"Tiếp tục tra." Mộ Dung Úc không tin có người thật sự có thể biến mất không để lại dấu vết.
"Đông Sở Quốc có truyền tin gì mới không?"
"Vừa mới truyền về, vẫn không tìm thấy tung tích nữ tử mà Vương gia muốn tìm."
"Tiếp tục tìm. Toàn bộ Đông Sở Quốc, không bỏ sót bất cứ nơi nào."
"Rõ."
Thuộc hạ ngập ngừng, rồi thấp giọng:
"Vương gia, thuộc hạ không hiểu, nữ tử đó rốt cuộc là... "
"Vô Ảnh, ngươi nói hơi nhiều rồi." Khuôn mặt tuấn tú của Mộ Dung Úc càng thêm lạnh lẽo.
"Thuộc hạ lỡ lời."
Vô Ảnh lập tức hóa thành một cái bóng đen, hòa vào màn đêm.
Mộ Dung Úc rút ra một quyển tranh trong đống thi họa, chậm rãi mở ra. Ánh mắt hắn chợt dịu lại đôi phần.
Hắn nhớ về lần gặp gỡ trong con hẻm đào hoa hôm ấy, nàng giữa khung cảnh xuân sắc rực rỡ, dung nhan tuyệt lệ nhưng lại toát lên vẻ lạnh lùng xa cách. So với dáng vẻ dưới thân hắn đêm ấy, càng thêm câu hồn đoạt phách.
Đôi mắt hạnh sáng trong như biết nói kia, cứ ám ảnh tâm trí hắn.
"Cho dù đào ba thước đất, bổn vương cũng phải tìm ra nàng!"
Mãi đến tận trưa, Mộ Dung Từ mới hay tin Tiêu Quý phi mở tiệc Bách Hoa Yến trong cung.
Như Ý thấy sắc mặt điện hạ trầm xuống, lo lắng khuyên nhủ:
"Điện hạ, việc đã đến nước này, chi bằng nghĩ cách đối phó."
Khó trách điện hạ lại tức giận như vậy. Đông Cung đã có hai lương đệ, ngày thường gây không ít phiền toái, điện hạ đã phiền lòng không xuể. Nếu lại thêm vài nữ tử nữa, thái tử phi, trắc phi... chẳng phải càng thêm rối ren?
Chưa kể, Nhϊếp Chính Vương đã công khai muốn đưa người vào Đông Cung để cài cắm tai mắt. Với thế lực của hắn, điện hạ có đường từ chối sao?
Bách Hoa Yến sẽ khai tiệc vào giờ Dậu, nhưng các phu nhân, tiểu thư danh môn đều đã lục tục tiến cung từ buổi trưa.
Như Ý bất đắc dĩ nhìn Cầm Nhược: "Cầm Nhược, ngươi thông minh, mau nghĩ cách đi!"
Cầm Nhược bĩu môi lắc đầu: "Nô tì cũng không nghĩ ra cách nào."
Đúng lúc này, bên ngoài truyền vào giọng thông báo của nội thị:
"Điện hạ, Nhϊếp Chính Vương sai người truyền lời, mời điện hạ một canh giờ sau đến Ngự Hoa Viên."
Mộ Dung Từ nghe xong càng thêm phiền lòng.
Với tính cách bá đạo tùy hứng của Mộ Dung Úc, hắn nhất định sẽ làm loạn ở yến tiệc!
Nàng lúc thì đi đi lại lại, lúc thì cau mày, lúc lại nhắm mắt trầm tư. Nhưng thôi, thuyền đến đầu cầu ắt sẽ thẳng.
Cầm Nhược đề nghị: "Điện hạ, chi bằng cáo bệnh không đi?"
"Nhưng nếu điện hạ cáo bệnh, Nhϊếp Chính Vương chắc chắn sẽ sai thái y đến chẩn trị, chẳng phải tự chuốc lấy phiền phức sao?" Như Ý lo lắng nói.
"Vậy thì cứ đường đường chính chính đến dự yến. Nếu Nhϊếp Chính Vương có ý loạn điểm uyên ương phổ, điện hạ chỉ cần viện cớ có bệnh kín, đảm bảo đám tiểu thư danh môn kia sẽ tự biết khó mà lui." Cầm Nhược gợi ý.
