Chương 47: Trị thương

Mỗi lần đều như vậy, bá đạo lại vô lại!

Mộ Dung Từ giận đến mức tâm can tì phế đều nhức nhối, mấy lần suýt nữa muốn lộ thân thủ để thoát khỏi sự khống chế của Mộ Dung Úc, nhưng cuối cùng vẫn đành nuốt xuống ý định ấy.

Chuyện nhỏ không nhịn ắt sẽ hỏng việc lớn.

Vừa bước vào thiên điện, Mộ Dung Úc đã phất tay cho hai cung nữ điện tiền lui xuống, trầm giọng nói:

“Không có ý chỉ của bổn vương, bất luận kẻ nào cũng không được bước vào.”

Nàng âm thầm nghi hoặc - rốt cuộc hắn muốn làm gì?

Hắn kéo nàng đi thẳng đến tẩm điện, nàng liền nghiêm giọng tỏ rõ ý muốn:

“Vương gia, bổn cung muốn đi thẩm vấn thích khách.”

Thiên điện mỗi ngày đều có cung nhân đến quét tước, nhưng vốn dĩ không có ai cư trú.

Hắn lại ấn nàng ngồi xuống mép sập, thần sắc bình đạm:

“Vừa rồi điện hạ bị thích khách đánh trúng một chưởng, cảm thấy thế nào?”

“Không đáng ngại, chỉ là tạng phủ hơi đau một chút.”

Mộ Dung Từ điềm nhiên đáp, nhưng trong lòng đã hỗn loạn như chiến trường. Hắn thực sự quan tâm nàng? Hay là đang thừa dịp này mà xuống tay?

Phụ hoàng vừa mới kinh hãi ngất đi, hắn đã nóng lòng muốn ra tay với nàng rồi sao?

Bỗng nhiên, Mộ Dung Úc chế trụ cổ tay nàng, ngón tay thon dài khẽ khấu mạch, ánh mắt sâu thẳm, lạnh nhạt như nước thu.

Mộ Dung Từ suýt nữa rút tay lại theo bản năng, nhưng ngay khoảnh khắc đó đã hiểu ra dụng ý của hắn, nhất thời đôi má hơi nóng, thấp thoáng ửng hồng.

Chẳng lẽ... hắn hiểu y lý?

“Điện hạ nội thương nếu không kịp thời điều trị, sẽ lưu lại bệnh căn.”

Hắn ngồi xuống bên cạnh nàng, mày kiếm hơi cau.

“Bổn cung sẽ cho truyền thái y tới chẩn trị, Vương gia không cần nhọc lòng.”

Nàng cố giấu sự bất an trong lòng, đứng dậy muốn rời đi.

Khi nãy ngón tay hắn chạm vào cổ tay nàng, rõ ràng mang theo hơi lạnh nhàn nhạt, lại có một tầng ấm áp, chủ nhân của bàn tay ấy là nam tử tuấn mỹ vô song, khí độ kinh người, lại thường tỏ ra mập mờ đối với nàng, hành động hoàn toàn không giống như đối đãi với một ‘nam tử bình thường’ càng không giống với Thái tử nên được đối xử.

Nàng thật sự không muốn ở riêng cùng hắn thêm một khắc nào nữa.

Thế nhưng... như nàng đã đoán, cổ tay lại lần nữa bị hắn nắm lấy.

Giọng nói của Mộ Dung Úc vẫn nhàn nhạt, lạnh mát như ngọc:

“Thái y kê đơn thuốc, cần uống mười ngày, mới có thể trị khỏi nội thương.”

Mộ Dung Từ chỉ cảm thấy bản thân thật xui xẻo. Tay trái còn chưa lành, giờ lại bị thêm một chưởng vào tạng phủ.

“Không sao, mười ngày thì mười ngày, thuốc đắng dã tật.”

