Thanh Nguyên điện.
Do bị thích khách ám sát, long thể của Yến quốc hoàng đế Mộ Dung Thừa ngày càng suy yếu, phải tĩnh dưỡng hai ngày mới hồi phục đôi chút.
Mộ Dung Từ vừa bước đến đại điện, đã nghe trong tẩm điện vang lên tiếng cười sang sảng của phụ hoàng xen lẫn âm thanh kiều mị, nũng nịu của Tiêu Quý phi. Nàng lập tức dừng bước, đứng chờ bên ngoài tẩm điện.
Chỉ nghe bên trong, Tiêu Quý phi nhỏ nhẹ thưa:
“Bệ hạ chỉ cần yên tâm tĩnh dưỡng, thích khách đã đền tội. Thần thϊếp đã phân phó Lưu tổng quản rà soát toàn bộ cung nhân và thị vệ, người nào khả nghi đều xử trí thỏa đáng, tuyệt đối không để tái diễn chuyện cũ.”
Nàng vừa nói vừa vuốt nhẹ ngực hoàng đế, đôi tay ngọc mềm mại mơn man khiến Mộ Dung Thừa tâm tình khoái ý, cười ha hả không thôi:
“Có ái phi trông coi hậu cung, Lưu An phụ trách nội vụ, trẫm quả thật vô cùng yên tâm.”
Tiêu Quý phi ánh mắt như nước, khẽ chớp, môi nở nụ cười quyến rũ:
“Nói đến lần này phá án, Chiêu Hoa cùng Ngự Vương đúng là công lao to lớn. Nếu không có Chiêu Hoa ở đó, thị tỳ Nguyên Tú đã không kịp thời ngăn cản thích khách. Nếu không có Ngự Vương ứng biến mau lẹ, đứng chờ sẵn ngoài điện, e rằng khó mà bắt được hung thủ. Bệ hạ hẳn nên trọng thưởng bọn họ, để tỏ rõ ân điển.”
Mộ Dung Thừa gật gù:
“Đương nhiên phải ban thưởng, chỉ là vẫn chưa nghĩ ra nên ban thứ gì cho hai người bọn họ.”
Tiêu Quý phi duyên dáng nói:
“Ngự Vương thân phận cao quý, nắm giữ triều chính, vốn là Nhϊếp Chính Vương được Bệ hạ tin cậy, bảo hộ long thể là trách nhiệm vốn có. Bệ hạ có thể ban chút thuốc bổ như tổ yến, nhân sâm để tỏ lòng cảm kích là đủ. Nhưng Chiêu Hoa liều mình hộ giá, quả thật đáng quý, hẳn nên ban thưởng hậu hĩnh hơn.”
Nàng chớp mắt nói tiếp:
“Thần thϊếp nhớ Bệ hạ từng có ý định tuyển chọn phò mã cho Chiêu Hoa, vậy sao không nhân dịp này mở cuộc tuyển chọn long trọng, chiêu mộ anh tài thiên hạ?”
Mộ Dung Thừa hứng thú bừng bừng:
“Nói nghe xem?”
“Dân gian có vứt tú cầu chiêu thân, trong hoàng thất xưa nay cũng có các cuộc tuyển phi, tuyển tướng. Chi bằng lần này, vì Chiêu Hoa tổ chức một cuộc ‘văn võ chiêu tuyển’, chia làm hai vòng: văn thí và võ thí. Những ai là con cháu quan viên từ tứ phẩm trở lên, bất luận đích hay thứ đều có thể đăng ký tham dự. Cuối cùng tuyển ra ba người xuất sắc nhất, để Bệ hạ và Chiêu Hoa tự mình lựa chọn.”
“Hay!” Mộ Dung Thừa vỗ tay tán thưởng, “Quả nhiên là chủ ý hay! Trẫm vẫn đau đầu vì không biết nên chọn công tử nhà ai cho Chiêu Hoa, nay ái phi giúp trẫm giải quyết phiền não, xứng đáng được ban thưởng.”
Tiêu Quý phi mỉm cười liếc chàng một cái, dịu dàng nói:
“Vì Bệ hạ phân ưu giải nạn, thần thϊếp không dám chối từ. Chỉ mong long thể của Bệ hạ sớm ngày khang kiện.”