"Liệu có được không?" Như Ý nghi ngờ.
Mộ Dung Từ không nói gì thêm, chỉ khẽ phất tay:
"Như Ý, thay y phục."
Nàng xoay người bước vào tẩm điện, đôi mày khẽ chau, tựa như khói sương giăng kín.
Ngự Hoa Viên có một khoảng sân trống, hôm nay được dùng để tổ chức Bách Hoa Cung yến.
Kỳ hoa dị thảo đua nhau khoe sắc, hương thơm lan tỏa khắp nơi, thu hút đông đảo khuê tú, tiểu thư đến dự yến. Những thiếu nữ trang điểm lộng lẫy, mỗi người một vẻ, yêu kiều duyên dáng, khiến khung cảnh càng thêm rực rỡ.
Giờ Dậu chưa đến, Thái tử cũng chưa xuất hiện, các tiểu thư y phục lụa là, y hương tấn ảnh, dạo bước giữa vườn hoa, vừa thưởng lãm phong cảnh vừa trò chuyện rôm rả. Tiếng cười đùa trong trẻo hòa cùng hương hoa đầu hạ, tạo nên bầu không khí náo nhiệt.
Bữa tiệc cung đình lần này do Tiêu Quý phi chủ trì, mọi công việc lớn nhỏ đều giao cho cung nhân sắp xếp. Lúc này, nàng ta đang ngồi trước trang đài, để cung nữ thân cận chỉnh trang nhan sắc.
Dù đã hai mươi lăm tuổi, nhưng so với những thiếu nữ mới đôi tám còn non nớt, nàng ta lại thêm phần mặn mà quyến rũ. Như một trái đào chín mọng, da thịt mềm mại, hương thơm ngọt ngào, càng tôn lên sức hấp dẫn mê người.
Hôm nay, Nhϊếp Chính Vương cũng đến dự yến, nàng tất nhiên phải trang điểm thật lộng lẫy để áp đảo đám thiếu nữ kia, khiến ánh mắt hắn không thể rời khỏi mình.
Nhưng điều khiến nàng tức giận chính là bệ hạ lại có thể vượt qua một kiếp nạn, bệnh tình chuyển biến tốt lên từng ngày.
Ban đầu, nàng mong rằng bệ hạ sẽ băng hà, để Nhϊếp Chính Vương có thể nhân cơ hội trừ khử Thái tử, sau đó danh chính ngôn thuận bước lên ngôi vị hoàng đế, nắm quyền thiên hạ. Khi đó, nàng sẽ trở thành nữ nhân của hắn, thậm chí còn có thể là hoàng hậu, mẫu nghi thiên hạ.
Hầu hạ bệ hạ suốt sáu năm, nàng đã sớm chán ghét, chỉ mong ông ta sớm ngày qua đời.
Lúc này, một nội thị từ Thanh Nguyên Điện đến truyền lời: "Quý phi, bệ hạ triệu kiến ngài."
Tiêu Quý phi nheo mắt, giấu đi vẻ tức giận. Giờ này không phải lúc nghỉ ngơi, bệ hạ gọi nàng có chuyện gì đây?
"Ngươi quay về bẩm báo, bổn cung đang đốc thúc chuẩn bị Bách Hoa Cung yến, mọi việc bận rộn, không thể phân thân. Đợi lát nữa bổn cung sẽ đi thỉnh an bệ hạ."
"Tuân lệnh." Nội thị cung kính lui xuống.
Nhìn vào gương đồng, thấy khuôn mặt diễm lệ như trứng ngỗng phản chiếu, nàng khẽ nhếch môi cười đầy mê hoặc.
Tại Ngự Hoa Viên, các mệnh phụ, danh môn khuê tú lần lượt an tọa. Tiêu Quý phi ngồi ở vị trí chủ yến, đứng đầu chúng phi. Phía hai bên yến án là Nhϊếp Chính Vương và Thái tử.
Các tiểu thư danh môn đều mong đợi bữa tiệc lần này, đặc biệt là nữ nhi của tứ đại thế gia.
