Bạch lộ đã qua, tiết thu phân đang kề cận, vậy mà đầu tháng Tám ở kinh thành Đại Tấn, hơi nóng vẫn chưa tan.
Chính ngọ, mặt trời còn gay gắt vô cùng, người đi đường ai nấy đều bị nắng thiêu cho rát cả da mặt, khô miệng khát nước. Khách khứa ùn ùn kéo tới các quán trà, tửu lâu, ai cũng muốn tìm một chén trà mát hay một bát rượu lạnh để giải khát, xua nóng.
Vừa hay lại đúng vào giờ cơm trưa, trước cửa các quán ăn, tửu lâu kẻ đến người đi tấp nập.
Nhưng dù nơi nào cũng không nhộn nhịp bằng Thiên Vị Cư.
Thiên Vị Cư chạm rồng vẽ phượng, lầu các cao ba tầng, là tửu lâu danh tiếng lừng lẫy bậc nhất kinh thành. Khách lui tới toàn là phú hộ quyền quý, văn nhân thanh nhã, thân thích hoàng thất.
Lúc này, trước cửa Thiên Vị Cư người đứng chen chúc, ai nấy rướn cổ nhìn về phía trước, thỉnh thoảng ghé tai rì rầm, bàn tán rôm rả.
“Có chuyện gì vậy? Sao hôm nay lại đông người như thế?” Có người không rõ tình hình bèn hỏi.
“Huynh đài mới đến đây à? Nghe nói hôm nay đệ nhất mỹ nhân Đại Tấn đang dùng bữa trong Thiên Vị Cư, bọn ta tụ tập ở đây, cũng chỉ mong được thấy dung nhan tuyệt sắc của nàng ấy một lần.”
“Gì cơ? Đại tiểu thư họ Lệ đang ở trong Thiên Vị Cư?” Người nọ kinh hô một tiếng, vốn chỉ muốn lại gần xem náo nhiệt, giờ lập tức cố chen vào phía trước.
Dòng người chen chúc, vai kề vai, chỉ chừa lại một con đường hẹp để khách khứa đi qua.
Lúc này, nơi cuối lối đi nhỏ hẹp ấy, bốn người đang chậm rãi tiến đến.
Một nam tử áo tím, tóc búi bằng ngọc quan, dung mạo tuấn tú, thần thái bất kham. Một văn sĩ đội khăn vuông, mặt trắng khí chất nho nhã. Một thiếu niên chừng mười sáu mười bảy tuổi, vóc dáng cao ráo, mặt mày tuấn tú.
Và một công tử áo đen, thân hình cao lớn, khí chất tôn quý.
Thoạt nhìn, có vẻ bọn họ đi thành hàng, sánh vai mà bước.
Nhưng nhìn kỹ mới thấy, vị công tử áo đen kia đi trước nửa bước, ba người còn lại vây quanh phía sau, ngầm giữ thế hộ vệ.
Vừa nhìn đã biết bốn người này không phú thì quý, nhất là vị công tử áo đen đi đầu, không chỉ cao hơn người thường một bậc, khí chất lại thanh quý tuyệt luân, phong thái uy nghiêm, đến độ khiến ánh nắng thiêu đốt trên đỉnh đầu cũng dường như lu mờ mấy phần.
Đám đông chen lấn huyên náo bị khí thế không thể khinh nhờn kia ép cho cứng họng, lập tức yên lặng, vô thức nép vào hai bên, tự động nhường ra một lối đi rộng rãi cho bọn họ.