng một chuyện khác — chẳng lẽ Thái tử vẫn còn vương vấn đại tiểu thư nhà họ Tạ? Lẽ nào Thái tử phi này chỉ là người được chọn qua loa cho có lệ?

Hoàng hậu buồn bã nghĩ thầm, phải tranh thủ thời gian Lệ Vũ vào cung học lễ, để hai người bọn họ có thêm cơ hội tiếp xúc, có vậy khi đại hôn mới có thể tình thâm ý hợp, vợ chồng đồng lòng.

“Cảnh Hành, con tiễn Lệ cô nương về điện Ngọc Lân đi.” Hoàng hậu căn dặn. Cảnh Hành là tên tự của Thái tử Tiêu Diễn.

Tiêu Diễn liếc nhìn Lệ Vũ một cái. Lệ Vũ lập tức hành lễ cáo lui với Hoàng hậu, rồi đi theo Thái tử rời khỏi Khôn Ninh cung.

Trời đã tối. Trong tay Tiêu Diễn cầm một chiếc đèn l*иg. Tiểu thái giám thân cận là Đức Phúc cùng cung nữ Thu Sương đi theo Lệ Vũ đều là người lanh lợi, thấy vậy liền mỗi người xách đèn theo cách nhau một trượng, chỉ âm thầm lặng lẽ theo sau.

Trong hoàng thành, tuy đèn l*иg giăng khắp nơi, nhưng về đêm tường cung sâu thẳm, bóng cây lấp ló. Ánh trăng như sương mỏng phủ khắp không gian, khiến cảnh vật càng trở nên mờ ảo tịch mịch, âm u thăm thẳm.

Lệ Vũ vốn sợ bóng tối, giờ bốn phía chỉ có ánh đèn trong tay Tiêu Diễn là sáng nhất, nàng liền vô thức đi sát lại bên cạnh hắn, như thể ôm lấy chút ánh sáng kia là lòng sẽ không còn sợ hãi nữa.

Tiêu Diễn hầu như chưa từng thân cận với ai như vậy, thấy thế liền hơi cúi mắt nhìn nàng một cái.

Nhưng hắn chẳng nói gì, như thể ngầm cho phép, cũng như chẳng hề để tâm.

Hai người đi một đoạn thật lâu vẫn không ai lên tiếng. Cuối cùng, Lệ Vũ là người phá vỡ sự trầm mặc:

“Điện hạ, chọn thϊếp làm Thái tử phi, người... có cảm thấy khó xử không?”

Tiêu Diễn xách đèn trong tay, bước chân khẽ chững lại: “Không khó xử.”

Lệ Vũ lại hỏi: “Nếu phải gắn bó cả đời với người mình không yêu, điện hạ cũng không bận lòng sao?”

Tiêu Diễn thản nhiên đáp:

“Không.”

Lệ Vũ: “...”

Nàng cắn môi, im lặng một lát, trong lòng tự suy ngẫm mông lung, thần hồn bay bổng, song vẫn không quên sợ hãi, vô thức dựa sát vào Tiêu Diễn.

Mãi đến khi từ xa đã thấy ánh đèn rực rỡ của điện Ngọc Lân, như ánh sáng chiếu rọi cõi lòng, nàng mới bừng tỉnh.

Thái tử điện hạ nói không khó xử, không bận lòng, có lẽ là vì biết nàng đã có người trong lòng, nên sẽ không mưu cầu gì nơi hắn?

Lệ Vũ dần ổn định nơi ở tại điện Ngọc Lân.

Mỗi ngày sáng tối đến Khôn Ninh cung thỉnh an Hoàng hậu, thời gian còn lại đều do bà vυ" Từ dẫn dắt, học các lễ nghi trong cung, kèm theo cầm kỳ thư họa...

Cờ, thư và họa thì Lệ Vũ từng học qua, không thành vấn đề. Nhưng về cầm thì thật sự không ổn.

Là đích nữ của phủ Quốc công, từ nhỏ nàng vốn được nuôi dưỡng cẩn thận. Nhưng Lệ Vũ từ bé đã sợ đau, đến lỗ tai cũng không chịu xỏ, thì làm sao chịu nổi cảm giác đau nhức khi đàn?

An Quốc Công và Quận chúa Minh Nguyệt thương nàng, bèn nói rằng không học cầm cũng chẳng sao.