Phủ Thừa tướng Cung gia, Thái úy phủ Dương gia, Khánh Quốc Công Đường gia, Vinh Quốc Công Phương gia - bốn đại gia tộc hiển hách đã hưng thịnh suốt trăm năm, không ngừng bồi dưỡng nhân tài cho triều đình. Con gái của họ, đặc biệt là các tiểu thư dòng chính thất, đều được nuôi dưỡng vô cùng cẩn trọng, tinh thông cầm kỳ thi họa, ai nấy đều kiều diễm như hoa.
Gả vào tứ đại thế gia đồng nghĩa với vinh hoa phú quý hưởng mãi không hết, mà nam tử nào cưới được tiểu thư của họ ắt hẳn có thể bình bộ thanh vân, tiền đồ rộng mở.
Thế nhưng, các tiểu thư thế gia phần lớn đều mắt cao hơn đầu, chỉ những nam nhân xuất sắc nhất thiên hạ mới có thể lọt vào mắt xanh của họ.
Lúc này, giữa không trung vang lên giọng nội thị lanh lảnh:
"Nhϊếp Chính Vương giá đáo! Thái tử giá đáo!"
Đám nữ tử vốn đang tụm năm tụm ba trò chuyện bỗng im bặt, đồng loạt đứng dậy quay đầu nhìn.
Tiêu Quý phi cũng ngẩng lên, tim đập mạnh hơn bình thường.
Đi đầu là Thái tử trong bộ cẩm bào màu tương sắc thêu mãng, theo sau là Nhϊếp Chính Vương trong huyền sắc kim giáp uy nghiêm.
Thái tử dáng người mảnh khảnh, đôi vai hơi khom, thần thái thiếu khí độ. Trái lại, Nhϊếp Chính Vương tuấn dật phi phàm, từng bước vững vàng, uy nghiêm lẫm liệt.
Gương mặt Thái tử dù anh tuấn nhưng lại có chút phong lưu phóng đãng, hắn còn chớp mắt đầy khıêυ khí©h với các tiểu thư, thể hiện sự tùy tiện vô độ.
Còn Nhϊếp Chính Vương, ngũ quan cương nghị, thần sắc nghiêm nghị, khí chất mạnh mẽ, so với Thái tử lại càng thêm phần thiết huyết cường hãn, khiến người ta vừa gặp đã không thể rời mắt.
Sự đối lập quá rõ ràng.
Những thiếu nữ trước đây từng ngưỡng mộ Thái tử giờ đã hoàn toàn thất vọng, ánh mắt nhất tề hướng về phía Nhϊếp Chính Vương, mong chờ hắn sẽ chú ý đến mình.
Thái tử không chỉ văn nhược, tính tình còn tùy tiện, yếu đuối và vô dụng, danh xứng với thực là một kẻ bất tài.
Ngược lại, Nhϊếp Chính Vương từ nhỏ đã theo huynh trưởng, Cố Ngự Vương chinh chiến sa trường. Mười tuổi nhập quân, mười bốn tuổi lập chiến công hiển hách, mười tám tuổi thống lĩnh hai mươi vạn quân đánh tan bốn mươi vạn địch. Hai mươi tuổi cầm quyền tam quân, chiến công hiển hách, danh chấn thiên hạ. Năm năm trước, hắn hồi kinh, được bệ hạ phong làm Nhϊếp Chính Vương, nắm toàn bộ triều chính.
Hắn cơ trí anh minh, tận tụy vì nước, một người như vậy, dù có lấy thiên hạ làm vật trong tay, e rằng cũng không ai dám dị nghị.
Thái tử so với Nhϊếp Chính Vương một ngón tay còn không bằng.
Ngay từ lúc bộc lộ quan điểm, Nhϊếp Chính Vương đã khiến tất cả mê muội. Nhìn những khuê tú say mê nhan sắc, vẻ mặt mê muội, Tiêu Quý phi từc đến nghiến răng.
Mộ Dung Từ ngồi bên trái yến án, cười hì hì: "Chư vị miễn lễ."
Mộ Dung Úc hiểu rõ hết thảy, cao giọng: "Bệ hạ long thể bất an, hôm nay cung yến do Thái tử và bổn vương chủ trì. Thái tử không cần câu nệ lễ, chư vị cũng hãy tận hưởng."
Yến tiệc bắt đầu.
