Vẽ chân dung cho Lệ Vũ, họa sư Mộc liền thấy khó xử.
Vẽ cho cô nương nhà khác, ai nấy đều nhét bạc, nói lời hay tiếng ngọt. Đến phủ An Quốc công, tuy Quốc công gia cũng khách sáo vài câu, bạc cũng không ít, nhưng họa sư Mộc lại cảm thấy áy náy.
Người khác đưa bạc là muốn ông vẽ cho thêm phần xinh đẹp.
Nhưng đứng trước tiểu thư Lệ gia này, ông lại không biết phải làm sao.
Bút mực tài hoa chẳng thể khắc họa nổi nửa phần nhan sắc của vị tiểu thư ấy, càng đừng nói đến việc vẽ đẹp hơn người thật.
Nhận số bạc này, ông thật lòng cảm thấy hổ thẹn.
Họa sư Mộc dốc hết tinh thần, mồ hôi túa ra như mưa, vẽ suốt nửa ngày, phần duy nhất ông dám tô vẽ thêm chỉ là gài vài trâm ngọc lên búi tóc trống trơn, cùng với điểm thêm một đôi khuyên ngọc cho vành tai trống trải.
Về dung mạo và thần thái của nàng, ông đã cố gắng hết sức cũng chỉ nắm bắt được bảy phần.
Họa sư Mộc lau mồ hôi, buông bút đứng dậy.
Lệ Vũ ngồi đó suốt nửa ngày đã mất sạch kiên nhẫn, thấy vậy liền hỏi:
“Vẽ xong rồi sao?”
Họa sư Mộc không dám trả lời.
Vẽ thì đã vẽ xong, nhưng ông thấy chưa xong chuyện.
Lệ Vũ khẽ giơ tay, Linh Lung chờ sẵn bên cạnh lập tức tiến lên đỡ nàng đứng dậy. Nàng bước đến trước giá vẽ ngắm nhìn, ánh mắt dừng lại mấy giây trên đôi khuyên tai mà họa sư vẽ thêm.
Từ nhỏ nàng đã nhõng nhẽo, sợ đau, đến nay mười sáu mười bảy tuổi vẫn chưa xỏ lỗ tai, thành ra quanh năm không đeo khuyên.
Vị họa sư này vẽ thêm khuyên tai, nhìn cũng mới mẻ.
Lệ Vũ giơ tay sờ vành tai, mỉm cười nói:
“Được rồi, vất vả rồi.”
Họa sư Mộc lại lau mồ hôi, tiễn vị tiểu thư ấy rời đi, sau đó mới cẩn thận cuộn tranh, chuẩn bị hồi cung giao nộp.
Trong lòng thầm nghĩ: vị đại tiểu thư Lệ gia này, không chỉ nhan sắc khuynh thành, khí độ cũng xuất chúng. Rõ ràng ông chưa vẽ được hết vẻ đẹp thần thái của nàng, vậy mà nàng vẫn không trách cứ gì.
Chỉ riêng bảy phần dung nhan kia, đã đủ để vượt mặt mọi mỹ nhân rồi.
Họa sư Mộc thầm nhủ, e là đây chính là khí phách của vị “đệ nhất mỹ nhân”, nên mới chẳng để tâm.
Lệ Vũ trở về đình viện của mình, trời đã dần nhá nhem, đến giờ thắp đèn.
Bà vυ" Lữ không cho người bày cơm tối, mà đứng sẵn dưới hành lang đợi nàng trở về, rồi tiến lên nói:
“Quận chúa gọi cô nương đến Hạm Đạm trai dùng bữa tối.”
“Quận chúa” trong lời bà vυ" chính là Minh Nguyệt quận chúa, phu nhân An Quốc công, cũng là mẫu thân của Lệ Vũ.
Hạm Đạm trai nơi Minh Nguyệt quận chúa ở là chốn đẹp nhất phủ An Quốc công. Nhà dựng ven hồ, hành lang nối liền với thủy tạ và gác mát. Vào mùa hạ thu, có thể ngồi dưới gác mát ngắm sen đầy hồ, gió mát lướt qua mặt, hương thơm dịu nhẹ.
Bữa tối được bày tại chính thủy tạ ấy.
Lệ Vũ đến nơi thì thấy Minh Nguyệt quận chúa đang tựa lan can thủy tạ, ngẩn người nhìn đầm sen dưới ánh chiều tà.
Hoa sen hé nở, thanh tú thoát tục.
Quận chúa Minh Nguyệt cũng tựa đóa sen vươn khỏi mặt nước, thanh lệ vô song. Dù đã ngoài ba mươi, vẫn còn vẻ đẹp đằm thắm, quyến rũ lạ thường.
Nghe thấy tiếng bước chân Lệ Vũ, quận chúa quay đầu lại, gương mặt trẻ trung tươi tắn lộ chút ý cười, vẫy tay gọi nàng:
“Ương Ương, lại đây.”
