Chương 53: Trâm tùng trúc mai

Thẩm Tri Ngôn nhận lấy chiếc hộp gấm từ tay cung nữ, xem qua một lượt rồi dâng lên cho Thái tử, khẽ hỏi:

“Hộp gấm này bị hư hại sao?”

Thường Thanh Thanh gật đầu đáp:

“Dạ đúng. Nguyên Thu khi mới bị điều xuống tạp dịch phòng, trong lúc vội vàng đã vô ý làm rơi hộp xuống đất, khiến hộp bị sứt. Nô tỳ là cung nữ Lục Thượng Cục, có học qua đôi chút về việc sửa chữa trang sức, Nguyên Thu liền nhờ nô tỳ sửa giúp. Nàng nói nhà ở nông thôn lâm vào cảnh khốn cùng, ca ca bị người đánh chết, phụ thân vì tức giận mà phát bệnh, mẫu thân ốm đau nằm liệt giường, trong nhà sắp cạn gạo. Nàng tính toán sửa lại cây trâm này rồi nhờ nô tỳ nghĩ cách mang ra ngoài cung bán lấy bạc, gấp rút gửi về quê cứu mạng người nhà.”

Mộ Dung Từ cúi đầu nhìn chiếc hộp gấm. Vật này làm bằng gỗ tử đàn, mặt hộp khảm trai tinh xảo, thoạt nhìn đã có niên đại lâu đời, hẳn là đồ cũ. Nàng mở hộp ra, bên trong là nền nhung đỏ nâu nâng một cây kim trâm vàng óng, rực rỡ chói mắt.

Đó là trâm tùng trúc mai phần đầu trâm được tạo hình nhành tùng, vài cánh hoa mai đọng trên lá tùng rũ xuống duyên dáng, khéo léo tinh xảo, chế tác tuyệt mỹ, sắc thái rạng rỡ.

Với phẩm chất và tạo hình thế này, đây hẳn là vật chế tác từ Lục Thượng Cục loại kim trâm vốn chỉ phi tần trong cung hoặc các mệnh phụ bên ngoài mới có thể đeo.

Mộ Dung Từ cảm thấy hình dáng kim trâm này tựa hồ nàng đã gặp qua ở đâu đó, nhưng nhất thời không thể nhớ ra.

Nàng hỏi:

“Loại kim trâm này vốn không phải vật mà cung nữ có thể dùng, Nguyên Thu làm sao lại có được?”

Thường Thanh Thanh đáp lời:

“Nô tỳ từng hỏi qua, nàng nói là được Triệu tần ban thưởng.”

Mộ Dung Từ khẽ nhíu mày. Nàng từng gặp Triệu tần vài lần, nhưng chưa từng thấy nàng ta đeo qua loại kim trâm tùng trúc mai này.

“Lần cuối ngươi gặp Nguyên Thu là khi nào?” nàng hỏi tiếp.

“Ba ngày trước,” Thường Thanh Thanh đáp không chút do dự, “Khi ấy nàng đưa hộp gấm này cho nô tỳ nhờ sửa giúp. Ba ngày qua, công việc trong Lục Thượng Cục bề bộn, nô tỳ không kịp ghé thăm nàng. Hôm nay mới có thời gian tới đưa lại, để nàng xem kim trâm đã sửa ổn hay chưa. Nếu nàng thấy ổn, nô tỳ liền nghĩ cách đưa kim trâm ra ngoài cung đổi lấy ngân lượng.”

Nàng nói năng từ tốn, rõ ràng, thần sắc không chút hoảng loạn.

Theo cung quy, cung nữ không được tự ý mua bán vật phẩm trong cung. Tuy nhiên, nếu vật là do chủ tử ban tặng, thì việc tư hữu cũng không bị xét quá nghiêm khắc. Kim trâm này nếu thật là đồ Triệu tần thưởng riêng cho Nguyên Thu, thì nàng đem bán cũng chẳng ai truy cứu.

Mộ Dung Từ và Thẩm Tri Ngôn trao nhau ánh mắt. Trong lòng hai người đều có cùng một suy đoán.

Thường Thanh Thanh biểu hiện quả thật bình tĩnh hơn người, thậm chí không có nửa phần run sợ. Nhưng cũng chính bởi sự bình tĩnh quá mức ấy, khiến người sinh nghi. Nếu nàng là hung thủ gϊếŧ người để đoạt trâm, lẽ ra không nên mang vật ấy đến tận nơi tìm nạn nhân, chẳng khác nào tự đưa đầu vào lưới. Hành động này thoạt nhìn mâu thuẫn, khó hiểu.

Nếu có tâm che giấu, nàng hoàn toàn có thể âm thầm dò la, chờ xác nhận người đã chết hẳn rồi mới tìm cách xử lý trâm, không dễ bị phát hiện như bây giờ.

