Mộ Dung Thường nội tâm đau đớn như bị hàng ngàn lưỡi dao cứa vào, từng giọt máu như rỉ ra từng tấc, khiến thân thể nàng tựa hồ tan nát. Mũi cay xè, nước mắt dâng tràn, nhưng nàng vẫn cố ngẩng cao đầu, bờ cổ trắng ngần như thiên nga kiêu hãnh chống đỡ lấy thân thể mềm yếu. Nước mắt chỉ dừng lại nơi khóe mi, ngân ngấn mà không rơi, tựa như nàng kiên cường níu giữ tôn nghiêm cuối cùng.
Mỹ nhân rơi lệ vốn đã khiến lòng người thương tiếc, huống chi là mỹ nhân quật cường không khóc, càng khiến người ta đau lòng như đứt từng khúc ruột. Làn mi dài đẫm hơi nước, ánh mắt mông lung như mưa bụi, khiến cả thư phòng như chìm trong sương mờ, bóng người đơn lẻ ấy lại hiện ra thê lương động lòng.
Nếu là người khác, ắt đã mềm lòng.
Chỉ tiếc, người trước mặt nàng - vẫn là khối băng không tan, lạnh lẽo vô tình.
“Vương gia quả vô tình, trong lòng sắt đá đến mức ấy sao?” Mộ Dung Thường vẫn chưa chịu từ bỏ, từng lời nghẹn ngào mà kiên định, nàng chậm rãi thu lại nước mắt, nhấn mạnh từng chữ, “Từ xưa công chúa gả phò mã, thường là hữu danh vô thực, chẳng có quyền thế gì. Nhưng nếu là Vương gia - người tài trí siêu quần, công lao ngất trời, chỉ cần bổn cung nói vài câu bên tai phụ hoàng, chẳng phải danh vọng quyền thế của Vương gia sẽ càng thêm chói lọi hay sao?”
Nàng nhìn hắn, lời khuyên tha thiết, ánh mắt chân thành.
Nhưng Mộ Dung Úc chỉ khẽ nhếch khóe môi, ánh mắt hiện tia giễu cợt:
“Nếu bổn vương thật sự có tham vọng cao hơn, cũng không cần dựa vào bất cứ nữ nhân nào. Tất cả đều do chính tay ta giành lấy, từng bước leo lên.”
Thân hình hắn cao ngạo, ngạo khí thấu trời, thái độ cứng rắn không thể lay chuyển.
Mộ Dung Thường cụp mắt, nhẹ giọng:
“Là bổn cung lỡ lời.”
Nàng hít sâu một hơi, nhẹ nhàng nói tiếp:
“Nếu Vương gia bằng lòng lam phò mã của bổn cung, thì là vinh quang chồng thêm vinh quang, dệt hoa trên gấm. Sau khi thành hôn, Vương gia muốn nạp bao nhiêu trắc phi, thị thϊếp, bổn cung tuyệt không oán trách. Dù người kia được sủng ái hơn bổn cung, bổn cung cũng không nói nửa lời.”
Lời nói ra, không phải là yếu đuối van cầu, mà là một nữ tử buông bỏ kiêu ngạo, tình nguyện cúi đầu.
Thế nhưng, Mộ Dung Úc chỉ khẽ cười nhạt:
“Công chúa thân phận cao quý, cớ sao phải hạ mình như vậy? Bổn vương tin rằng, trong thiên hạ có không ít nam tử nguyện ý dốc hết tâm can thương yêu công chúa.”
Mộ Dung Thường siết chặt tay, cố gắng giữ bình tĩnh:
“Vương gia thật không thể suy nghĩ lại một lần sao?”
Nàng nhìn hắn chăm chú, ánh mắt tha thiết đến tuyệt vọng. Người nam nhân ấy dung mạo trác tuyệt, phong tư xuất chúng, lại lạnh lùng vô tình như phủ băng thiên vạn trượng. Bao nhiêu lời tha thiết, bao nhiêu hạ mình khẩn cầu, hắn vẫn chưa từng dao động.