Khi còn bé, Lệ Vũ rất thích tiếng chuông gió reo leng keng treo dưới hành lang. Quận chúa vì thế đặt cho nàng nhũ danh là “Ương Ương”, lấy từ câu thơ: “Long kỳ dương dương, hòa linh ương ương.”*
*Chú thích: Câu thơ miêu tả tiếng chuông ngân trong gió, hình ảnh dịu dàng thanh thoát.
Lệ Vũ đi đến bên mẫu thân, thân mật dựa vào, ôm lấy cánh tay bà, nũng nịu gọi:
“Mẫu thân.”
Quận chúa Minh Nguyệt xuất thân cao quý, tính tình lạnh nhạt, với ai cũng giữ khoảng cách. Dù sinh hai người con là Lệ Sơ và Lệ Vũ, nhưng vì Lệ Sơ nghiêm nghị cứng nhắc, lại giống hệt An Quốc công Lệ Sùng, nên bị bà giữ khoảng cách khá xa.
Chỉ đối với Lệ Vũ là khác biệt. Nữ nhi này không chỉ có vài phần giống bà, mà còn sinh đẹp dịu dàng, ai nhìn cũng yêu mến. Vì thế bà hết mực yêu chiều, càng thích nàng quấn quýt bên mình.
“Đói chưa?” Quận chúa xoa đầu nàng, kéo nàng ngồi xuống bên bàn đá trong thủy tạ. Trên bàn đã bày đầy món ngon.
Lệ Vũ lắc đầu:
“Không đói, chỉ là ngồi nửa ngày, lưng đau nhừ cả rồi.”
Quận chúa hỏi:
“Họa sư trong cung đến rồi à?”
Lệ Vũ gật đầu:
“Vâng.”
Quận chúa liếc nhìn nàng một cái:
“Vào cung tuy vinh hiển, nhưng cung môn sâu tựa biển, vào rồi thì không còn tự do. Con có nguyện ý không?”
Lời này nói ra cũng chẳng có bao nhiêu ý nghĩa, bởi mọi chuyện không phải cứ muốn hay không là được. Nhưng làm cha mẹ, vẫn nên hỏi một tiếng, để còn dỗ dành an ủi con cái.
Không ngờ Lệ Vũ lại tỏ vẻ chẳng hề để tâm:
“Bao nhiêu tiểu thư nhà quyền quý, cũng chưa chắc người được chọn là con... Mẫu thân yên tâm, Thái tử điện hạ không thích con, chắc chắn sẽ không chọn.”
Quận chúa Minh Nguyệt lặng lẽ nhìn gương mặt xinh tươi của con gái, im lặng không nói.
Một lúc sau, bà chậm rãi mở lời:
“Con còn nhớ không? Thật ra, nói ra thì Thái tử điện hạ từng là ân nhân cứu mạng của con.”
Chuyện này phải kể lại từ hai năm trước.
Khi ấy Lệ Vũ nghe tin Dung Cẩn sắp thành thân, đau lòng khôn xiết. Lúc thì năn nỉ người nhà nghĩ cách cho nàng làm bình thê của chàng, lúc lại than thân trách phận vì không sinh trong nhà thường dân để có thể làm thϊếp, ít ra còn được ở bên nhau... Bao nhiêu chuyện không như ý, khiến nàng khóc lóc đòi đi tu làm ni cô...
Mọi chuyện rối ren đến mức khiến cả nhà vốn luôn chiều chuộng nàng cũng không nhịn nổi nữa, nghiêm khắc quở trách và bắt nàng quỳ trong từ đường để tự suy xét.
Lệ Vũ lại thừa lúc nửa đêm, tìm cách sai khiến đám nha hoàn, học theo nhân vật trong truyện, mặc đồ nam tử, búi tóc, giả nam trang, rồi cưỡi ngựa trốn khỏi phủ.
Từ nhỏ được chiều hư, làm việc tùy tiện, gan lớn bằng trời, chẳng màng hậu quả.
Bên này, người trong phủ phát hiện nàng biến mất, cả phủ rối loạn, lo lắng đến cuống cuồng. Nhưng lại không dám công khai tìm kiếm vì sợ ảnh hưởng danh tiếng, chỉ có thể âm thầm phái người truy tìm.
Bên kia, Lệ Vũ bị cơn mưa rào trong đêm làm cho ướt như chuột lột. Đường trơn trượt, cưỡi ngựa không thạo, cuối cùng ngã khỏi lưng ngựa, người ngựa mỗi nơi, toàn thân lấm lem bùn đất.
Cô nương vốn sống trong nhung lụa, ngày thường chỉ cần giày vấy chút bùn đã làm mình làm mẩy, lúc này lại bị mưa tạt bùn vấy, đứng khóc một mình giữa đường quan trong đêm tối, thê lương tột độ.
Chính cơn mưa này khiến nàng tỉnh mộng.
Lần đầu tiên trong đời, nàng muốn quay về.
Nhưng đêm mưa thế này, đừng nói xe ngựa, đến cả bóng người cũng chẳng thấy.
Có lẽ khi con người rơi vào tận cùng tuyệt vọng, thì chẳng còn sợ gì nữa. Lệ Vũ thầm nghĩ, nếu lúc này có ma quỷ tới, nàng cũng sẵn lòng làm bạn.
