Chương 7: Ôn hương nhuyễn ngọc trong ngực

“Vương gia, ngươi cứ về thành trước đi. Bổn cung muốn dạo quanh một chút.” Mộ Dung Từ thản nhiên nói.

“Điện hạ không nên đi lại quá nhiều. Bổn vương đưa ngươi hồi cung.”

Mộ Dung Úc trầm giọng, đôi mắt đen sâu thẳm tựa như vực không đáy, khiến người khác khó lòng dò đoán suy nghĩ.

“Thật sự không cần.” Nàng kiên quyết từ chối.

Lúc này, một hắc y thị vệ dắt tới một con tuấn mã.

Mộ Dung Úc thản nhiên nói: “Người cưỡi ngựa trở về thành đi.”

Mộ Dung Từ thoáng do dự, cưỡi ngựa cũng không phải ý tồi. Nhưng ngay khi còn đang suy nghĩ, nàng bỗng nhiên cảm thấy cả người nhẹ bẫng, hắn đã ôm nàng lên, đặt thẳng lên lưng ngựa.

Một trận choáng váng ùa đến, tai nàng vang lên ong ong.

Nàng vừa thẹn vừa giận, nắm chặt dây cương, lạnh mặt nói:

“Bổn cung không thích người khác tự ý quyết định thay mình.”

Đột nhiên, tuấn mã khẽ run lên có thêm một người phía sau.

Mộ Dung Từ quay đầu lại, thấy chính là Mộ Dung Úc. Nàng lập tức giận sôi máu:

“Ngươi không phải bảo bổn cung cưỡi ngựa một mình sao? Đi xuống!”

Mộ Dung Úc thản nhiên đáp: “Bổn vương chỉ có một con ngựa. Điện hạ chẳng lẽ muốn bổn vương đi bộ về thành?”

Nói rồi, hắn nắm lấy đôi tay nàng, khiến nàng giật mình như bị bỏng, vội vàng buông dây cương.

Nghe vậy, cơn giận của nàng bốc lên tận đỉnh đầu, hắn rõ ràng là cố ý!

“Bổn cung không thích cưỡi ngựa với người khác!” Giọng nàng lạnh băng.

Mộ Dung Úc khẽ cười, ngữ điệu thong dong, mang theo ba phần ngả ngớn:

“Bổn vương cũng vậy. Nhưng thôi, điện hạ tạm nhẫn nhịn một lần đi. Coi như là cơ hội bồi dưỡng tình cảm thúc cháu.”

Mộ Dung Từ tức đến nghiến răng, thân thể căng cứng, cả người không được tự nhiên.

Trước kia, nàng chưa từng cảm thấy Nhếp Chính Vương là loại người vô sỉ, vô lại, hạ lưu đến mức này. Nhưng hôm nay, nàng mới phát hiện thì ra trước đây nàng đã nhìn lầm!

Mộ Dung Úc nhẹ nhàng đá vào bụng ngựa, thúc ngựa đi trước.

Tuấn mã bước đi chậm rãi, tốc độ được hắn khống chế vừa vặn, không nhanh không chậm.

Bất chợt, nàng cảm thấy sau lưng như có một lò sưởi nóng rực dán sát vào hắn hoàn toàn ôm nàng vào trong ngực!

Đây là hành vi khinh bạc trắng trợn!

Nàng siết chặt nắm tay, cố gắng kiềm chế cơn giận, nghiến răng nói: “Ngươi ngồi lùi ra sau một chút.”

Mộ Dung Úc ghé sát tai nàng, giọng nói trầm thấp, mang theo ý cười nhàn nhạt: “Điện hạ, chúng ta đều là nam nhân, có gì mà sợ?”

Mộ Dung Từ bất giác rùng mình.

Hơi thở nóng rực của hắn phả vào vành tai nàng, khiến nàng toàn thân cứng đờ, không dám cử động dù chỉ một chút.

Hắn nhất định là cố ý!

“Bổn cung không thích ở gần người khác như vậy!”

“Thật ra, bổn vương cũng không thích.” Hắn lười biếng đáp, “Nhưng cũng chỉ một lần này thôi. Điện hạ nhẫn nhịn một chút đi.”