Nàng vùng ra khỏi tay hắn, rốt cuộc cũng được giải thoát, vội vàng nói:

“Bổn cung đã cho người đi thỉnh Đại Lý Tự Khanh Cố đại nhân và Thẩm Tri Ngôn. Bổn cung muốn đến xem thích khách.”

“Cố đại nhân và Thẩm thiếu khanh còn chưa tới, không cần vội.”

Hắn nhẹ nhàng nói, rồi mạnh mẽ kéo nàng ngồi xuống,

“Bổn vương sẽ trị thương cho điện hạ.”

“Không dám làm phiền Vương gia.”

Nàng vội vàng đứng lên. Ai biết hắn có phải mượn danh trị thương để xuống tay lần nữa? Chỉ cần một chưởng cũng đủ khiến nàng hồn phi phách tán.

Mộ Dung Úc là người tâm tư sâu xa, thủ đoạn thâm hiểm, xảo trá tàn độc. Không ai dám chắc hắn sẽ không làm thật.

Hắn cười lạnh:

“Điện hạ lo rằng mệnh mình sẽ chết trong tay bổn vương?”

Lời vừa dứt, tim nàng khẽ run. Quả thật bị nói trúng tâm sự. Nhưng nàng vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, chậm rãi nói:

“Vương gia vì triều đình và phụ hoàng dốc hết tâm lực, lòng trung ai ai cũng chứng giám. Bổn cung sao dám nghi ngờ Vương gia có dã tâm?”

“Một khi đã như vậy, cớ sao điện hạ không dám đơn độc ở cùng bổn vương?”

Hắn cười khẽ, tựa như ánh trăng lướt mặt nước, mang theo vài phần trào phúng.

Nàng lại một lần nữa nghiến răng, tức giận trong lòng dâng trào.

Chỉ trong chớp mắt, nàng đột ngột nở nụ cười, dung nhan tươi sáng như hoa, hàm răng trắng đều như trân châu lấp lánh.

“Nếu đã là ý tốt của Vương gia, bổn cung liền xin nhận.”

Kỳ thực, nếu hắn thật muốn xuống tay, đã có vô số cơ hội, đâu chỉ lần này.

Chẳng qua nàng không muốn đơn độc cùng hắn ở chung, để rồi lại xảy ra những việc ám muội khiến người ta nghĩ lại mà kinh hãi kia thôi.

Vì thế, nàng khoanh chân ngồi xuống, đưa lưng về phía hắn, toàn thân thả lỏng.

Mộ Dung Úc vươn tay phải, lòng bàn tay giữ khoảng cách vừa phải với sau lưng nàng, nội lực hùng hậu hóa thành luồng khí trắng, chậm rãi truyền vào tạng phủ nàng.

Nàng cảm nhận rõ một dòng khí ấm áp từ sau lưng nhập thể, xuyên qua các huyệt đạo và kinh mạch, sau cùng hội tụ về vùng tạng phủ.

Cơn đau thuyên giảm ngay tức thì, thân thể thư thái dễ chịu, nàng khẽ nhắm mắt, tinh thần cũng nhẹ như mây khói.

Hắn chăm chú nhìn nàng. Không biết tự khi nào, tử kim quan trên tóc đã biến thành trâm phượng châu ngọc, quầng sáng lưu chuyển. Cổ trắng nõn lộ ra, hai vai uyển chuyển như chim liệng, vạt áo ôm sát vòng eo tinh tế chỉ bằng một vòng tay, cả người tựa như một đóa tử vi hoa đang nở rộ dưới ánh dương, vừa thanh nhã vừa yêu kiều, hương thơm dìu dịu vấn vương.

Ánh mắt hắn như lửa, chẳng khác gì bàn tay vô hình, xé tan làn sương mông lung trước mắt, từng chút một "nhìn thấy" dung nhan kiều diễm kia dưới lớp xiêm y.

Chẳng bao lâu sau, Mộ Dung Từ chợt mở mắt. Luồng khí lạ trong cơ thể nàng bỗng chạy loạn, trái phải va đập, dường như sắp mất khống chế. Nếu không kịp thời ngăn lại, tất sẽ bị thương.

