So với trong điện, hậu hoa viên ánh sáng mờ nhạt hơn nhiều.
Tiêu Diễn và Lệ Vũ một trước một sau lặng lẽ bước đi trên con đường nhỏ trong vườn.
Thái tử điện hạ không đi nhanh, nhưng dáng người cao ráo, sải chân lớn, khiến Lệ Vũ phải vén váy bước nhanh mới theo kịp.
Đi được một lúc lâu, thấy Tiêu Diễn vẫn chưa có ý định dừng lại, Lệ Vũ không chắc rốt cuộc hắn định đưa mình đi đâu.
Trong đêm, bóng cây chập chờn, tiếng người xa dần, trong lòng nàng dâng lên nỗi bất an. Nàng vội vàng bước nhanh mấy bước, thậm chí vì quá lo lắng mà đưa tay nắm lấy một góc tay áo của Tiêu Diễn.
“Điện hạ.”
Tiêu Diễn dừng bước, cúi mắt lạnh nhạt liếc nhìn tay áo bị kéo, cùng với... bàn tay mảnh mai trắng trẻo đang đặt lên tay áo màu sẫm của hắn.
Lệ Vũ bị ánh mắt của Thái tử quét qua, lập tức thấy hành động của mình có phần vô lễ, vội vàng xấu hổ buông tay ra.
Ngẩng đầu bắt gặp khuôn mặt vô cảm của Thái tử, nàng lại không nhịn được oán thầm trong lòng: đã chán ghét người ta như thế, vậy chọn Thái tử phi làm gì chứ?!
Mà lần này nàng đến, cũng chính là để hỏi chuyện này.
Vì thế nàng không muốn vòng vo, mà thẳng thắn mở lời: “Điện hạ, người biết thϊếp đã có người trong lòng, cớ sao còn chọn thϊếp làm Thái tử phi?”
Tiêu Diễn không đáp lời.
Lệ Vũ hơi ngẩng đầu. Tuy rằng đêm nay trăng tròn, nhưng nơi hậu hoa viên này bóng cây lay động, ánh sáng lác đác, ánh trăng cũng chẳng còn rõ ràng.
Khuôn mặt tuấn tú của Thái tử chìm trong ánh sáng lập lòe giữa tối và sáng, hiện ra vẻ lãnh đạm.
Lệ Vũ tự thấy mình lỡ lời.
Dù Thái tử biết nàng đã có người trong lòng, nhưng nay nàng đã là Thái tử phi do thánh chỉ ban hôn, nếu cứ cố tình nhắc đến chuyện cũ, rốt cuộc cũng là trái lễ giáo, khó tránh khỏi bị chê trách. Nàng cắn nhẹ môi, thầm tính toán làm sao để diễn đạt lại một cách uyển chuyển hơn, để vãn hồi đôi chút.
Tiêu Diễn lúc này mới thản nhiên cất lời: “Thánh chỉ là phụ hoàng ban xuống.”
Lệ Vũ đang chăm chú suy nghĩ, nghe vậy ngơ ngác ngẩng đầu: “Gì cơ?”
Đôi mắt đen của Tiêu Diễn thâm sâu khó dò, liếc nàng một cái đầy ẩn ý. Sắc mặt không gợn sóng, thần thái lạnh nhạt: “Người được chọn làm Thái tử phi cũng là do Hoàng thượng quyết định.”
Lệ Vũ: “?”
Vậy... không phải do Thái tử tự mình chọn?
Chẳng trách, thái độ hắn lạnh nhạt, rõ ràng là không cam lòng.
Lệ Vũ lập tức hiểu ra, vẻ mặt có chút kinh ngạc. Nàng đứng ngây ra tại chỗ, hé môi định nói gì đó, nhưng lại thôi, nhất thời không biết nên tiếp lời ra sao.
Vẻ mặt của Thái tử vẫn nghiêm trang như thường, dường như không có hứng nói thêm lời nào.
Lệ Vũ đã có câu trả lời, cũng không định dây dưa thêm. Lúc hoàn hồn lại, nàng khẽ khom người thi lễ: “Quấy rầy điện hạ, thần nữ xin cáo lui.”
Tiêu Diễn hơi nâng cằm, ý bảo nàng có thể lui xuống.
Lệ Vũ đứng thẳng lưng, xoay người rời đi.
Hai người xa cách đến mức chẳng giống một đôi đã có hôn ước, lại càng không giống cặp phu thê tương lai sắp thành thân.
Lệ Vũ trở lại đại điện, lúc này mọi người đã lục tục rời khỏi, đi về phía Ngự hoa viên.