Mộ Dung Từ nghiến chặt răng, hận không thể lập tức thúc khuỷu tay, đập thẳng vào mặt hắn!

"Bổn vương cảm thấy, lúc điện hạ đỏ mặt trông vô cùng giống những thiếu nữ chưa xuất giá."

Mộ Dung Úc mỉm cười trêu chọc, ánh mắt lướt qua tai nàng, phát hiện Thái tử không có lỗ tai đeo khuyên như nữ tử thường có. Hắn nhướn mày, ý cười càng sâu:

"Điện hạ, vì sao cổ lại đỏ như vậy?"

Mộ Dung Từ tức giận đến mức giọng cũng cao hơn:

"Bổn cung cảm thấy nóng... Ngươi ngồi lùi về sau một chút!"

Ai nói nàng không biết đùa giỡn? Nhưng đùa giỡn với ai, còn phải xem người đó là ai!

Nghĩ đến đêm hôm ấy, hắn bá đạo mà cuồng dã quấn quýt lấy nàng, gương mặt Mộ Dung Từ lập tức đỏ bừng, tựa như có ngọn lửa đang thiêu đốt.

Nhưng Mộ Dung Úc lần này lại không tiếp tục châm chọc, chỉ chuyên tâm giục ngựa, ôm chặt lấy Thái tử trong lòng. Cảm nhận được sự giận dữ nhưng lại phải nhẫn nhịn của Thái tử, hắn cảm thấy thú vị vô cùng.

Càng ngày hắn càng thích trêu đùa Thái tử, càng ngày càng thấy phản ứng của y khác xa với những nam tử khác. Nhưng điều đó cũng không thể chứng minh Thái tử không phải nam nhân.

Vậy rốt cuộc, Thái tử là nam hay nữ?

Dù thế nào đi nữa, Mộ Dung Úc cũng rất hưởng thụ quá trình này. Giống như đang đọc một quyển truyền kỳ hấp dẫn, hắn không vội lật đến kết cục, mà muốn từ từ thưởng thức từng chi tiết. Đến khi chân tướng được vén màn, hẳn sẽ càng thêm thú vị.

Cuối cùng cũng về đến thành, Mộ Dung Từ cảm thấy cả người như rã rời, thở dài một hơi, cố nén bực bội nói:

"Bổn cung muốn đến cửa hàng xem xét một chút, mau thả bổn cung xuống!"

Mộ Dung Úc buông cương ngựa, đỡ nàng một tay giúp nàng xuống đất.

Nhìn bóng hắn thúc ngựa rời đi, Mộ Dung Từ mới thực sự thở phào nhẹ nhõm, gương mặt đang cau có chán chường cuối cùng cũng dần dần khôi phục lại vẻ bình tĩnh.

Nhưng đúng lúc đó, nàng bỗng nhớ ra một chuyện trọng đại.

Hắn đã cướp đi ba vị danh sĩ mà nàng tốn công chiêu mộ!

Nghĩ đến đây, Mộ Dung Từ nghiến răng nghiến lợi.

Mộ Dung Úc ngươi đừng hòng thực hiện được ý đồ này!

Quả nhiên, khi trời vừa lên đèn, Ngự Vương phủ mở tiệc chiêu đãi ba vị danh sĩ kia.

Chủ và khách cùng nhau thưởng thức ca vũ, bầu không khí trong điện vô cùng nhàn nhã.

Bỗng nhiên, ngoài điện vang lên tiếng thông báo:

“Thái tử đến!”

Ba vị danh sĩ lập tức đứng dậy nghênh giá, chỉ có Mộ Dung Úc vẫn thản nhiên ngồi đó, ung dung nhấp một ngụm rượu, dường như hoàn toàn không bị ảnh hưởng.

Mộ Dung Từ bước vào đại điện.

Nàng vận một bộ áo gấm thêu mãng cùng trâm quan vàng ròng, dáng người cao ráo thanh nhã, khuôn mặt tuấn tú như ngọc, khí thế bừng bừng, thần thái phi dương.