Những suy nghĩ này lướt qua như điện quang hỏa thạch, Mộ Dung Từ vẫn chăm chú nhìn vào cung nữ kia. Thường Thanh Thanh vẫn cúi đầu yên lặng, nét mặt bình thản, một bộ dáng “thành tâm thành ý, không giấu nửa lời”.

Bỗng, Thẩm Tri Ngôn lên tiếng, ánh mắt như đinh đóng vào nàng:

“Ngươi biết chưa! Nguyên Thu đã chết.”

Câu này như tiếng sấm giữa trời quang.

Thường Thanh Thanh thoáng ngẩn người, sắc mặt đột nhiên đại biến. Vẻ bình tĩnh ban đầu tan biến, thay vào đó là kinh hoàng, bi thương dâng lên khó che giấu:

“Cái gì? Nguyên Thu... đã chết? Sao có thể như vậy? Nàng làm sao lại... chết?”

Hai mắt nàng hoe đỏ, nước mắt ngân ngấn, thoáng chốc khiến người ta khó lòng nghi ngờ là giả.

Mộ Dung Từ lại hỏi:

“Ba ngày trước ngươi gặp nàng, nàng có gì khác thường không?”

Thường Thanh Thanh đau đớn đến mức ngã ngồi trên nền đất, nước mắt chảy dài trên gương mặt. Nghe hỏi chuyện, nàng nghẹn ngào đáp, giọng khàn đặc:

“Nguyên Thu biết nhà gặp biến cố, cha bệnh nặng, ca bị người hại chết, mẹ già đau yếu không có ai chăm nom... Nàng sốt ruột như lửa đốt, khẩn thiết cầu xin nô tỳ giúp đỡ. Trừ điều ấy ra, nàng không có biểu hiện gì khác thường. Điện hạ... Nguyên Thu tuyệt đối không thể tự tử! Nàng còn mong có ngày được rời cung, về thăm cha mẹ. Nhất định là bị người hãm hại!”

Thẩm Tri Ngôn nghiêm giọng hỏi:

“Vì sao nàng chết, bản quan sẽ tra rõ. Ngươi không cần bận lòng. Ngươi có biết nhà nàng ở đâu không?”

Thường Thanh Thanh gật đầu: “Dạ, nhà nàng cách chỗ nô tỳ không xa.”

Thẩm Tri Ngôn đưa hai thỏi bạc cho nàng:

“Ngươi tìm cách đưa bạc về cho cha mẹ nàng. Hộp gấm và kim trâm, bản quan sẽ lưu lại.”

Thường Thanh Thanh run giọng, dập đầu cảm tạ: “Nô tỳ thay Nguyên Thu tạ ơn đại nhân.”

Sau đó, nàng lui về Lục Thượng Cục. Mộ Dung Từ dõi theo bóng nàng, trầm tư:

“Thường Thanh Thanh phản ứng không giống giả vờ. Nghe tin Nguyên Thu chết, nàng bật khóc ngay tức khắc biểu hiện rất thật, không chút che giấu.”

Thẩm Tri Ngôn gật đầu đồng tình, đưa mắt nhìn kim trâm trong tay:

“Thật sự là Triệu Tần từng ban thưởng nàng món này sao?”

Bỗng Mộ Dung Từ nhớ ra điều gì, khóe môi khẽ nhếch, ánh mắt sáng lên:

“Bổn cung nhớ rồi, không phải Triệu Tần, mà là Tiêu Quý phi!”

“Điện hạ nói... kim trâm này là của Tiêu Quý phi?” Hắn ngạc nhiên hỏi.

“Đúng vậy. Bổn cung từng thấy nàng đeo kim trâm tùng trúc mai này.” Mộ Dung Từ nghiêm nghị nói tiếp: “Ta đoán, Tiêu Quý phi từng dùng kim trâm này để mua chuộc Nguyên Thu, sai nàng hạ mê dược vào canh của Triệu Tần. Nguyên Thu vì cần tiền cứu nhà, đành nhận lời. Sau khi Triệu Tần chết, Tiêu Quý phi sợ bại lộ nên âm thầm sai người thủ tiêu Nguyên Thu.”

Thẩm Tri Ngôn chau mày:

“Nhưng Tiêu Quý phi được sủng ái nhiều năm, Triệu Tần lại thất sủng từ lâu, nàng cần gì ra tay? Nếu muốn diệt trừ đối thủ, sao không làm sớm hơn?”

“Vì mục tiêu không phải Triệu Tần, mà là ca dao kia.” Mộ Dung Từ đáp, ánh mắt lạnh lùng: “Nàng muốn dùng cái chết của Triệu Tần để đánh lạc hướng điều tra, khiến chúng ta nghĩ rằng kẻ chủ mưu là người khác. Triệu Tần chỉ là con tốt bị chọn.”

