Chương 6

Người này chính là nữ nhi duy nhất của Kiều tướng quân, tên là Kiều Thư Dung, năm nay mười bốn tuổi.

Cũng là cháu gái độc nhất của thái hậu đương triều.

Phụ thân nàng tên Kiều Quốc Cơ là một cựu tướng quân dũng mãnh, năm xưa ông có công dẹp loạn bình định giang sơn.

Kiều Thư Dung là nữ nhi khó lắm mới có được của Kiều gia, lúc sinh nàng ra Kiều phu nhân đã bốn mươi tuổi.

Nàng có một vị ca ca hơn mình hai mươi lăm tuổi.

Hiện tại y đang kế thừa chức vị tướng quân của phụ thân, canh giữ ở Biên Thành.

A Lan còn nói: “Bây giờ chúng ta đang vào kinh thành.”

Vừa dứt lời, Thẩm Hoan liền thấy hoảng sợ: “Chúng ta vào kinh thành để làm gì?”

Nhìn thấy mặt mũi nàng đột nhiên tái đi, A Lan lo lắng: “Quận chúa người cảm thấy không khỏe nữa sao? Để muội đi gọi đại phu.”

Thẩm Hoan lập tức kéo tay thị nữ lại: “Không cần, ta không sao.”

“Muội nói cho ta biết, tại sao chúng ta phải vào kinh thành?”

A Lan đáp: “Bởi vì người sắp đến tuổi cập kê rồi nên thái hậu gọi người vào kinh thành để tìm phu quân tốt cho người.”

Nàng chậm rãi rút tay về, cả người trở nên bần thần.

Biểu muội của Tần Dực.

Cháu gái của thái hậu.

Thật không ngờ, ông trời cho nàng một cơ hội sống lại. Nhưng cũng không để nàng cách xa hoàng cung.

Thẩm Hoan không biết nên vui hay nên buồn.

“Quận chúa người nhớ lại hết chưa?”

Thẩm Hoan quay đầu nhìn A Lan, vành mắt hơi đỏ.

Nàng yếu ớt nói: “Muội đi ra ngoài được không?”

“Ta hơi mệt ta muốn ngủ thêm chút nữa.”

A Lan cẩn thận đắp chăn cho nàng rồi đứng dậy: “Vậy quận chúa nghỉ ngơi thêm đi, để muội đi dặn phòng bếp nấu vài món bổ dưỡng, đợi người thức dậy thì ăn.”

Thẩm Hoan gật đầu, mệt mỏi nằm xuống giường, hai mắt dần dần nhắm lại.

Nàng phải làm sao đây?

Bây giờ nàng là Thẩm Hoan hay là Kiều Thư Dung.

Nếu đã cho nàng sống lại thì tại sao không cho nàng cách xa Tần Dực?

Sau khi ngủ dậy, A Lan chải tóc cho nàng.

Thẩm Hoan nhìn dung nhan xa lạ trong gương.

Kiều Thư Dung mang một vẻ đẹp ma mị quyến rũ.

Nàng ta thích mặc màu đỏ, kẻ đuôi mắt phượng hoàng, môi lúc nào cũng được tô son đỏ.

Dù bây giờ đang bệnh, sắc mặt nhợt nhạt nhưng vẫn không thềm dìm được nhan sắc này.

Với gương mặt này đi đâu cũng sẽ bị chú ý.

Nhưng mà…

Nếu ông trời đã cho nàng sống lại thành Kiều Thư Dung thì từ bây giờ nàng sẽ là nàng ta.

Kinh thành.

Nàng chắc chắn phải đến.

Bởi vì ở đó còn những người thân ruột thịt của nàng.

Cha, nương, Thẩm gia, lần này nàng sẽ bảo vệ bọn họ.



Lời của tác giả: Từ chương sau sẽ gọi nữ chính là Kiều Thư Dung nhé.