Dưới thủy tạ lương đình, mấy chiếc đèn cung đình tỏa ra ánh sáng ấm áp.
Quận chúa Minh Nguyệt vừa trò chuyện xong với Lệ Vũ, đang định cầm đũa dùng bữa thì hành lang dài bên thủy tạ vang lên tiếng bước chân khẽ khàng, xen lẫn vài phần vội vã.
Lệ Vũ ngẩng đầu nhìn, dưới ánh đèn l*иg đá hai bên hành lang, một thiếu nữ dáng người uyển chuyển đang nhanh chân bước tới.
Thiếu nữ ấy vận y phục thêu hoa rực rỡ, dung mạo dịu dàng đoan trang, theo sau là một nha hoàn cầm đèn vội vã bám sát.
Một chủ một tớ đi đến gần mới chậm lại bước chân, tiến về phía quận chúa Minh Nguyệt. Khi còn cách chừng ba thước, thiếu nữ kia liền cúi người hành lễ, giọng nói dịu dàng mang theo chút hổn hển:
“Con dâu thỉnh an mẫu thân... Vì có việc nên đến muộn, mong mẫu thân thứ lỗi.”
Người vừa đến chính là phu nhân của Đại công tử phủ An Quốc công Lệ Thù – cũng là chị dâu của Lệ Vũ, dâu trưởng của Quốc công gia và quận chúa Minh Nguyệt – Tăng Du.
Quận chúa Minh Nguyệt liếc nhìn Tăng Du, thấy nàng mặt ửng hồng, mắt long lanh nước, giọng thở gấp... Chuyện vì sao đến trễ, gần như không cần nói cũng rõ.
Quận chúa Minh Nguyệt khẽ chau mày.
Trời mới vừa tối, vẫn còn là giờ dùng bữa tối, sao lại...
Thật chẳng còn ra thể thống gì nữa.
Quận chúa vốn định dạy bảo nàng dâu này đôi lời, nhưng vì có mặt Lệ Vũ – vẫn là một tiểu thư chưa xuất giá – nên không tiện nói những chuyện thế này trước mặt nàng.
Huống hồ bà cũng hiểu, chuyện này không hẳn là lỗi của Tăng Du. Con trai bà, vóc dáng tương tự Lệ Sùng, cao lớn tuấn tú. Nếu hắn cố tình ép Tăng Du làm gì, với thân hình nhỏ nhắn, tính cách nhu mì của nàng, e rằng cũng chẳng cản nổi.
Đây cũng là một trong những lý do khiến quận chúa Minh Nguyệt cưng chiều Lệ Vũ mà lạnh nhạt với Lệ Thù. Bởi con trai bà không chỉ diện mạo tính tình giống hệt Lệ Sùng, mà đến cả cách hành xử cũng chẳng khác bao nhiêu. Nhớ năm xưa...
Quận chúa vội cắt ngang dòng hồi tưởng, chỉ lạnh mặt gật đầu với Tăng Du, rồi tùy ý hỏi:
“Đã dùng cơm tối chưa?”
Tăng Du cụp mắt, nhẹ giọng đáp:
“Bẩm mẫu thân, vẫn chưa ạ.”
“Ngồi xuống ăn cùng đi.” Quận chúa bình thản nói.
Tăng Du hơi do dự, cuối cùng vẫn gật đầu:
“Tạ ơn mẫu thân.”
Mấy nha hoàn bên cạnh nhanh nhẹn dọn thêm bát đũa cho nàng.
Tăng Du ngồi xuống bên dưới, Lệ Vũ nghiêng đầu khẽ mỉm cười với nàng. Người chị dâu này tính tình dịu hiền, ôn hòa, Lệ Vũ rất quý mến. Hơn nữa, trong tên nàng cũng có chữ “Du”, khiến Lệ Vũ càng thêm gần gũi.
Lệ Vũ và Tăng Du cùng dùng bữa với quận chúa rồi chuyện trò một lúc, sau đó mới rời khỏi Hạm Đạm Trai.
“Mẫu thân là người ngoài lạnh trong ấm, thật ra người rất quý chị đấy.”
Lưu Ly và Bạch Lộ – nha hoàn của Tăng Du – cầm đèn đi hai bên. Lệ Vũ khoác tay chị dâu, vừa đi vừa nói.