Nhưng nay đã được chọn làm Thái tử phi, bà vυ" Từ lại bắt nàng phải học.

“Thái tử điện hạ cầm nghệ cao siêu, Thái tử phi cũng nên học, sau này mới có thể cùng Thái tử tâm đầu ý hợp. Gảy khúc Dương Xuân Bạch Tuyết, hòa điệu Cao Sơn Lưu Thủy, vợ chồng hòa thuận...”

Lệ Vũ ráng nhịn đau luyện suốt cả buổi chiều, đến tối vào Khôn Ninh cung dùng bữa, tay run đến nỗi suýt làm rơi đũa.

Hoàng hậu và Thái tử đều không nhịn được mà ngừng ăn, cùng nhìn nàng. Hoàng hậu hỏi: “Tay làm sao vậy?”

Thực ra Hoàng hậu không phải người ôn hòa gì, khí chất đoan trang lại hơi lạnh nhạt. Nhưng có lẽ chính vì vẻ thanh lãnh ấy giống Minh Nguyệt Quận chúa, khiến Lệ Vũ không tự chủ được mà làm nũng với bà.

Lệ Vũ đặt đũa xuống, đưa đôi tay trắng trẻo mịn màng ra trước mặt Hoàng hậu:

“Nương nương, đánh đàn... tay đau quá...”

Hoàng hậu chưa từng có con gái, tính tình lại thanh lãnh, nên các công chúa khác trong cung cũng chẳng mấy ai dám gần gũi. Còn đứa con trai duy nhất là Tiêu Diễn lại chẳng phải người thân thiết tình cảm. Vì vậy, lần đầu gặp phải một cô nương yếu ớt làm nũng như thế, Hoàng hậu có phần ngẩn người.

Ngón tay nàng trắng trẻo mảnh mai, những vết sưng đỏ nổi bật rõ ràng, nhìn vào rất chói mắt.

Hoàng hậu không khỏi nhíu mày:

“Sao bà vυ" Từ lại không biết nặng nhẹ, tay thế này mà cũng để luyện tiếp?”

“Bà vυ" Từ nói, Thái tử điện hạ cầm nghệ cao siêu, nên muốn thần nữ chăm chỉ tập luyện.” Lệ Vũ rất giỏi quan sát sắc mặt người khác, nhất là khi phát hiện Hoàng hậu chẳng hề giấu được vẻ xót xa, nàng liền nhân cơ hội nói tiếp,

“Nương nương, thần nữ... có thể không học đàn được không? Thần nữ cam đoan sẽ chăm chỉ học tốt những thứ khác!”

Hoàng hậu nhìn thoáng qua Tiêu Diễn.

Thái tử điện hạ có vẻ sớm đã quen với sự yếu đuối nũng nịu của nàng, nên vẫn mặt không biểu cảm, bình thản như thường.

Hoàng hậu bèn nói:

“Thế thì không học cũng được. Có ai bắt Thái tử học cái gì thì Thái tử phi cũng phải học cái đó đâu. Thái tử từ nhỏ luyện võ, lẽ nào Thái tử phi cũng phải học theo?”

“Nương nương anh minh!” Lệ Vũ tươi cười ca ngợi.

Nàng thật sự quá đẹp, mỗi lần mỉm cười đều rực rỡ mê người, nhưng ánh mắt lại trong sáng chân thành. Không biết có phải vì khí chất của Hoàng hậu khiến nàng liên tưởng đến Minh Nguyệt Quận chúa mà cảm thấy thân thiết hay không, nên mỗi lần nhìn Hoàng hậu, trong mắt nàng luôn ngập tràn sự kính yêu.

Hoàng hậu từ lâu vẫn tiếc nuối vì không có con gái. Nhìn Lệ Vũ với đôi mắt long lanh ươn ướt, ánh nhìn tha thiết hướng về mình, quả thật chính là hình ảnh lý tưởng trong lòng bà về một đứa con gái ngoan ngoãn xinh đẹp. Trong khoảnh khắc xúc động, bà buột miệng nói:

“Nếu không phải thánh chỉ đã ban xuống, bản cung thật muốn nhận con làm nghĩa nữ.”

Thái tử đang định gắp thức ăn, tay vừa đưa lên lập tức khựng lại.