Giọng nói như gió xuân thổi qua đồng cỏ, nhẹ nhàng mà ngọt ngào, khiến Mộ Dung Thừa tâm thần ngứa ngáy, bất giác đưa tay vuốt nhẹ cằm nàng, rồi thuận thế trượt xuống vai, xoa bóp da thịt trắng nõn. Nàng xấu hổ quay đầu, ngâm khẽ một tiếng, mặt đỏ bừng như son, nhưng trong lòng cũng ngầm hưởng thụ.
Tiếc rằng, lúc này long thể hoàng đế chưa lành, chỉ có thể ngắm nhìn chứ chẳng thể hoan hỉ thật sự.
Ngay lúc ấy, Mộ Dung Từ nhẹ ho một tiếng, bước vào, khom người hành lễ, giọng trong trẻo vang lên:
“Nhi thần tham kiến phụ hoàng.”
Mộ Dung Thừa ho khẽ, vội thu tay về, sắc mặt thoáng xấu hổ rồi trầm xuống.
“Thì ra là Thái tử tới thỉnh an.” Tiêu Quý phi đứng dậy, nhướng mày, khẽ cười lạnh một tiếng.
Mộ Dung Từ tiến vào trong điện, thấy sắc mặt phụ hoàng hơi ửng hồng, hiển nhiên là vì khí huyết xung động, khẽ nhíu mày hỏi:
“Phụ hoàng, hôm nay long thể đã khá hơn chưa?”
Nếu không phải nàng tiến vào kịp lúc, nếu phụ hoàng không tự kiềm chế được, chỉ sợ hậu quả thật khó tưởng tượng.
Mộ Dung Thừa sắc mặt nhàn nhạt, trầm giọng đáp:
“Trẫm đã khá hơn nhiều.”
Mộ Dung Từ toan nói lại thôi, cuối cùng vẫn lấy hết dũng khí, lên tiếng khuyên nhủ:
“Phụ hoàng, Tiết Thần y đã dặn, cần tĩnh dưỡng ít nhất nửa năm mới có thể hồi phục hoàn toàn. Mong phụ hoàng chớ vì một lúc vui thích mà tự hủy long thể. Nếu nhi thần biết có kẻ vì đoạt sủng mà cố tình mê hoặc phụ hoàng, khiến long thể tổn hại thêm lần nữa... nhi thần tuyệt đối không dung tha!”
Lời cuối cùng vang lên trong trẻo, dứt khoát đầy khí khái.
Ánh mắt nàng quét sang Tiêu Quý phi, trong vắt mà lạnh lẽo.
Tiêu Quý phi mặt như hoa ngọc, sắc mặt trong khoảnh khắc biến đổi. Vì bị lời nói bóng gió của nàng ám chỉ, cộng thêm khí huyết công tâm, sắc mặt nàng khi thì xanh khi thì trắng, cuối cùng ngả sang màu gan heo. Nàng nghiến răng:
“Điện hạ nói vậy là có ý gì?”
“Thái tử lo lắng cũng là vì long thể của trẫm.” Mộ Dung Thừa trầm giọng nói, thần sắc không vui, “Trẫm tự biết nên giữ gìn sức khỏe, sẽ không hành động lỗ mãng.”
“Bệ hạ...” Tiêu Quý phi rưng rưng ngấn lệ, làm nũng.
“Trẫm biết nàng không có lỗi.” Hắn dịu giọng trấn an nàng, đoạn quay sang Mộ Dung Từ:
“Thái tử tới, có chuyện gì quan trọng sao?”
Tiêu Quý phi bỗng cười duyên, ánh mắt rạng rỡ sắc sảo như lưỡi dao:
“Bệ hạ, Thái tử nay cũng đã trưởng thành, chẳng bằng giao việc chiêu tuyển phò mã của Chiêu Hoa cho Thái tử đốc thúc? Dù sao Chiêu Hoa là hoàng muội ruột thịt, Thái tử ắt sẽ tận tâm tận lực vì hôn sự của muội ấy.”
“Được.” Mộ Dung Thừa không chút do dự gật đầu, “Thái tử nghĩ sao?”
“Nhi thần nhất định tận tâm làm tròn trách nhiệm, chọn ra nhân tài kiệt xuất nhất trong thiên hạ cho hoàng muội.” Mộ Dung Từ mỉm cười đáp.
Nàng há lại không rõ ý đồ của Tiêu Quý phi? Đưa ra chuyện tuyển phò mã chẳng qua là muốn sớm định hôn sự cho Chiêu Hoa, mà trong danh sách tuyển chọn, tuyệt nhiên không có tên Ngự Vương. Dù chọn thế nào, cũng không tới phiên hắn.