Nhưng chẳng gặp ma quỷ nào.
Trong màn mưa mù mịt, từ xa có một chiếc xe ngựa rộng rãi chạy tới. Ngoài nhìn vào, xe trông rất bình thường, không có phù hiệu gì, nhưng con ngựa kéo xe thân hình khỏe mạnh, bốn vó rắn chắc, hiển nhiên là chiến mã chứ không phải loại ngựa thường.
Chiến mã do quân phủ quản lý, người ngồi trong xe tuyệt đối không phải kẻ tầm thường, thậm chí còn có thể là người quen.
Lệ Vũ vui mừng, lập tức lao lên phía trước.
Chiến mã cực kỳ nhạy bén, hí vang một tiếng, dừng lại.
Mành xe được một bàn tay thon dài vén lên, Lệ Vũ nhìn rõ người ngồi bên trong.
Chính là Thái tử điện hạ và một nam tử nho nhã.
Lần đó, chính là lần mà Lục Giám Chi từng nói: “May mắn từng gặp qua một lần.”
Hôm ấy, đại tiểu thư Lệ gia mặc đồ nam tử đơn sơ, lấm lem bùn đất, tóc tai rối bời, nói cho cùng là cách rất xa danh xưng “đệ nhất mỹ nhân”.
Nhưng mỹ nhân tuyệt sắc vẫn là mỹ nhân tuyệt sắc. Dù lấm lem, vẫn khiến người không rời mắt.
Bốn bề tối mịt, chỉ có ánh sáng viên dạ minh châu trong xe ngựa soi lên người thiếu nữ.
Tóc nàng vốn búi cao, nhưng sau bao nhiêu dầm mưa giày vò đã bung xõa, vì xe ngựa khá cao, nàng hơi ngẩng đầu, giọt nước chảy theo tóc rủ xuống, mái tóc đen dính vào làn da trắng mịn, đôi mắt long lanh, môi đỏ thắm, xinh đẹp đến yêu mị.
Không những không thấy thảm hại, mà còn khiến người ta liên tưởng đến yêu quái trong truyền thuyết, thừa lúc mưa đêm hiện thân quyến rũ lòng người.
Huống hồ, y phục ướt đẫm dán chặt vào người nàng, lộ ra vóc dáng mềm mại kiều diễm, l*иg ngực vì kích động mà phập phồng lên xuống. Lục Giám Chi liền vội ngoảnh mặt đi, kính nhi viễn chi.
Sắc mặt Tiêu Diễn vẫn điềm nhiên, dù giữa đêm mưa thấy Lệ Vũ – người vốn không nên xuất hiện tại đây – cũng chẳng có gì ngạc nhiên.
Chỉ yên lặng để nàng leo lên xe, không hề chê nàng dơ bẩn, tiện tay cởϊ áσ choàng ném sang cho nàng.
So với mưa gió bên ngoài, trong xe ấm áp hơn nhiều. Nhưng từ lạnh sang ấm, Lệ Vũ vẫn run rẩy không ngừng, quấn lấy áo choàng của Tiêu Diễn mà run.
Lục Giám Chi rót một chén trà nóng, đặt vào tay nàng.
Không ai mở miệng.
Lục Giám Chi tuy đầy bụng nghi vấn, nhưng biết những chuyện thế này liên quan đến danh tiết nữ nhi, không tiện hỏi, đành giữ im lặng.
Tiêu Diễn cũng chẳng nói gì, thậm chí không buồn hỏi han.
Thật ra cũng chẳng cần hỏi.
Từng nghe kể về nàng, lại biết gần đây Dung Cẩn sắp cưới vợ, nhìn cảnh này thì đã rõ nguyên nhân.
Chỉ là, chàng cũng không ngờ nàng gan lớn đến thế, dám một mình trốn khỏi nhà. Là do tình cảm quá sâu đậm làm mờ lý trí, hay do được nuông chiều quá mức nên sinh thói bướng bỉnh ngông cuồng?
Đợi đến khi Tiêu Diễn đưa nàng về tận phủ, người nhà họ Lệ khóc lóc cảm ơn không ngừng.
Trước đây, vì từng xảy ra bất hòa, Lệ Vũ luôn kính nhi viễn chi với Tiêu Diễn. Nhưng lần đó, lần đầu tiên nàng chân thành nói một câu:
“Đa tạ Thái tử điện hạ.”
Tiêu Diễn chẳng đáp, chỉ khẽ gật đầu với người nhà họ Lệ, sau đó xoay người lên xe, không hề quay đầu lại.
...
Hồi tưởng lại chuyện xưa, Lệ Vũ cũng cảm thấy mình khi đó thật quá mức hồ đồ.
Tiêu Diễn từng tận mắt chứng kiến nàng ngây ngô lố bịch, tùy tiện vô lễ, đương nhiên chẳng thể xem trọng.
Vậy nên, sao hắn có thể chọn nàng làm Thái tử phi chứ?