Từng đợt tuyệt vọng như sóng lớn vỗ ập tới, muốn nhấn chìm trái tim nàng.
Mộ Dung Úc nhẹ nhàng lắc đầu, giọng nói vẫn bình thản như cũ:
“Công chúa xứng đáng có được một nam nhân toàn tâm toàn ý thương tiếc, che chở. Người đó - không phải bổn vương.”
Nàng quay đầu bỏ đi, lệ rơi như mưa, rải thành trận tuyết buốt lòng.
Bước đến cửa điện, nàng đột nhiên dừng lại.
Chậm rãi xoay người, đôi tay khép cửa điện lại.
Nàng lau khô nước mắt, hít sâu một hơi, nhẹ nhàng tháo dải lụa bên hông, thả xuống lớp hạ sam, khiến thân hình càng thêm mảnh mai yểu điệu, rồi bước ra ánh sáng rực rỡ ban sớm.
Dung nhan nàng lúc này, như ánh ráng đầu ngày nhuộm sắc má trên gương mặt. Xương quai xanh như ngọc, vai mảnh như liễu, đẹp đến nỗi khiến người không dám nhìn thẳng. Một đóa mỹ nhân ngạo nghễ bước từ tuyết lạnh ra, tỏa ánh sáng diễm lệ, quyến rũ mà đau thương.
Mộ Dung Úc khẽ nhíu mày, xoay người lại, giọng nói lạnh lẽo:
“Công chúa, chớ có hồ đồ. Trên đời này, không một ai có thể cưỡng ép bổn vương.”
“Bổn cung khuê danh đã không còn, e là khó mà gả cho người khác. Vương gia, vẫn nên thận trọng suy xét lại.”
Thanh âm của Mộ Dung Thường đã khôi phục vẻ bình tĩnh, trong trẻo như ngọc châu rơi trên đĩa ngọc.
Dưới ánh sáng mờ nhạt trong điện, làn da nàng trắng như tuyết, gương mặt lại nhuốm sắc u buồn, cả người như một đóa quỳnh hoa thanh cao lạnh lẽo, tỏa hương nhè nhẹ giữa dòng nước băng lạnh.
Nói xong, nàng khẽ vuốt lại xiêm y, từng bước nhẹ nhàng mà rời đi, bóng dáng thướt tha, yểu điệu khuất sau bình phong.
Mộ Dung Úc chậm rãi nheo mắt, đáy mắt thâm trầm như hồ nước mùa đông, lạnh lẽo đến cực điểm. Hắn bước nhanh rời khỏi thư phòng.
Thanh Nguyên điện.
Hoàng đế Yến quốc - Mộ Dung Thừa vừa tỉnh giấc nghỉ trưa, vừa hay được báo rằng Chiêu Hoa công chúa đang chờ ngoài điện, liền lập tức cho truyền nàng vào.
Vừa trông thấy ái nữ đôi mắt ửng đỏ sưng vù, thần sắc u uất, hoàn toàn khác biệt vẻ hoạt bát ríu rít thường ngày, trong lòng hắn liền dấy lên xót xa.
“Chiêu Hoa, ai đã khiến con tức giận đến vậy?” Hoàng đế ôn tồn hỏi.
“Phụ hoàng!” Mộ Dung Thường nghẹn ngào, đôi mắt long lanh chứa đựng vẻ tủi hờn, “Hôn sự của nhi thần là chuyện cả đời, nhi thần không thể tùy tiện gả cho một kẻ mà mình không hề có tình cảm.”
Nước mắt rưng rưng như sắp trào ra, khiến người nhìn mà thương xót.
Hoàng đế sắc mặt thoáng lạnh lại, chậm rãi nói:
“Hôn nhân đại sự từ xưa vốn do phụ mẫu định đoạt, há lại để con trẻ tùy hứng. Trẫm tất sẽ chọn cho con một phò mã tài đức vẹn toàn, xứng đôi vừa lứa.”
