Chương 57: Thi văn phong ba

Mộ Dung Từ ít nhiều cũng đoán được phần nào tâm trạng của đám thanh niên tài tuấn kia đối với Mộ Dung Úc, vừa sùng bái lại vừa kính sợ. Dù sao thì, năm ấy hắn ba mươi tuổi đã lên tới đỉnh cao quyền thế, nắm quyền triều chính, quyền khuynh thiên hạ. Chẳng phải chính là mẫu mực lý tưởng trong lòng những kẻ đang mộng tưởng công danh, mong cầu vinh hoa phú quý và tiếng tăm lẫy lừng hay sao?

Mộ Dung Úc từ nhỏ đã theo quân rèn luyện, niên thiếu một trận thành danh, hai mươi tuổi thống lĩnh tam quân, hai măm tuổi được phong Nhϊếp Chính Vương, nắm giữ đại quyền, trở thành đệ nhất nhân trong triều đình Bắc Yến. Võ có thể an bang định quốc, văn có thể trị lý quốc chính, một thân thiết huyết truyền kỳ, tài mạo song toàn, khí độ cao ngất, danh chấn thiên hạ, ai không kính ngưỡng? Ai chẳng ngưỡng mộ?

Đối với Bắc Yến, hắn là chiến thần trấn quốc, chưa từng bại trận, mưu lược như thần. Đối với địch quốc, hắn là ác mộng trên chiến trường, một tay khống chế toàn cục, âm hiểm xảo trá, gϊếŧ địch không gớm tay, khiến kẻ địch nghe danh đã kinh hồn bạt vía.

Năm năm qua, bao nhiêu tài tử thất chí trong bụi trần xem hắn là gương soi phấn đấu, bao nhiêu công tử thế gia bỏ bê hưởng lạc, đứng lên lập chí, thề phải trở thành Mộ Dung Úc thứ hai... Tóm lại, trong dân gian lời đồn về hắn nhiều không đếm xuể, có phần khoa trương, có phần thần thoại, tuỳ theo sở thích từng người mà lưu truyền đủ kiểu.

Bởi vậy, hôm nay ba mươi sáu vị tài tuấn hay tin Nhϊếp Chính Vương đích thân đến Võ Anh Điện, ngoại trừ sợ hãi và cung kính, trong lòng còn trào dâng một cỗ phấn khích khó tả. Dưới sự chứng giám của vị chiến thần trong truyền thuyết, ai ai cũng đều hưng phấn, ý chí bừng bừng, tự nhủ phải phát huy vượt bậc, mong được bệ hạ và công chúa ưu ái để nhất cử thành danh.

Mộ Dung Úc vừa đến, Lễ Bộ thượng thư Trì Quang lập tức đứng dậy, dâng tòa bên cạnh, cung kính nhường chỗ.

Trì Quang trong lòng kinh hoảng bất an, hai chân phát run, lưng áo đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. Hắn hiểu rõ, Ngự Vương tuyệt sẽ không vô cớ đến đây. Lần này đến, tất là do bệ hạ không yên lòng giao toàn quyền cho Thái tử, nên mới phái Mộ Dung Úc đến đốc sát chiêu tuyển văn thí lần này.

Nghĩ đến đây, lưng hắn càng thêm lạnh toát.

Mộ Dung Úc chậm rãi an tọa, ánh mắt đạm mạc như gió nhẹ phất qua Mộ Dung Từ, như thể nhìn xuyên qua một tầng sương bụi.

Hắn nhẹ nâng tay, cất giọng trầm ổn:

“Chư vị cứ tận lực thể hiện, lấy tài học mà báo đáp quốc ân. Hà đại nhân, có thể bắt đầu.”

Mộ Dung Từ nghe vậy, trừng hắn một cái, trong lòng phiền muộn. Hắn vừa đến, nàng - thân là Thái tử, vốn là người chủ trì đốc thúc chiêu tuyển liền bị gạt sang một bên như đồ trang trí. Thôi vậy, hắn đã quen thích phô trương, cứ để hắn ra mặt cho thỏa thích.