Hơn nữa, đề nghị giao việc cho nàng đốc thúc, là muốn nàng bị cuốn vào bận rộn, không còn thời gian tiếp tục điều tra vụ án của Triệu Tần.
Một mũi tên trúng hai đích, mưu tính thật khôn khéo.
Mộ Dung Từ khẽ nhếch môi, cười mà như không cười:
“Phụ hoàng cứ nghỉ ngơi cho tốt, nhi thần cáo lui. À, còn Quý phi, việc tuyển phò mã cho hoàng muội, bổn cung cũng có vài điều muốn cùng Quý phi thảo luận. Quý phi có thể cùng đi một chuyến?”
Mộ Dung Thừa khoát tay cười:
“Trẫm mệt rồi, muốn chợp mắt một lát. Hai người cứ ra ngoài mà bàn bạc.”
Tiêu Quý phi cùng Mộ Dung Từ sóng vai rời khỏi điện, bước đi thong thả dưới hành lang rợp bóng.
Đi được một đoạn, Mộ Dung Từ bỗng dừng bước, ánh mắt trong trẻo lạnh lùng như nước:
“Không biết Quý phi có đánh rơi món đồ quý giá nào chăng?”
Tiêu Quý phi tim như ngừng đập, hàng mi dài run khẽ. Tuy trong lòng chấn động, song sắc mặt vẫn điềm nhiên như cũ, mỉm cười:
“Bổn cung không có đánh rơi gì cả. Điện hạ hỏi vậy là có ý gì?”
“Quý phi xác định chắc chắn?” Mộ Dung Từ chăm chú nhìn nàng, trong mắt ẩn chứa sự sắc bén như lưỡi kiếm giấu trong vỏ.
“Bổn cung trí nhớ rõ ràng.” Tiêu Quý phi cứng rắn đáp, ngẩng đầu cao ngạo, sắc mặt lạnh lẽo như sương thu.
Mộ Dung Từ khẽ nhấc tay, chậm rãi nói:
“Gần đây, bổn cung vô tình nhặt được một hộp gấm, bên trong là một cây kim trâm tùng trúc mai.”
Cầm Nhược tiến tới, hai tay dâng hộp gấm khảm trai lên.
Mộ Dung Từ tiếp lấy, ngay trước mặt Tiêu Quý phi mở nắp hộp, bên trong hiện ra ánh vàng lấp lánh của chiếc trâm quý.
“Quý phi nhìn xem, cây trâm này có phải của Quý phi hay không? Có lẽ đã rơi từ lâu mà người không nhớ?”
Tiêu Quý phi liếc mắt nhìn cây tùng trúc mai kim trâm trong hộp, đôi mắt đẹp ánh lên một tia hàn ý lạnh băng, nhưng chỉ trong chớp mắt đã giấu đi, môi nở nụ cười nhạt, điềm nhiên như không:
“Xem ra trí nhớ bổn cung thật sự không tốt, đã quên mất. Cây kim trâm này ba tháng trước đã thất lạc, không biết bị tiểu tiện nhân nào trộm đi. Không ngờ nay lại ở trong tay điện hạ, thật là đa tạ điện hạ đã vì bổn cung tìm về.”
Nàng vươn tay nhận lấy hộp gấm, thuận miệng nói tiếp:
“Chỉ là cây trâm này, bổn cung thấy hình thức không đủ đoan trang đại khí nên ném sang một bên. Sau khi mất trộm cũng không nhớ đến nữa.”
Mộ Dung Từ nở nụ cười nhàn nhạt, nụ cười nhu hòa mà lại lạnh buốt như lưỡi dao giấu trong vỏ, từng chữ như ngân châm:
“Quý phi, nếu không muốn người khác biết, trừ phi đừng làm. Có lúc chỉ là đánh rơi một cây kim trâm, nhưng lần sau e là đánh mất một mạng người. Đi ở bên sông, nào có chuyện không ướt giày - Quý phi thấy có đúng không?”
Lời này tuy nhẹ, nhưng hàm ý sâu xa. Tiêu Quý phi sao có thể không nghe ra?
Nàng cười càng thêm dịu dàng, giọng nói lại sắc bén như châm, ánh mắt phảng phất như lưỡi đao bọc lụa:
“Điện hạ thông tuệ, hẳn cũng hiểu rõ việc trong cung, chuyện nên quản thì quản, chuyện không nên dính tay, tốt hơn là đừng nhúng vào. Cây kim trâm bị mất, chẳng qua chuyện nhỏ. Hà tất điện hạ phải làm to mọi chuyện? Huống hồ... hoàng thượng đang cần tĩnh dưỡng, chịu không nổi kinh động. Nếu thật sự hiếu thuận, nên lấy đại cục làm trọng, an tâm lo liệu việc Chiêu Hoa tuyển phò mã, khiến bệ hạ vui vẻ mới phải.”