“Nhưng nếu muốn nhi thần vừa lòng, thì nên để nhi thần tự chọn!” nàng hậm hực phản bác, đôi má phồng lên đầy ấm ức, phảng phất như một tiểu cô nương bướng bỉnh, không muốn buông bỏ điều yêu thích.
Lời nói xoay quanh tới lui, kỳ thực vẫn chỉ một ý, nàng muốn gả cho người kia.
Hoàng đế lập tức sa sầm mặt mày, cau mày nặng nề:
“Chiêu Hoa, trẫm làm như vậy là vì con. Nếu con cứ ương ngạnh không biết tiến lùi, trẫm không thể không nổi giận.”
Mộ Dung Thường biết rõ, phụ hoàng tuyệt không có ý nhượng bộ.
Sau một hồi trầm mặc, nàng ngẩng đầu, ánh mắt sáng quắc, nói đầy kiên quyết:
“Nhi thần và Ngự Vương... tình ý tương thông, tâm nguyện đã định.”
Bên ngoài điện, đột nhiên truyền đến giọng nói trầm hùng, vang vọng như chu ngân:
“Bệ hạ, thần có tội! Vừa rồi thần đang ở Thượng thư phòng phê duyệt tấu chương, công chúa đến đưa hoa quả ướp lạnh giải nhiệt. Thần cho rằng công chúa chỉ vô tình ghé qua, thuận tiện quan tâm một tiếng. Không ngờ sau đó, công chúa sinh hiểu lầm, cho rằng thần có tư tình. Thần thực lòng cảm thấy hổ thẹn. Nếu có lời nào mạo phạm, xin Bệ hạ trách phạt. Nhưng xin hoàng thượng minh giám, thần chưa từng có suy nghĩ vượt ngoài thân phận huynh muội với công chúa.”
Mộ Dung Úc hướng về phía nàng, thi lễ nghiêm túc, giọng nói vẫn ôn hòa như thường:
“Công chúa, nếu lời nói hay cử chỉ nào của thần khiến người hiểu lầm, thần xin nhận lỗi. Nhưng xin yên tâm, Thái tử nhất định sẽ vì công chúa lựa chọn một phò mã tài mạo song toàn, xứng đáng với thân phận cao quý.”
Mộ Dung Thường nghẹn họng, bao lời biện bạch đã chuẩn bị kỹ lưỡng giờ đều bị chặn ngang nơi yết hầu, chỉ còn lại sự uất nghẹn.
Nàng vốn định nói là đã phát sinh chuyện phu thê để ép hắn vào khuôn khổ, buộc phụ hoàng nhượng bộ. Nào ngờ hắn chẳng những không dao động, còn nói lời phủ đầu, phủi sạch mọi liên quan.
Nàng siết chặt hai bàn tay, cắn môi đến bật máu, nén mọi uất ức mà nuốt xuống tận đáy lòng.
Hoàng đế liếc nhìn ái nữ, sắc mặt lạnh đi mấy phần, ánh mắt tràn ngập thất vọng.
Đứa con gái này, quả thật là được nuông chiều đến hư rồi!
“Bệ hạ,” Mộ Dung Úc nhẹ giọng nói, “Thời tiết nóng nực, e là công chúa phơi nắng lâu ngày nên mới hành động có phần hồ đồ. Xin Bệ hạ lượng thứ.”
Hoàng đế hít sâu một hơi, áp chế giận dữ, giọng nói nặng nề:
“Chiêu Hoa, trẫm sủng ái con, là muốn con sống trong vinh hoa, chứ không phải buông tuồng vô pháp. Hôn sự của con, không thể để con tự ý làm càn. Võ thí ngày ấy, con nhất định phải có mặt. Nếu còn làm ra trò cười cho thiên hạ, trẫm tuyệt đối không dung thứ!”