Trì Quang đứng dậy tuyên bố:

“Lần văn thí này là vòng đầu tiên của phò mã chiêu tuyển. Bài thi của các vị sẽ được đệ lên bệ hạ đích thân tɧẩʍ ɖυyệt, cao thấp hơn kém, lập tức phân minh. Thời gian làm bài giới hạn trong một nén hương, các vị chớ quên canh giờ.”

Dứt lời, hắn ra hiệu cho thị lang bên cạnh điểm hương. Các tài tuấn bắt đầu chỉnh lý áo mũ, mài mực chuẩn bị.

Kỳ thực, trước khi các thí sinh bước vào, nội thị đã chuẩn bị sẵn văn phòng tứ bảo cùng giấy mực đầy đủ, mọi thứ đều đã sắp xếp ổn thỏa.

Trì Quang hô một tiếng: “Bắt đầu.”

Ba mươi sáu người đồng loạt cúi đầu múa bút thành văn, từng nét từng chữ nghiêm túc, không khí trong điện bỗng trầm mặc nghiêm nghị.

Mộ Dung Từ ngồi trên cao, ánh mắt như điện, lặng lẽ quan sát từng người một, xem có ai hành vi khác thường.

Tuy đây không phải khoa cử triều đình, song là thánh chỉ chiêu tuyển phò mã - nếu phát sinh gian lận, không chỉ mất mặt, còn tổn hại danh dự gia tộc, bị bệ hạ giáng tội thì hậu quả khó lường. Dù vậy, nàng tin rằng không ai ngu ngốc đến mức giở trò lúc này.

Điều khiến nàng bực bội nhất, là đề thi vốn đã định sẵn, chỉ cần chọn một trong hai đề mà làm.

Thế nhưng, trước khi bước vào Võ Anh Điện, nàng mới từ miệng Trì Quang nghe được rằng một trong hai đề thi đã bị thay đổi. Mà người ra đề... chính là Ngự Vương Mộ Dung Úc, được bệ hạ phê chuẩn.

Không thể không thừa nhận, đề của Mộ Dung Úc so với phụ hoàng nàng ra còn khó hơn một bậc. Nhưng cũng chính nhờ vậy, càng dễ phân rõ kẻ có tài thật, phân biệt rõ người có kiến thức, có khí phách.

Trong đại điện, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng ve ngoài điện và tiếng bước chân nhẹ nhàng của cung nhân dâng trà.

Không khí nghiêm túc, trầm trọng.

Một trận đấu trí thực sự - cũng là một lần sàng lọc của vận mệnh, đã âm thầm bắt đầu.

Mộ Dung Úc đưa mắt ra hiệu cho Trì Quang. Hắn lập tức hiểu ý, cùng các thị lang và mấy vị thuộc hạ nhanh chóng bước xuống, đi quanh điện nhắc nhở vài vị tài tuấn thần sắc có phần bất ổn, yêu cầu họ phải giữ lễ nghiêm cẩn, chớ có làm ra chuyện khiến người thất vọng. Nếu vi phạm, sẽ lập tức bị đuổi khỏi Võ Anh Điện, không được phép tham gia võ thí vào ngày mai.

Mộ Dung Từ thấy Mộ Dung Úc không tỏ vẻ đặc biệt quan tâm tới mình, từ lúc hắn vào điện đến giờ chưa từng liếc nhìn nàng lấy một lần trong lòng bỗng nhẹ nhõm, thần sắc cũng dần giãn ra.

Nào ngờ, ngay lúc ấy, hắn lại đột ngột quay đầu, ánh mắt thanh lãnh như sương cuối thu, khiến nàng giật mình. Trong ánh mắt ấy không chỉ là lạnh lẽo, mà còn như mang theo sát khí ẩn giấu, như thể nàng đã làm điều gì đó phản bội hắn.

Nàng bỗng nhớ tới chuyện hôm trước, kỳ thật cũng chẳng phải cố ý xúi giục, chỉ là vì muốn giúp muội muội mà “chỉ điểm mê lộ” nếu sự đã rồi, thì lấy đó làm thật, khiến hắn không thể thoái thác.