“Nhưng vì sao nàng phải làm vậy? Vì sao cần che giấu ca dao?”

Mộ Dung Từ im lặng giây lát rồi thấp giọng:

“Vì Tiêu Quý phi và Mộ Dung Úc có gian tình. Họ sợ ca dao kia vạch trần mưu đồ, nên bày ra vụ án đánh lạc hướng.”

Thẩm Tri Ngôn sửng sốt:

“Ngự Vương và Tiêu Quý phi? Điện hạ chắc chắn chứ?”

Nàng gật đầu, nhớ lại đêm qua Mộ Dung Úc đột nhập Đông Cung, cầu nàng ngừng điều tra. Hóa ra... hắn biết rõ hung thủ là ai.

“Vậy giờ điện hạ định làm thế nào?”

“Cho dù có kim trâm và lời khai của Thường Thanh Thanh, Tiêu Quý phi vẫn sẽ chối tội. Nàng có thể nói kim trâm bị trộm, đổ tội cho cung nữ.”

“Vậy chẳng phải để nàng ta thoát tội? Triệu Tần chẳng phải chết oan?”

“Trong cung này, thiếu gì oan hồn chết không lời kêu than?” Mộ Dung Từ cười nhạt, quay người bước đi.

Tại Đông Cung.

Mộ Dung Từ vừa về đến chính điện, còn chưa kịp thay y phục thì một luồng hương thơm ngát đã ập đến. Một giọng nữ lanh lảnh vang lên:

“Điện hạ, ngài cuối cùng cũng trở về rồi!”

Đoan Nhu Quận chúa Mộ Dung Thơ từ xa chạy tới, mặt mày rạng rỡ như ánh nắng đầu xuân.

Thẩm Tri Ngôn mỉm cười thi lễ: “Gặp qua Đoan Nhu Quận chúa.”

Mộ Dung Từ vốn đang mệt mỏi vì tra án, vừa thấy nàng xuất hiện, đầu lập tức nhức nhối, chỉ muốn ngồi xuống nghỉ ngơi.

Quận chúa lí lắc bước đến gần, đôi mắt long lanh:

“Điện hạ, thần thϊếp đã nghĩ ra rồi! Vết thương giống bị mèo cào kia có thể là do thỏ trắng, chó con, khỉ nhỏ.”

“Quận chúa, chuyện đó đã điều tra xong rồi.”

Mộ Dung Từ nâng chén trà, mong hương trà thanh dịu có thể giúp nàng xua tan phiền muộn.

Thẩm Tri Ngôn nín cười, nghĩ thầm: Thì ra đây là cách điện hạ tiễn khách.

Mộ Dung Thơ há hốc miệng, vẻ mặt thất vọng:

“Thì ra đã phá án... Vậy là thần thϊếp không giúp được gì rồi.”

Mộ Dung Từ liếc Thẩm Tri Ngôn ra hiệu. Hắn lập tức ho nhẹ:

“Quận chúa, kỳ thực điện hạ còn có một việc... chỉ có quận chúa mới giúp được.”

“Thật sao?” Nàng vui mừng reo lên.

“Nếu đậu đỏ và mè đen trộn lẫn, làm sao phân ra cho nhanh?”

“À, chỉ cần gọi mười mấy cung nữ cùng nhau nhặt là được rồi!” Nàng hí hửng đáp.

Thẩm Tri Ngôn bật cười:

“Vậy mấy cung nữ ấy chẳng làm được việc gì khác. Đây đâu phải cách lâu dài.”

Mộ Dung Thơ gãi đầu ngượng ngùng, rồi hăm hở nói:

“Vậy để thần thϊếp về suy nghĩ thêm! À, trong thành có tửu lâu mới khai trương, ba món ăn mới ngon tuyệt, phải đặt trước ba ngày mới có chỗ! Điện hạ, thần thϊếp đã đặt sẵn rồi, chúng ta đi thử đi!”

“Hôm nay không tiện.” Mộ Dung Từ thoái thác, mắt ra hiệu với Thẩm Tri Ngôn.

“Vì sao không tiện? Khó lắm mới đặt được chỗ...” Mộ Dung Thơ ỉu xìu.

“Điện hạ mệt, cần nghỉ ngơi.” Thẩm Tri Ngôn vừa nói vừa kéo nàng ra ngoài.

“Ngươi đừng kéo ta! Buông ra! Thẩm Tri Ngôn, buông tay!”

Tiếng nàng la oai oái mỗi lúc một xa. Mộ Dung Từ cuối cùng cũng được yên tĩnh, thở phào một hơi, mày giãn ra như trời quang sau cơn mưa nhỏ.