Đêm Trung thu, khắp các thành trấn trong dân gian đều tổ chức hội hoa đăng, hoàng cung cũng không ngoại lệ. Tại Ngự hoa viên cũng bày biện một hội hoa đăng nhỏ, sau tiệc, các vị khách có thể dạo chơi thưởng hoa đăng để tiêu thực.
Thái tử điện hạ rõ ràng không có hứng thú gì với chuyện thưởng đèn, nên đã rời khỏi từ sớm.
Lệ Vũ len lỏi giữa đám đông, nàng đang tìm người – tìm Dung Cẩn.
Trong yến tiệc hôm nay, nàng chỉ liếc nhìn Dung Cẩn từ xa một cái, sau đó vì ánh nhìn của mọi người và ánh mắt như thiêu đốt của Tiêu Quyết, nàng buộc phải thu lại tầm mắt.
Giờ hội hoa đăng rực rỡ, ai nấy đều đang mải trò chuyện, thưởng đèn, nàng mới có thể tranh thủ né sự chú ý để đi tìm Dung Cẩn.
Hôm nay Dung Cẩn đến dự tiệc một mình, chắc là phu nhân của chàng lại bị bệnh, nên không đến.
Lệ Vũ tìm Dung Cẩn không phải vì muốn làm gì, thậm chí cũng chẳng định nói gì. Nàng không nỡ quấy rầy chàng, không nỡ khiến chàng khó xử, lại càng không nỡ để người khác dị nghị... Nàng chỉ cần được nhìn thấy chàng vài lần từ xa là đã mãn nguyện.
Tìm một vòng vẫn không thấy bóng dáng đâu, Lệ Vũ chợt nhớ đến tính cách ôn hoà, yêu thích yên tĩnh của Dung Cẩn, đoán rằng chàng chắc sẽ tìm chỗ vắng người, vì thế nàng càng đi về phía ít người.
Cho đến khi nàng bất ngờ bị một bàn tay lớn kéo mạnh, còn chưa kịp kêu lên, đã bị kéo vào một khoảng tối râm dưới tán cây.
“Ngươi làm gì vậy?!” Nhờ ánh trăng và ánh sáng le lói bên lối đi, Lệ Vũ thấy rõ người kéo mình, lập tức hất tay hắn ra, giận dữ quát: “Tiêu Quyết, ta bây giờ là Thái tử phi, nếu ngươi còn dám làm càn, thì không chỉ đơn giản là bị đày ra biên ải đâu!”
“Sợ gì chứ?” Tiêu Quyết cũng không kéo nàng nữa, chỉ khoanh tay tựa lưng vào thân cây, nhàn nhạt nhìn nàng, cười nói: “Ta chỉ muốn nói chuyện với ngươi mà thôi.”
Lệ Vũ xoay người định bỏ đi: “Ta không có gì để nói với ngươi.”
“Ngươi đang tìm người sao?” Tiêu Quyết không ngăn cản nàng, vẫn tựa vào thân cây, giọng uể oải: “Dung Cẩn về rồi. Phu nhân hắn bệnh, hắn phải về chăm sóc nàng ta.”
Lệ Vũ khựng lại.
Khóe môi Tiêu Quyết nhếch lên, lộ ra nụ cười đầy châm chọc: “Ngươi có phải ngày ngày đều mong phu nhân của Dung Cẩn sớm bệnh nặng mà chết, để ngươi thay thế không?”
Lệ Vũ sững sờ, vừa kinh ngạc vừa giận dữ.
Nàng lập tức quay người, trừng mắt nhìn Tiêu Quyết: “Ngươi nói bậy bạ gì thế?!”
“Chẳng lẽ không phải?” Tiêu Quyết đứng thẳng người, cũng nhìn nàng, cười khẩy: “Trước giờ ngươi vẫn một mực từ chối kết thân, chẳng phải là vì đợi phu nhân hắn chết để ngươi đi làm kế thất? Dù sao thân thể nàng ta yếu ớt như vậy, e là cũng chẳng sống được bao năm...”
“Tiêu Quyết!” Lệ Vũ thực sự nổi giận.
Dù trong lòng nàng có một ngàn, một vạn lần muốn gả cho Dung Cẩn, nhưng cũng chưa bao giờ độc ác đến mức mong người khác chết để thay thế... Hắn dựa vào đâu mà tuỳ tiện suy đoán lòng dạ nàng như thế?!
Lệ Vũ tức đến ngực phập phồng, nhưng Tiêu Quyết vẫn không rời mắt khỏi nàng.
“Chẳng lẽ ta nói sai? Nếu không thì tại sao ngươi cứ mãi không chịu đính hôn, liên tục từ chối các mối hôn sự?” Tiêu Quyết nhìn nàng, tiếp tục nói: “Tại sao cứ luôn từ chối ta? Lệ Vũ, trên đời này, ngươi không tìm được người nào yêu ngươi hơn ta đâu.”