Mộ Dung Từ không đổi sắc, chậm rãi đáp lời:
“Bổn cung tất nhiên sẽ tận tâm tận lực, để phụ hoàng không phải bận tâm. Nhưng cũng khuyên Quý phi một câu - chớ đi đường tối, bởi oan hồn không tan nơi hoàng cung vẫn thường quanh quẩn, lỡ chạm phải, e là ngày đêm khó yên.”
Lời vừa dứt, nàng xoay người rời đi.
Tiêu Quý phi đứng tại chỗ, ánh mắt băng lạnh, lửa giận cuộn trào. Một Thái tử nhu nhược như bao cỏ, nay dám công khai uy hϊếp nàng! Nhưng nàng cũng rõ, Mộ Dung Từ tuyệt đối sẽ không dễ dàng để việc này lan ra ngoài.
Cùng lúc đó, chuyện công chúa Chiêu Hoa mở chiêu tuyển phò mã do Lễ Bộ toàn quyền phụ trách, Thái tử Mộ Dung Từ trực tiếp đốc thúc.
Sau binh biến năm xưa, hoàng tộc con nối dõi thưa thớt. Trong các hoàng tử chỉ còn Thái tử, các công chúa chỉ còn Chiêu Hoa trưởng thành, còn Tấn Dương và Huệ Dương vẫn còn nhỏ. Vì thế, tin tức Chiêu Hoa công chúa chọn phò mã vừa lan ra, triều đình lập tức sôi trào như nồi nước sôi.
Từ văn thần đến võ tướng, ai nấy đều âm thầm mưu tính, người thì vì thăng quan tiến chức, người vì cầu vinh hoa, người mưu đồ danh vị, kẻ mong củng cố thế lực. Kẻ ngâm thơ làm phú, người vũ thương luyện kiếm, cửa lớn Lễ Bộ suýt chút bị đạp gãy vì chen lấn đăng ký.
Trong vòng hai ngày, Lễ Bộ thượng thư đã tổng hợp danh sách, ghi nhận 36 vị công tử văn võ song toàn, thân thế bất phàm đăng ký dự tuyển.
Mộ Dung Từ nghe tin, chỉ khẽ cười lạnh.
Triều đình không còn hoàng tử, các thế gia quyền quý liền thừa cơ đưa con em ra tranh đoạt, ai nấy đều xem đây là cơ hội hiếm có để tiến vào hoàng thất, cắm rễ sâu hơn trong triều đình. Cuộc chiêu tuyển này lập tức trở thành đề tài nóng bỏng nhất khắp Đế Kinh.
Thế nhưng, trong Kinh Hồng điện, công chúa Chiêu Hoa - nhân vật chính của việc này - lại hoàn toàn không hay biết, chỉ một lòng nghĩ cách tiếp cận Ngự Vương. Nàng đang vò đầu bứt tóc suy nghĩ cớ để đến thư phòng tìm hắn.
Khi cung nữ hấp tấp chạy vào báo tin, nàng cả kinh thất sắc.
Sau khi được Nguyên Tú nhắc nhở, nàng bàng hoàng trong chốc lát, rồi như bay lao tới Dục Tú điện tìm mẫu phi.
“Mẫu phi! Việc này là thật sao?”
Nàng túm chặt lấy tay áo rộng của Kiều phi, đôi mắt to sáng rực, tràn ngập khẩn trương và bất an.
Câu hỏi không đầu không đuôi khiến Kiều phi nhất thời sững sờ, nhưng lập tức hiểu rõ. Bà kéo tay nàng an ủi, định cho nàng ngồi xuống.
Nào ngờ Chiêu Hoa công chúa lại vùng ra, sốt ruột kêu lên:
“Mẫu phi, người mau nói đi! Rốt cuộc có phải hay không?”
“Chiêu Hoa, con hãy bình tĩnh một chút đã.” Kiều phi dịu dàng khuyên, “Việc này do phụ hoàng con định đoạt, cho dù con không muốn thì cũng...”
“Mẫu phi! Vì sao không nói sớm với con?”
Mộ Dung Thường nước mắt dâng đầy khóe mắt, giận dỗi lại đau lòng, mẫu phi lại cố ý giấu nàng!