Chương 34

Tới cửa nhà hàng, quản lý đã lái xe tới, đưa chìa khóa cho Hạ Dư Châu, lễ phép nói: “Sếp Hạ, chúc ngài thượng lộ bình an.”

Anh đứng yên nhìn chiếc xe rời đi, mãi đến khi không còn thấy bóng mới quay người bước vào trong.

Trên xe, Doãn Ân Ngữ nghịch dây an toàn trước người, hờ hững nói: “Thái độ của quản lý với anh đúng là rất nhiệt tình, cung kính.”

Hạ Dư Châu thản nhiên đáp: “Có ai mà không cung kính với anh chứ?”

Doãn Ân Ngữ không thể phản bác, bởi anh nói không sai, từ trước đến nay đều là người khác muốn lấy lòng anh.

Hạ Dư Châu bất chợt nói thêm một câu: “Trừ em ra.”

Doãn Ân Ngữ: “...”

Câu cuối cùng này, thật sự không cần thiết phải nói ra.

“Em cũng có thể cung kính với anh mà.”

Doãn Ân Ngữ ngồi ngay ngắn, nghiêm túc nói: “Phiền sếp Hạ đưa tôi về nhà, tiền xe bao nhiêu tôi chuyển khoản.”

Hạ Dư Châu bị dáng vẻ nhập vai đột ngột của cô chọc cười: “Em có chắc không phải đang coi anh là tài xế không?”

Doãn Ân Ngữ không phủ nhận, chỉ hỏi lại: “Vậy anh muốn em xem anh là gì?”

Lời vừa dứt, không khí trong xe thoáng lặng vài giây.

Trong đáy mắt u tối của Hạ Dư Châu loáng qua một tia tự giễu: “Anh có nói thì có ích gì? Em có chịu nghe đâu.”

Trong lòng cô, anh chưa bao giờ quan trọng đến thế.

Doãn Ân Ngữ cảm nhận rõ ràng sự thay đổi cảm xúc của anh, áp suất không khí như đột ngột hạ thấp.

Cô khẽ mím môi, định mở miệng, nhưng cuối cùng vẫn không nói nên lời.

Cô không thể cho anh một câu trả lời chắc chắn, sợ nếu lỡ trao hy vọng rồi lại vụn vỡ thì sẽ càng tệ hơn.

Hạ Dư Châu nhìn thẳng phía trước, chuyên tâm lái xe. Thấy cô mãi không lên tiếng, anh cười nhạt tự giễu.

Cô đúng là, đến cả một câu nói cho có cũng không muốn thốt ra.

Suốt đoạn đường, trong xe rơi vào sự im lặng chết chóc, không ai nói thêm lời nào.

Bầu không khí nặng nề làm Doãn Ân Ngữ thấy hơi khó chịu, cô cất giọng nhẹ nhàng: “Em mở chút nhạc được không?”

Lúc này Hạ Dư Châu trở nên kiệm lời: “Tùy em.”

Doãn Ân Ngữ đưa tay chạm vào bảng điều khiển trung tâm, giai điệu nhạc chậm rãi vang lên như xoa dịu phần nào sự nặng nề vừa rồi.

Nhưng khi lời bài hát bắt đầu, Doãn Ân Ngữ lập tức hối hận vì đã đề nghị mở nhạc.

“Bao lần nhìn vào mắt em,

Bao lần mong chờ hồi âm,

Anh chẳng đủ can đảm, chỉ muốn hỏi rằng,

Vì sao em nỡ buông tay...”

Giai điệu da diết lan tỏa khắp không gian xe, hợp cảnh đến lạ.

Tim Doãn Ân Ngữ lỡ một nhịp, ngón tay trắng nõn khẽ co lại, ánh mắt liếc sang người đàn ông đang lái xe, vẻ mặt anh vẫn bình thản như thường. Thấy vậy, Doãn Ân Ngữ liền đổi bài.

“Em yêu à, em còn nhớ không,

Nụ hôn đầu tiên mình đã trao,

Dù giữa mùa hè nóng như thiêu,

Chỉ cần được vui vẻ tự do...”

Sắc mặt Doãn Ân Ngữ dần mất kiểm soát, đầu óc như rơi vào khoảng trống. Lần này cô hoàn toàn đầu hàng, không chút do dự tắt nhạc, không dám nghe thêm nữa.

Hai bài liền đều mang tâm trạng buồn bã, thật sự chỉ là trùng hợp thôi sao? Cô có cảm giác từng câu từng chữ đều như đang nhắm vào mình.

Doãn Ân Ngữ mím môi, chậm rãi nói: “Gu âm nhạc của anh dạo này thay đổi nhiều thật.”

Trước đây trong danh sách nhạc của anh chưa từng có những bài thế này.

Hạ Dư Châu liếc nhìn cô, lạnh nhạt nói: “Bị đá rồi, nghe chút nhạc buồn cũng không được à?”

Doãn Ân Ngữ cụp mắt, khẽ đáp: “Được chứ.”