Mộ Dung Thường gắt gao nhìn chằm chằm Mộ Dung Úc, tựa như hoàn toàn không nghe thấy lời quở trách của phụ hoàng. Đôi mắt đẹp như nước dâng đầy lệ, ánh lệ trong suốt lấp lánh như sắp trào ra, ẩn chứa biết bao yêu hận, bi thương, oán trách - tất cả đều là vì người kia.
Ánh mắt ấy, dung nhan ấy, nỗi si mê ấy, khiến người động lòng không nỡ cự tuyệt.
“Thế nào? Ngươi muốn chọc giận trẫm đến chết mới cam lòng?” Mộ Dung Thừa thấy ánh mắt si cuồng bất chấp của nàng thì lửa giận bừng bừng, quát lớn một tiếng, “Trẫm thật sự đã quá dung túng ngươi! Lập tức quay về tẩm điện, đóng cửa suy ngẫm lỗi lầm, không được bước ra nửa bước!”
“Nhi thần cáo lui.” Mộ Dung Thường liếc nhìn phụ hoàng một cái, sau đó lại quay đầu nhìn Mộ Dung Úc, cuối cùng sắc mặt tái nhợt, mắt đỏ hoe, xoay người chạy như bay ra khỏi điện.
Khoảnh khắc xoay người ấy, nước mắt như mưa rơi đầy trời, vương vãi khắp lối hành lang trải đá xanh cung cấm.
Mộ Dung Thừa chỉ thở dài một hơi thật dài, lẩm bẩm:
“Nuông chiều quá mức, cuối cùng lại khiến con bé cắm dao vào tim trẫm.”
Mộ Dung Úc chắp tay cúi đầu, giọng ôn hòa:
“Bệ hạ yên tâm, công chúa rồi sẽ nghĩ thông suốt.”
Mộ Dung Thừa gật đầu, trong lòng dù vậy vẫn mơ hồ sinh nghi. Hắn luôn hiểu rõ dã tâm của Mộ Dung Úc - khát vọng cao xa, tài trí hơn người, biết tiến biết lui, hành sự kín kẽ. Nếu hắn chịu cưới Chiêu Hoa công chúa, không những được danh phận phò mã, mà quyền thế cũng sẽ càng thêm thịnh vượng. Lại còn có thể dùng Chiêu Hoa để áp chế hoàng quyền, một mũi tên trúng ba đích. Thế nhưng hắn lại dứt khoát cự tuyệt.
Mộ Dung Úc, người này, càng lúc càng khiến hắn nhìn không thấu.
Nhưng Mộ Dung Úc biết rõ vì sao Hoàng thượng kiên quyết không để Chiêu Hoa gả cho mình, điều ấy, hắn rõ hơn bất kỳ ai.
Mấy ngày chuẩn bị gấp rút qua đi, ngày đầu tiên của phò mã chiêu tuyển rốt cuộc cũng tới. Vòng đầu là văn thí, được cử hành tại Võ Anh điện.
Canh giờ chưa tới, ba mươi sáu vị tài tuấn tham gia thi tuyển đều đã có mặt trước điện, từng tốp tụ lại trò chuyện, không khí vừa khẩn trương vừa sôi nổi.
Đưa mắt nhìn quanh, ai ai cũng là kẻ cẩm y hoa phục, mạo mỹ phong thần, tư chất bất phàm. Người ngạo nghễ lạnh lùng, mắt đặt trên đỉnh đầu, chẳng thèm bắt chuyện với ai. Người lại hoạt bát hài hước, líu ríu cười nói chẳng ngớt. Kẻ thì ôn nhuận như ngọc, phong độ tiêu sái, lại có kẻ trầm ổn cẩn trọng, từng bước dè dặt...
Tóm lại, toàn bộ thiếu niên ưu tú nhất trong kinh thành - người có dung mạo, kẻ có văn tài, người lại sở trường võ nghệ, đều tụ hội nơi đây.