Tiêu Quý phi nâng chén kính Mộ Dung Ngọc, hăn lãnh đạm gật đầu, uống nửa ly xem như xã giao. Nàng buồn bã: vì sao Vương gia lạnh nhạt với nàng? Hay do nàng già đi, không sánh bằng những nữ tử trẻ trung?
Những tiện nhân đó thật không biết xấu hổ, trắng trợn câu dẫn Vương gia.
"Thái tử đã lớn, nên tuyển phi tử hầu hạ, đây cũng là ý của bệ hạ." Mộ Dung Úc điềm tĩnh nhìn Tiêu Quý phi: "Quý phi có ý kiến gì?"
Nàng cười quyến rũ: "Kinh thành tài nữ nào cũng tài hoa, chi bằng mời các nàng hiến nghệ, cho Thái tử lựa chọn."
"Hay lắm."
"Vậy bắt đầu từ các tiểu thư của Cung gia, Dương gia, Đường gia và Phương gia." Nàng duyên dáng nhìn các danh môn khuê tú.
Mộ Dung Úc ánh mắt như đao, quét qua các phu nhân và danh môn tiểu thư, khiến bọn họ đứng ngồi không yên.
Mộ Dung Từ bất ngờ vỗ tay cười: "Chọn Thái Tử Phi sao? Tốt! Không cần hiến nghệ, mọi các nàng lại hầu bổn cung uống rượu, ai hợp mắt nhất thì chọn."
Mộ Dung Úc tức tối, biết điện hạ đang dở trò. Các khuê tú sợ hãi, người cúi đầu, kẻ tỏ vẻ khinh thường, có người mặt đỏ tía.
Thái tử hoang da^ʍ vô sỉ, làm lơ cung quy, không khác nào bệ hạ.
Mộ Dung Từ ngả ngớn cười tà: "Lại đây, vào vui chơi nào."
"Điện hạ!" Mộ Dung Úc lạnh lùng: "Chớ hồ nháo!"
"Bổn cung đâu hồ nháo? Ngươi không phải muốn bổn cung chọn sao?" Nàng vô tội nói. "Thôi được, bổn cung không cần các nàng hầu hạ."
Dứt lời, Thái tử chợt đứng dậy, bước ra giữa điện, đôi mắt sáng rực đầy thích thú. “Các vị khuê tú ai nấy đều xinh đẹp, tài mạo song toàn, bổn cung thật không biết chọn ai. Vậy tất cả cùng tiến lên đây để bổn cung nhìn kỹ một chút.”
Dưới ánh mắt ra hiệu của Nhϊếp Chính Vương, đám khuê tú dù lòng không cam, tình không nguyện cũng phải miễn cưỡng bước ra.
Mộ Dung Từ chậm rãi đảo mắt nhìn họ, khóe môi cong lên đầy vẻ trêu đùa, thậm chí còn ra vẻ thèm thuồng, khiến đám tiểu thư hoảng hốt lùi về sau, không ai dám tiến lên. Trong lòng họ thầm than: Thái tử thế này, ai mà chịu gả chứ?
Bất chợt, nàng rút từ trong tay áo ra một chiếc khăn lụa, tự tay bịt mắt mình lại, cười thích thú: “Bổn cung nghĩ ra một cách rất hay! Các ngươi cứ đứng yên tại chỗ, không ai được rời đi. Bổn cung sẽ bịt mắt đuổi bắt, ai bị bắt trúng thì phải gả cho bổn cung!”
Những khuê tú kia sắc mặt trắng bệch, có người suýt bật khóc, vẻ mặt như vừa rơi xuống địa ngục.
Trời ơi, chuyện này quá hoang đường! Bắt họ phải gả cho một vị Thái tử hoang da^ʍ ngu ngốc như vậy, thà chết còn hơn!
Mộ Dung Úc khẽ nhíu mày, ánh mắt lạnh lẽo quét qua bóng dáng đang trêu đùa kia. Điện hạ, ngươi đúng là biết cách chơi thật.
Không chỉ các cô nương hoảng sợ, mà ngay cả các bậc phụ mẫu cũng thấp thỏm lo lắng. Ai lại muốn có một Thái tử như thế làm con rể chứ?
Một chiêu này, thật đủ tàn nhẫn!