Ba người kia lập tức kinh ngạc thì ra vị thiếu niên xuất sắc mà họ từng gặp ở Thiên Hạ Đệ Nhất Trang lại chính là đương triều Thái tử!

Mộ Dung Từ tùy ý như bước vào tẩm điện của mình, phất tay:

“Miễn lễ.”

Sau đó, nàng không khách khí mà ngồi xuống chiếc ghế trống bên bàn tiệc:

“Bổn cung không mời mà đến, Nhϊếp Chính Vương sẽ không không hoan nghênh chứ?”

Mộ Dung Úc nhướng mày, khóe môi nhếch lên đầy ẩn ý:

“Người đâu, dọn đồ ăn cho Thái tử điện hạ. Điện hạ quang lâm hàn xá, bổn vương tất nhiên vui vẻ nghênh đón.”

Ba vị danh sĩ ngồi xuống với vẻ mặt đầy xấu hổ.

Chẳng mấy chốc, thị tỳ đã mang lên rượu ngon cùng mỹ thực.

Mộ Dung Từ nhìn ba vị danh sĩ, giọng nói tuy nhẹ nhàng nhưng lại mang theo hàm ý sâu xa:

“Bạch công tử, Dương công tử, Tô cô nương, các ngươi thật sự muốn vào Ngự Vương phủ, trở thành khách mời của Nhϊếp Chính Vương sao?”

Bạch công tử cẩn trọng đáp:

“Tiểu nhân chỉ có chút tài mọn, đến đây để mưu sinh mà thôi.”

Mộ Dung Từ cười nhạt, nhướng mày nói:

“Nếu một ngày nào đó, Nhϊếp Chính Vương muốn ngươi đột nhập Đông Cung, trộm đi đồ vật của bổn cung, ngươi có dám không?”

Bạch công tử giật mình, hoảng sợ đến mức suýt làm rơi chén rượu:

“Thái tử điện hạ, tiểu nhân dù có gan lớn đến đâu cũng không dám làm chuyện phản nghịch như vậy!”

Mộ Dung Úc chậm rãi đặt ly rượu xuống, giọng điệu lười nhác:

“Bạch công tử không cần lo lắng, điện hạ chỉ là đang đùa giỡn thôi.”

Mộ Dung Từ cười như không cười, ánh mắt lấp lóe đầy tính toán:

“Bổn cung rất có hứng thú với ảo thuật, khẩu kỹ, hành trộm, không biết ba vị cao nhân có thể thu bổn cung làm đồ đệ, truyền dạy một ít được không?”

Lời vừa thốt ra, ba vị danh sĩ lập tức nhìn nhau, sau đó lại quay sang nhìn Mộ Dung Úc:

“Sao thế? Hay là các ngươi không muốn dạy bổn cung?”

Giọng nói tuy nhẹ, nhưng khí thế lại sắc bén đến mức khiến ba người không khỏi toát mồ hôi lạnh.

Mộ Dung Úc cau mày, giọng nói mang theo chút không hài lòng:

“Điện hạ thân là Đông Cung Thái tử, học những thứ ‘phố phường chi kỹ’ này làm gì? Không sợ trở thành trò cười cho thiên hạ sao?”

Hắn biết rõ Mộ Dung Từ đang đến để cướp người, nhưng hắn cũng muốn xem nàng có thể dùng thủ đoạn gì.

Mộ Dung Từ cười nhạt, thản nhiên đáp:

“Bổn cung cả ngày ở Đông Cung học kinh quốc trị thế, nếu có chút thời gian rảnh rỗi học thêm vài kỹ nghệ cũng chẳng có gì đáng trách.”

Ngươi đào tường nhà ta?

Vậy ta cũng quang minh chính đại mà đào tường nhà ngươi!

Mộ Dung Úc chậm rãi cười, đôi mắt thâm trầm như chứa đầy nguy hiểm:

“Bổn vương chỉ sợ điện hạ mê muội mất cả ý chí, không làm việc đàng hoàng.”

Mộ Dung Từ hừ lạnh:

“Vương gia không cần lo, bổn cung tự có chừng mực.”

Dứt lời, nàng đứng lên, hành lễ bái sư trước ba người:

“Ba vị sư phụ, xin nhận đồ nhi một bái.”