Mộ Dung Từ cùng Lễ Bộ Thượng thư Trì Quang, cùng các quan viên Lễ Bộ đúng giờ tiến vào. Nội thị lập tức mở cửa điện, dẫn các thí sinh theo thứ tự vào trong.
Điện rộng thênh thang, bên trong đã sớm sắp sẵn ba mươi sáu án thư. Các thanh niên lần lượt ngồi vào chỗ, lòng đầy chờ mong và khẩn trương đợi phát đề thi.
Mộ Dung Từ và Trì Quang an tọa tại thủ tọa. Các thị lang tả hữu theo thứ tự phân phát đề thi.
Nhận được đề, các thí sinh đều có phản ứng khác nhau: người nhíu mày suy nghĩ, người thư thái nhẹ thở, kẻ thì nở nụ cười tự tin, cũng có người bối rối lo lắng... Không khí tuy trầm lắng nhưng dưới mặt bàn là tâm tình bão động.
Đúng lúc ấy, bên ngoài điện bỗng truyền vào tiếng nội thị hô vang:
“Ngự Vương giá lâm!”
Mộ Dung Từ khẽ chấn động, vội ngẩng đầu nhìn ra ngoài - hắn tới đây làm gì?
Không an phận ở Thượng thư phòng xử lý tấu chương, lại tới nơi này xem náo nhiệt? Cứ như chỗ nào cũng phải có mặt hắn mới được!
Nghe nói ngày ấy Chiêu Hoa ở Thanh Nguyên điện làm loạn một trận, nàng cũng có phần nghe được. Nhưng không ngờ, Mộ Dung Úc lại thẳng thừng cự tuyệt, chẳng hề lưu tình, càng không cho nàng một lối thoát.
Nghĩ thì nghĩ vậy, nàng vẫn hiểu - hắn làm thế cũng là để nàng sớm dứt tình, tránh hãm sâu không lối thoát. Một khi đã không thể, chi bằng chặt đứt cho sớm.
Trong điện bỗng nhiên vang lên tiếng động sột soạt - tất cả mọi người đều đồng loạt đứng dậy.
Người kia long hành hổ bộ, bước từng bước uy nghi mà tiến vào, áo bào theo nắng sớm rực rỡ lấp lánh, phảng phất như đem vạn vật trong thiên địa thu cả dưới chân mình.
Hắn đầu đội tử kim quan, thân mặc huyền bào thêu kim tuyến hình giao long, vóc người cao lớn cường kiện, khí vũ bất phàm.
Nơi ánh mắt quét đến, không khí liền trở nên trầm mặc nghiêm túc.
Không hiểu vì sao, Mộ Dung Từ cảm thấy hôm nay hắn tuy vẫn là thường phục như ngày thường, lại ẩn hiện vài phần uy nghiêm bá khí hơn hẳn. Dung nhan tuấn tú lộ ra vẻ đoan chính lẫm liệt, ánh mắt lạnh lẽo mà sắc bén, tựa hồ như chỉ cần đứng đó, đã khiến người khác không dám vọng động.
Lễ Bộ Thượng thư Trì Quang cùng các quan viên đồng loạt khom người hành lễ, ba mươi sáu tài tuấn cũng cung kính quỳ bái:
“Tham kiến Vương gia!”
Mộ Dung Từ lặng lẽ ngồi quan sát, mắt không rời thân ảnh kia.
Ba mươi sáu người tham gia văn thí đều cúi đầu, người thì cam tâm thần phục, người thì khúm núm bất an, có người thậm chí không dám ngẩng lên nhìn.
Nàng nhìn mà không khỏi khẽ nhếch môi, âm thầm nghĩ:
“Dọa thành ra thế này sao? Mộ Dung Úc chẳng lẽ có ba đầu sáu tay, hay là ma đầu trên giáng thế mà khiến bọn họ kính sợ như cúng tế vậy?”