Lệ Vũ tức giận đến mức bật cười: “Ta nghĩ thế nào không liên quan gì đến ngươi. Hơn nữa, hiện tại ta là Thái tử phi được chỉ hôn, xin ngươi cẩn thận lời nói, cẩn thận hành động.”
“Ngươi thật sự nghĩ Thái tử chọn ngươi là vì thích ngươi sao? Chẳng lẽ ngươi không biết chuyện giữa hắn và Tạ Vân Lan?” Tiêu Quyết lạnh giọng.
“Ta biết hết, nhưng ta cứ thích làm Thái tử phi đấy.” Lệ Vũ cũng đáp lại bằng một nụ cười lạnh, “Còn những chuyện khác, đó là chuyện giữa ta và Thái tử, không cần Thế tử gia bận tâm.”
Nói xong, nàng không buồn nhìn hắn nữa, xoay người rảo bước rời đi.
Tiêu Quyết không cản nàng, cũng không đuổi theo, chỉ đứng lặng dưới tán cây, ánh mắt gắt gao nhìn bóng lưng yêu kiều mà kiên quyết của nàng.
Một lúc lâu sau, hắn đấm mạnh một quyền vào thân cây!
Lệ Vũ trở về từ cung yến, Lữ mama đã dẫn theo vài nha hoàn và bà tử bắt đầu thu dọn, đóng gói hành lý của nàng.
Sáng mai nàng phải vào cung, Quận chúa Minh Nguyệt nhân lúc đêm khuya đến bầu bạn trò chuyện với nàng một lát, Tang Du cũng ở lại khuyên nhủ, an ủi nàng khá lâu rồi mới rời đi.
Lệ Vũ lớn lên ở phủ An Quốc công, đây là lần đầu tiên nàng phải rời nhà lâu như vậy.
Quận chúa Minh Nguyệt tính tình điềm đạm lạnh nhạt, dù trong lòng có bao nhiêu không nỡ, cũng chẳng nói ra, càng không biểu lộ. Nàng chỉ xoa đầu Lệ Vũ mấy cái rồi lặng lẽ rời đi.
Ngược lại, Lữ mama thì ôm lấy Lệ Vũ mà khóc một trận. Bà là nhũ mẫu của nàng, một tay nuôi dưỡng, chăm sóc từ nhỏ đến lớn. Dù là chủ tớ, nhưng tình cảm sâu đậm như mẹ con.
“Được rồi. Chỉ vài tháng thôi mà, sang xuân năm sau con sẽ về.” Lệ Vũ nhẹ nhàng vỗ về cánh tay Lữ mama, an ủi bà, “Dù sao đến lúc đại hôn, vẫn phải xuất giá từ nhà, mama cũng sẽ theo con về phủ để lo hôn sự mà.”
Lữ mama mắt đỏ hoe, lấy khăn lau nước mắt, quay sang dặn dò hai đại nha hoàn sẽ theo hầu Lệ Vũ vào cung – Lưu Ly và Linh Lung: “Cuối thu rồi, thời tiết bắt đầu trở lạnh, phải chăm sóc tiểu thư cẩn thận, đừng để nàng nhiễm lạnh. Mùa đông thì nhớ thêm áo ấm...”
“Dạ vâng, mama yên tâm. Bọn nô tỳ nhất định sẽ chăm sóc tiểu thư chu đáo.” Lưu Ly và Linh Lung đồng thanh đáp.
Hai người bọn họ là hai trong bốn nha hoàn thân cận của Lệ Vũ, lớn tuổi nhất, cũng trầm ổn nhất, vì thế được chọn theo nàng vào cung hầu hạ.
Trong phòng mọi người đều bận rộn chuẩn bị, riêng Lệ Vũ thì lại chẳng thấy chút căng thẳng nào.
Tối đó nàng còn ngủ rất ngon.
Có lẽ bởi vì, sau khi biết tất cả đều là ý chỉ của Hoàng thượng, nàng ngược lại thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.
Bởi vì như vậy, nàng có người trong lòng, Thái tử cũng có người yêu thương, cả hai đều rõ ràng trong lòng nhau, biết đâu sau này còn có thể đồng bệnh tương liên, sống chung cũng chẳng đến nỗi khó khăn.
Nàng nhất định sẽ là một Thái tử phi rộng lượng nhất. Sau này nếu Thái tử muốn nạp trắc phi, lương đệ, nàng tuyệt đối sẽ không ghen tuông, thậm chí còn có thể giúp hắn tuyển chọn.
Nàng sẽ là người vợ hoàn hảo nhất của hắn.