Lời nàng cũng không phải chỉ để an ủi.
Với thân phận và tính tình của quận chúa, nếu bà không thích Tăng Du thì đến một câu khách sáo cũng chẳng buồn nói, sao lại mời nàng cùng ngồi dùng bữa?
Tăng Du khẽ vỗ tay nàng, dịu dàng cười:
“Ta biết mà.”
Nghĩ đến chuyện Lệ Thù nhắc tới hôm nay có họa sĩ trong cung đến phủ vẽ chân dung, nàng lại hỏi:
“Chân dung đã vẽ xong rồi sao?”
Lệ Vũ gật đầu, lơ đãng đáp một tiếng “Ừ”.
Tăng Du tuy mới gả vào phủ chưa lâu, nhưng cũng nghe từ chồng kể ít nhiều chuyện giữa Lệ Vũ và Dung Cẩn. Thấy nàng không vui, liền nhẹ giọng khuyên giải, như an ủi, lại như đang giúp nàng cân nhắc thiệt hơn:
“Thái tử điện hạ văn võ song toàn, phẩm hạnh lại quang minh chính trực, trầm ổn cởi mở... Quả thật là một vị hôn phu tốt. Nhất là dung mạo rồng phượng, đúng là bậc mỹ nam tử hiếm thấy...”
Nếu không vì thân phận tôn quý khiến người ta phải kính sợ, thì không biết bao nhiêu cô nương kinh thành sẽ vì Thái tử mà say mê điên đảo.
Lệ Vũ không đáp.
Thái tử điện hạ dù có tuấn tú, tôn quý đến đâu... thì cũng không phải là ca ca Tử Du của nàng.
Trong mắt tiểu thư Lệ gia, ngoài người thân trong nhà, thiên hạ nam nhân chỉ có hai loại: Ca ca Tử Du – và những người còn lại.
Vẻ si tình ấy, đúng là khiến người ta phải thốt lên: “Chỉ một lần gặp Dung Cẩn, trọn đời chẳng thể quên.”
Chỉ là giờ nàng đã dần thấu hiểu chuyện đời, không còn bướng bỉnh nông nổi như trước, cũng không muốn người nhà phải lo lắng vì mình. Vì vậy, nàng khẽ cười nhẹ giọng:
“Nghe cứ như Thái tử nhất định sẽ chọn ta làm Thái tử phi vậy... Mọi người lo quá rồi.”
Rồi lại trêu ghẹo đổi chủ đề:
“Ta phải đi méc với đại ca, nói chị dâu bảo Thái tử là mỹ nam tử.”
Tăng Du vội kéo tay nàng, vẻ hoảng hốt cầu xin:
“Muội tốt của ta, đừng nói với huynh muội chuyện này.”
Phu quân nàng ghen lắm, hôm nay nàng chỉ vô tình nói:
“Dung Thế tử trọng tình trọng nghĩa, tài hoa chẳng kém Tử Kiến, diện mạo như Phan An, chẳng trách cô nương nhà ta lại si mê, khắc ghi mãi không quên.”
Tử Kiến: Tức Tào Thực – con trai Tào Tháo, nổi tiếng tài hoa.
Phan An: Mỹ nam nổi tiếng thời Tây Tấn.
Chỉ vì hai chữ “tài mạo”, mà nàng bị Lệ Thù ép đến chẳng còn sức lực, đến giờ phải đi thỉnh an mẫu thân mà hắn vẫn chưa chịu buông tha. Mãi đến khi nàng khóc lóc nài nỉ, bảo nếu trễ nữa sẽ khiến mẫu thân giận, hắn mới chịu thả người ra, thành ra nàng tới muộn một chút.
Lệ Vũ cười khúc khích:
“Tẩu yên tâm, ta chỉ đùa thôi, sao lại đi nói với huynh ấy, để huynh ấy lại bắt nạt tẩu à.”
Hai người vừa đi vừa trò chuyện, tới ngã rẽ thì chia tay, ai về viện nấy.
Lệ Vũ về tới viện mình, lại tắm rửa chỉnh tề một lượt.
Thời gian hãy còn sớm, nàng trước tiên ngồi bên đèn xem Lưu Ly may áσ ɭóŧ, rồi cùng Linh Lung và Hổ Phách bàn bạc công thức hương liệu và cao dưỡng da mới.
