Chương 37

Doãn Ân Ngữ nhẹ nhàng đáp lời: “Em sẽ nhớ.”

Từ sau khi chia tay, mỗi lần cô bị cảm cũng chẳng còn ai nhắc cô uống thuốc nữa.

Hạ Dư Châu có vẻ vẫn chưa yên tâm, nhưng cũng không nói thêm. Anh chỉ khẽ “ừ” một tiếng rồi bảo: “Vào nhà đi, anh đi trước đây.”

“Vâng.” Doãn Ân Ngữ siết chặt chiếc túi trong tay.

Lần này, mãi đến khi thấy cô bước vào nhà rồi Hạ Dư Châu mới khởi động xe rời đi.

Trong phòng khách, dì Dư thấy cô mang theo một túi thuốc liền bước tới hỏi: “Cô chủ, cô thấy khó chịu ở đâu sao?”

“Không sao đâu, dì cứ làm việc của mình đi.” Doãn Ân Ngữ đi về phía quầy nước, lấy thuốc trong túi ra, nhưng động tác nơi tay lại hơi khựng lại.

Ngoài thuốc ra, trong túi còn có một hộp ô mai.

Đó là thói quen nhỏ của cô. Mỗi lần uống thuốc xong, cô luôn ngậm một viên ô mai để xua bớt vị đắng còn đọng lại trong miệng. Tỉ mỉ hơn nữa là không cần cô đọc hướng dẫn sử dụng, liều lượng đã được ghi sẵn ngay trên vỏ hộp.

Cách làm này Doãn Ân Ngữ rất quen thuộc, ngoài Hạ Dư Châu ra, chẳng còn ai chu đáo đến thế.

Tim cô khẽ chùng xuống, xen lẫn một tia áy náy. Rõ ràng là cô đã làm tổn thương anh, vậy mà anh vẫn đối xử với cô dịu dàng như thế.

Trong cơn choáng váng, Doãn Ân Ngữ tự mình pha một ly thuốc, vừa ngồi xuống ghế sofa thì điện thoại lại vang lên.

Chỉ vỏn vẹn hai chữ dứt khoát.

Hạ Dư Châu: [Uống thuốc.]

Doãn Ân Ngữ nhìn tin nhắn anh gửi, lại đảo mắt nhìn xung quanh. Anh gắn camera giám sát trong nhà cô rồi à?

Cô cầm ly thuốc lên chậm rãi uống hết, sau đó bật camera, chụp một tấm ảnh chiếc ly trống không, gửi cho Hạ Dư Châu: [Uống rồi.]

Cô vừa định đặt điện thoại xuống, nghĩ anh sẽ không nhắn lại nữa thì màn hình lại sáng lên.

Hạ Dư Châu: [Ừm.]

Doãn Ân Ngữ nhìn dòng tin ấy, bất chợt nảy ra một suy nghĩ. Anh vẫn còn nhớ cô không thích để phần cuối đoạn chat là tin nhắn của mình sao?

Chỉ cần lật lại lịch sử trò chuyện giữa hai người là có thể thấy, lần nào cuộc trò chuyện cũng kết thúc bằng tin nhắn của Hạ Dư Châu.

Như để kiểm chứng suy đoán này, cô nhắn thêm một tin nữa: [Ồ.]

Hạ Dư Châu: [Uống thuốc nhiều quá à?]

Doãn Ân Ngữ bĩu môi, chẳng biết nói gì, gửi cho anh một tràng dấu ba chấm.

Hạ Dư Châu bắt chước cô, đáp lại bằng một chữ: [Ồ.]

Doãn Ân Ngữ không thèm bận tâm anh đang nghĩ gì nữa, cầm lấy hộp ô mai trên bàn, lấy một viên bỏ vào miệng. Vị chua ngọt dịu nhẹ lan ra, đúng là hương vị cô thích.

Dưới ánh trăng treo cao, phố xá lên đèn rực rỡ.

Bên trong quán bar MJ, ánh sáng mờ ảo chớp tắt, cảnh tượng trước mắt là một thế giới đầy cám dỗ và sa hoa, tràn ngập sắc màu phù phiếm.

Hương rượu nồng, mùi nước hoa quyện cùng khói thuốc lá, tầng tầng lớp lớp cuốn lấy không khí.

Giữa sàn nhảy, nam nữ hòa mình vào tiết tấu mạnh mẽ của âm nhạc, điên cuồng lắc lư.

Trong một phòng bao riêng, Trình Tử Ngôn nhìn người đàn ông đang ngồi tựa vào ghế sofa đối diện, lên tiếng: “Cậu lại bị cái gì kí©h thí©ɧ vậy? Hôm nay chủ động rủ bọn tôi đi bar cơ đấy.”

Lúc mới chia tay với Doãn Ân Ngữ anh cũng thế, ba hôm hai bữa lại kéo người đi uống rượu. Không đến tầm một, hai giờ sáng là nhất quyết không chịu về.

Hạ Dư Châu ngả người thoải mái trên sofa, hai nút áo trên cùng của chiếc sơ mi mở bung, dưới ánh đèn lờ mờ chiếu xuống, sắc mặt anh trở nên khó đoán.