Hắn tai mắt khắp cung, tất nhiên đã biết chuyện Chiêu Hoa Công chúa từng lẻn vào Đông Cung.

Tuy có chút chột dạ, nhưng nghĩ lại, nàng cảm thấy bản thân cũng chẳng sai. Dù sao cũng là thân muội muội, lẽ nào nàng không nên giúp đỡ?

Thế là nàng ưỡn ngực, ngẩng đầu, thản nhiên đối diện ánh mắt hắn, vẻ mặt chính khí lẫm liệt, như muốn nói: “Là ta làm đó, thì sao?”

Mộ Dung Úc vẫn lạnh nhạt như cũ, ngón tay thon dài cầm bút, nhẹ nhàng viết mấy chữ lên án.

Tuy hắn viết nghiêng lệch, nhưng Mộ Dung Từ vẫn liếc mắt liền nhận ra hắn viết: “Điện hạ quả thật huynh muội tình thâm.”

Nàng hơi chớp mắt, mím môi, không tiếng động đáp lại: “Đó là lẽ đương nhiên.”

Hắn dừng tay trong chốc lát, sau đó lại tiếp tục viết dòng tiếp: “Điện hạ nhận thì nhận cho trót.”

Nàng khinh thường nhướng mày, hừ nhẹ một tiếng rồi quay đầu, chẳng buồn để tâm.

Hắn bỗng bật cười, ánh mắt thâm sâu tựa ngọc lưu ly, ánh lên tia sáng khó dò.

“Thịch thịch thịch.”

Ngón tay gõ nhẹ ba tiếng lên án kỷ.

Mộ Dung Từ quay đầu nhìn hắn, chỉ thấy hắn mím môi, chậm rãi mấp máy nói một câu, môi khẽ động nhưng không phát ra tiếng.

Tuy động tác chậm, nhưng lại khó đoán rõ.

Nàng phải nghiền ngẫm một lúc mới đoán ra hắn nói gì: “Ngày đó điện hạ tự tay cột dây, đừng trách bổn vương.”

Nàng ngơ ngác: cột dây? Là ám chỉ chuyện gì?

Nghĩ mãi không ra, nàng tạm gác lại trong lòng.

Lúc này, trong điện yên lặng như tờ, ngoài tiếng bút viết sàn sạt, chẳng còn âm thanh nào khác.

Mộ Dung Từ cảm thấy thời gian trôi qua chậm chạp vô cùng, như sống một ngày bằng một năm, còn các tài tuấn thì lại như chỉ chớp mắt đã trôi qua nửa nén hương.

Bỗng nhiên, một tiếng “phịch” nặng nề vang lên phá vỡ tĩnh lặng.

Tả liệt hàng thứ năm, một tài tuấn đột nhiên đổ gục xuống đất, thân hình run rẩy, hơi thở dồn dập đến đáng sợ.

Mọi người hoảng hốt nhìn về phía hắn, chưa hiểu chuyện gì.

Trì Quang và Lễ Bộ nhân viên lập tức chạy tới. Mộ Dung Từ và Mộ Dung Úc cũng không hẹn mà cùng bước nhanh lại gần: “Xảy ra chuyện gì?”

Chỉ thấy vị tài tuấn kia mở to hai mắt tràn đầy tuyệt vọng, thở dốc dữ dội, tựa như từng hơi thở đều là sự giành giật với tử thần. Tiếng thở khò khè vang vọng cả đại điện.

Mộ Dung Từ nhận ra triệu chứng này – hen suyễn.

“Lập tức cho người đến Thái Y Viện mời thái y!” Mộ Dung Úc quyết đoán hạ lệnh.

“Ngươi mang theo hai nội thị đi mau!” Trì Quang cũng khẩn trương phân phó.

“Trước cứ đưa hắn đến thiên điện, tỷ thí tạm thời tiếp tục như thường.” Mộ Dung Từ đề nghị.

Trì Quang theo bản năng nhìn về phía Mộ Dung Úc. Thấy hắn khẽ gật đầu, liền cho người nâng bệnh nhân đi.