Đến khi ba nha hoàn ai nấy đều bận rộn việc riêng, Lệ Vũ ngồi một mình cạnh án nhỏ bên cửa sổ, khẽ trêu đùa con mèo nhỏ vừa tỉnh ngủ trên đệm mềm.
Con mèo này toàn thân trắng như tuyết, không lẫn một sợi lông màu nào khác, khi cuộn tròn ngủ lại trông hệt viên bánh trôi trắng nõn. Vậy nên Lệ Vũ đặt tên cho nó là “Bánh Trôi”.
Bánh Trôi là một chú mèo con xinh xắn, mắt màu tím nhạt, mũi, miệng và móng đều hồng nhạt, nhìn mềm mại yêu kiều. Tính tình cũng lười biếng kiêu ngạo chẳng khác gì chủ nhân, đúng là mèo giống người.
Lệ Vũ vuốt ve bộ lông mượt của Bánh Trôi một lúc, rồi rửa tay sạch sẽ, lấy ra hộp giấy hoa đào mới mua hôm nay ở Linh Lung Các.
Trên án, lò xông sứ Thanh Hoa khắc họa tiết sen tỏa khói xanh mờ mịt, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa. Lệ Vũ mặc váy lụa hồng phấn, quỳ ngồi trên đệm mềm, tay trái nhấc một tờ hoa tiên, tay phải cầm bút lông mảnh.
Mã Não quỳ cạnh nàng mài mực. Thấy ngón tay trắng ngần của tiểu thư nhẹ nhàng vuốt lên mặt giấy mà mãi vẫn chưa hạ bút, nàng lấy làm lạ, liền ngẩng đầu nhìn thì thấy Lệ Vũ nghiêng đầu, mắt ngẩn ngơ nhìn vầng trăng cong ngoài ngọn cây cửa sổ, tựa như đang thất thần.
Mắt nàng nhìn trăng, nhưng trong đầu lại không ngừng hiện lên hình ảnh Dung Cẩn nhẹ nhàng đỡ lấy Tống Oanh hôm nay ở Linh Lung Các.
Là tiểu thư phủ Quốc công, Lệ Vũ chưa từng ghen tị với bất kỳ ai, đến cả những công chúa trong cung nàng cũng chẳng để tâm. Duy chỉ có Tống Oanh, khiến nàng cảm thấy ngưỡng mộ.
Chỉ vì nàng ấy và ca ca Tử Du đính hôn từ sớm, có thể đường đường chính chính trở thành thế tử phi của chàng, cùng chàng sống trọn đời trọn kiếp.
Lệ Vũ thu ánh nhìn lại, nhúng bút vào mực hương, nghiêm túc chép vài hàng chữ lên hoa tiên, rồi ngẩn ngơ nhìn chỗ chữ ấy đến khi nét mực khô hẳn, mới tự tay mở chiếc hộp báu quý giá nhất, cẩn thận cất tờ hoa tiên mới vào.
Trong chiếc hộp ấy, không biết đã chứa bao nhiêu tờ như vậy rồi.
Cả một hộp, đều là tình ý chất đầy nỗi tương tư thầm lặng của thiếu nữ.
Hôm sau là mùng năm tháng tám, cũng là sinh nhật của phu nhân tiểu hầu gia phủ Vĩnh Định hầu – Tạ Vân Lan. Nhân dịp này, phủ Vĩnh Định tổ chức yến tiệc ngắm hoa trong vườn Lan, mời rất nhiều khách, tất nhiên có cả thiệp mời dành cho Lệ Vũ.
Vị phu nhân tiểu hầu gia này, từ khi còn là đại tiểu thư Tạ gia phủ Hàn Quốc công đã vang danh kinh thành.
Khác với “tiếng thơm sắc nước” của Lệ Vũ, Tạ Vân Lan lại nổi danh vì nét thanh nhã đoan trang.
Điều khiến ai cũng ngầm hiểu là, vị đại tiểu thư họ Tạ này từng là người trong lòng Thái tử đương triều Tiêu Diễn – người mà ngài theo đuổi mà không thành.