Ba vị danh sĩ kinh hoàng, vội vàng đứng dậy:

“Thái tử điện hạ, tiểu nhân không dám nhận đại lễ này!”

Mộ Dung Từ khoát tay dứt khoát:

"Vậy xem như đã định rồi. Sau này các ngươi sẽ theo bổn cung hồi Đông Cung."

Nàng nhìn Mộ Dung Úc, ánh mắt khıêυ khí©h:

"Vương gia hẳn là không keo kiệt đến mức tranh giành với bổn cung chứ?"

Mộ Dung Úc mỉm cười sâu xa, thong thả đáp:

"Nếu điện hạ thích bọn họ, bổn vương tất nhiên nhường lại."

Hắn đặt chén rượu xuống, ánh mắt sắc bén chợt lóe lên:

"Nhưng Thiên Hạ Đệ Nhất Trang còn rất nhiều kỳ nhân dị sĩ, nếu điện hạ có hứng thú, sao không cùng bổn vương đi xem?"

Mộ Dung Từ khẽ cau mày, cảm giác như vừa bị đối phương đánh một đòn bất ngờ. Vốn dĩ nàng đang chiếm thế thượng phong, nhưng chỉ trong chớp mắt đã bị kéo vào thế trận của hắn.

Nàng bình tĩnh gật đầu:

"Tất nhiên là có hứng thú."

Nhưng ngay khi nàng vừa thầm đắc ý, Mộ Dung Úc đã tiếp lời với giọng điệu đầy thâm ý:

"Điện hạ nay đã mười tám, cũng đến lúc nên nghĩ đến chuyện con có nối dõi. Nhưng Đông Cung chỉ có hai lương đệ, suốt hai năm qua vẫn chưa có con. Mấy ngày tới, bổn vương sẽ tổ chức Bách Hoa Yến trong cung, triệu tập danh môn khuê tú để điện hạ chọn lựa Thái Tử Phi và trắc phi."

Mộ Dung Từ siết chặt tay áo, giọng nói lạnh lùng:

"Hôn sự của bổn cung không cần Vương gia nhọc lòng. Phụ hoàng chưa khỏe, bổn cung còn phải tận hiếu, lúc này chọn Thái Tử Phi là bất kính với bệ hạ!"

Nàng nghiến răng, thầm rủa trong lòng, Mộ Dung Úc hắn thật đúng là tính toán kỹ càng!

Hắn muốn nàng tuyển phi, chẳng qua là muốn cài người vào Đông Cung, để từng cử động của nàng đều nằm trong tầm mắt hắn!

"Vương gia đã ba mươi tuổi, phủ Ngự Vương còn chưa có một vị trắc phi nào. Theo lý mà nói, ngài mới là người nên sớm chọn vương phi!"

Mộ Dung Úc bật cười, nhàn nhạt đáp:

"Bổn vương cũng đang suy xét chuyện đại hôn. Nhưng điện hạ là trữ quân, tất nhiên phải lo liệu trước."

Mộ Dung Từ cười lạnh:

"Bổn cung tuyệt đối không cưới phi trong lúc phụ hoàng chưa khỏi bệnh!"

Mộ Dung Úc thấy nàng kiên quyết, cũng không ép nữa, chỉ cười đầy thâm ý.

Sau khi rời khỏi Ngự Vương phủ, Mộ Dung Từ giận đến mức mặt đỏ bừng, lập tức ra lệnh:

"Cầm Nhược, lập tức an bài ba vị danh sĩ kia đến nơi khác, tuyệt đối không để họ trở về Thiên Hạ Đệ Nhất Trang!"

"Tuân lệnh!"

Cầm Nhược im lặng thở dài. Điện hạ giận dữ như vậy, e rằng không chỉ vì ba vị danh sĩ kia.

Mộ Dung Từ day trán, lạnh giọng:

"Ngươi cũng lập tức thanh lọc lại Đông Cung, kẻ nào khả nghi, lập tức trục xuất!"

Nàng cười lạnh, Mộ Dung Úc, ngươi muốn cài người vào Đông Cung?

Không có cửa đâu!