Nhưng ngay lúc nội thị chuẩn bị động thủ, người nọ bỗng nhiên ngừng co giật, hơi thở tiêu tan, nằm bất động.

Trì Quang mặt mày trắng bệch, run rẩy đưa tay dò hơi thở. Gã run giọng nói: “Vương gia, điện hạ… hắn…”

Mộ Dung Úc nhanh chóng kiểm tra, rồi lạnh lùng tuyên bố sự thật đáng sợ: “Không còn hơi thở.”

Cả điện chấn động.

Chúng tài tuấn nhất thời hoảng hốt, từng tốp xôn xao bàn luận.

Mộ Dung Từ thoáng ngẩn người - một người sống sờ sờ, nói chết là chết sao?

“Tỷ thí tiếp tục. Hà đại nhân ở lại giám thị.”

Mộ Dung Úc vỗ tay hai cái, một bóng đen không biết từ đâu hiện ra, cung kính quỳ dưới bệ.

Là ám vệ của hắn - Quỷ Ảnh.

Hắn giao phó Quỷ Ảnh giám sát, sau đó liếc nhìn Mộ Dung Từ rồi rời đi trước đến thiên điện.

Mộ Dung Từ cũng lập tức theo sau.

Chỉ trong thời gian ngắn ngủi bằng nửa chén trà nhỏ, một thiếu niên tráng kiện, tài hoa hơn người đã tàn mệnh nơi điện võ.

Trong thiên điện, Mộ Dung Từ đứng lặng hồi lâu, cảm thán nhân sinh vô thường, ranh giới sinh tử vô cùng mong manh.

Người chết chính là trưởng tử của Hàn Lâm Viện Phạm học sĩ - Phạm Hiếu Văn.

Từ nhỏ đã được gia giáo nghiêm cẩn, lại có thiên tư vượt bậc, bảy tuổi đã nổi danh khắp Đế Kinh. Tuy mắc phải hen suyễn, thể chất yếu nhược, nhưng khí độ ung dung, văn tài xuất chúng. Vì bệnh mà chưa từng nhập sĩ.

Tin chiêu tuyển vừa ban, đã có người đồn rằng: “Văn thí lần này, hẳn là Phạm Hiếu Văn chiến thắng.”

Chẳng ai ngờ, chiến thắng đâu chưa thấy, đã hóa thành thi thể lạnh băng.

Lý thái y nhanh chóng đến, hành lễ với Mộ Dung Úc và Mộ Dung Từ, sau đó lập tức bắt mạch khám nghiệm.

“Hồi bẩm Vương gia, điện hạ, Phạm công tử quả thực là do hen suyễn phát tác mà ra đi.”

Mộ Dung Từ nhíu mày: “Từ lúc phát bệnh đến khi ngừng thở chỉ bằng nửa chén trà nhỏ, sao lại đột ngột như vậy? Hơn nữa hắn đang yên đang lành, sao lại phát bệnh?”

Lý thái y khom người đáp: “Hồi điện hạ, hen suyễn dễ phát do nhiều nguyên nhân hoặc vì thời tiết thay đổi, hoặc do tinh thần lao lực, hoặc vì dị khí kí©h thí©ɧ. Trần bụi, phấn hoa, lông thú, thiêu thân... đều có thể là yếu tố gây bệnh. Tuy nhiên, hạ quan không có mặt lúc phát bệnh, không dám tùy tiện kết luận nguyên nhân cụ thể.”

Mộ Dung Từ gật đầu, bỗng như nhớ ra điều gì, liền vội vàng chạy ra ngoài.

Mộ Dung Úc cũng bước nhanh theo sau, cả người như núi, khí thế khiến người không dám nhìn vào mắt.

Hắn lạnh giọng hỏi: “Phạm công tử thực sự không có điểm nào đáng nghi?”

Lý thái y căng thẳng, như bị áp lực bức người từ ánh mắt hắn ép xuống, cúi đầu khẽ nói: “Hồi Vương gia, theo chẩn đoán của hạ quan, Phạm công tử chết do hen suyễn phát tác, hơn nữa cơn phát bệnh lần này vô cùng hung mãnh, rất nhanh đã mất đi hơi thở.”