Nghe nói năm xưa Thái tử từng rất thân thiết với Tạ Vân Lan, thậm chí có ý cưới nàng làm Thái tử phi. Nhưng không rõ vì sao, nàng lại gả cho tiểu hầu gia Hàn Húc của phủ Vĩnh Định. Cũng vì thế, Thái tử từng đau lòng khôn nguôi, tự xin ra biên cương rèn luyện, mãi gần đây mới trở về kinh.
Mà lần trở về này của Thái tử, lại trùng hợp đúng dịp sinh nhật Tạ tiểu thư.
Thế nên có người lén cá cược xem, lần này yến sinh nhật của nàng, Thái tử điện hạ có đến không.
Tuy Tạ Vân Lan đã xuất giá, nhưng yến tiệc này tổ chức dưới danh nghĩa tiểu hầu gia, mở rộng đãi khách nên nam nữ đều có thể tham dự, mọi người mới dám suy đoán như vậy.
Lệ Vũ được các nha hoàn hầu hạ sửa soạn xong, trong tay cầm tấm thiệp có hình vẽ hoa ngọc lan trắng, chợt nghĩ đến chuyện giữa Thái tử và Tạ tiểu thư, khẽ cười một cái.
Lưu Ly giúp nàng chỉnh lại dải lụa, thấy vậy liền hỏi:
“Cô nương cười gì thế?”
Lệ Vũ khẽ lắc đầu, không đáp.
Chỉ âm thầm nghĩ: Sao bỗng nhiên lại cảm thấy Thái tử điện hạ và mình thật giống nhau, cùng chung nỗi niềm?
Đường đường là Thái tử cao quý như thế, mà vẫn chẳng thể cưới được người trong lòng. So với nàng, cũng chẳng khá hơn là bao.
Ngay cả một người như Thái tử cũng thất bại trong chuyện tình cảm, thì nàng – một cô gái nhỏ bé – bị tình cảm làm khó, cũng là điều dễ hiểu thôi.
Nghĩ vậy, tâm trạng u uất trong lòng bỗng nhẹ đi nhiều.
Lại nghĩ hôm nay ca ca Tử Du có thể sẽ đưa cả thê tử đến tham dự yến tiệc, trong lòng liền thấy háo hức mong chờ.
Thế nên Lệ Vũ mang tâm trạng nhẹ nhõm vui vẻ, lên đường dự yến sinh nhật của Tạ Vân Lan.
Tạ Vân Lan và Hàn Húc đích thân ra đón khách ở cổng, hai người đúng là trai tài gái sắc, tình cảm đằm thắm.
Khi Lệ Vũ bước xuống xe ngựa tiến vào vườn, Tạ Vân Lan khẽ mỉm cười dịu dàng, khẽ gật đầu chào nàng.
Tạ Vân Lan, đúng như tên, thanh nhã như lan, đoan trang quý phái.
Lệ Vũ nhân lúc chào hỏi, lặng lẽ quan sát nàng một lượt. Trong lòng thầm nghĩ: Chẳng trách Thái tử lại si mê nàng ấy đến thế. Với thân phận là người sẽ làm vua tương lai, thì khí chất và dung mạo của Tạ tiểu thư, quả thực xứng đáng mẫu nghi thiên hạ.
Người đời thường thắc mắc vì sao Tạ Vân Lan lại từ bỏ Thái tử để lấy tiểu hầu gia, không sao hiểu nổi.
Lệ Vũ cũng tò mò, không biết nàng ấy vì sao lại từ bỏ một bậc tôn quý như Thái tử?
Nhưng nghe nói Tạ Vân Lan và Hàn Húc vợ chồng hòa thuận, tình cảm thắm thiết. Vì vậy, ngoài sự tò mò, Lệ Vũ còn có phần kính phục và thấu hiểu cho lựa chọn của nàng.
Rốt cuộc, trong thiên hạ này, dù có cao quý đến mấy... cũng chẳng thể bằng người mình thật lòng yêu.
Chỉ là, chuyện tình cảm nơi trần thế, có kẻ vui, có người buồn. Chỉ tiếc là, ngay cả bậc cao quý như Thái tử điện hạ, cuối cùng cũng giống nàng, trở thành kẻ thất ý trong tình duyên.
Lệ Vũ không khỏi nghĩ thầm: Không biết hôm nay Thái tử điện hạ có tới không?