Nàng khẽ cười lạnh trong lòng, quả nhiên, hắn muốn thử xem nàng có nội lực hay không.

Chỉ cần nàng hơi vận khí để áp chế luồng nội lực đó, liền sẽ lộ ra sơ hở.

Nhưng nàng vẫn bất động như cũ, giả vờ hoàn toàn không hay biết.

Mộ Dung Úc thu tay lại, hỏi:

“Điện hạ cảm thấy thế nào?”

“Không còn đau nữa, đa tạ Vương gia.”

Mộ Dung Từ đứng dậy, bình thản cảm tạ,

“Võ nghệ của Vương gia quả thực tuyệt đỉnh, là đệ nhất trong hoàng tộc nước Yến ta.”

“Điện hạ quá khen.” Hắn cười nhạt.

Đột nhiên, tay phải hắn áp lên giữa lưng nàng.

Nàng giật mình, bản năng nghiêng người tránh né:

“Ngươi làm gì?”

Tay hắn vẫn ấn nơi lưng nàng, nội lực lại khẽ chuyển động, bắt được tia kinh hoảng trong mắt nàng.

“Vừa rồi bị thích khách bắt giữ, quần áo của điện hạ ướt đẫm mồ hôi. Điện hạ nên cẩn thận quý thể.”

Hắn hạ giọng giải thích, thanh âm khàn khàn mang theo vài phần anh ách.

“Làm phiền Vương gia nhọc lòng.”

Mộ Dung Từ thầm trách bản thân quá mức nhạy cảm, căng thẳng vô cớ. Hắn chỉ dùng nội lực giúp nàng hong khô y phục.

Chỉ trong chốc lát, lớp áo ướt đẫm trên người đã khô ráo như mới, cả người thoải mái hơn rất nhiều.

Chỉ là... hành động khi nãy, quả thật có phần kỳ quái.

Mộ Dung Úc vẫn chưa lập tức thu tay, cứ lặng lẽ nhìn nàng không chớp mắt.

Trong thiên điện chỉ có một cánh cửa sổ mở, ánh sáng trong điện lờ mờ. Dung nhan thanh tú của nàng tỏa ra quầng sáng dịu như ngọc, hai gò má như tuyết thoáng ửng hồng, rồi dần dần đậm sắc, cuối cùng đỏ bừng như hoa quỳnh dưới đêm trăng, từng chút từng chút nở rộ, khiến hắn kinh diễm đến lặng người.

Nàng bị hắn nhìn chằm chằm đến mức toàn thân không tự nhiên, bối rối cúi đầu rũ mi. Ánh mắt hắn như nắng gắt giữa trưa, rực rỡ đến mức khiến người ta không thể nhìn thẳng.

Dải đỏ thẫm mê người từ má nàng lan xuống vành tai rồi trượt xuống cổ, kéo dài thành một đường hồng nhạt. Ánh mắt của hắn tham lam truy tìm từng tấc, da thịt trắng như ngọc, được điểm xuyết như gấm hoa, khiến lòng người ngứa ngáy. Mà khéo thay, vạt áo của nàng hơi lỏng, hé ra một mảnh xuân sắc nho nhỏ, chẳng khác nào mồi lửa, khiến người ta dễ dàng rơi vào vực sâu mê hoặc.

Nàng cảm thấy vạt áo mình không chỉnh, tâm thần liền hoảng loạn. Khi nghiêng đầu thấy ánh mắt hắn đang dán chặt vào ngực mình, nàng càng thêm chấn động, mặt đỏ như lửa, vội vàng sửa lại y phục, lạnh giọng nói:

“Bổn cung đi xem xét thích khách.”

Nàng tâm loạn như ma, bước vội ra ngoài, toàn thân nóng như thiêu, tựa hồ có ngọn lửa đang thiêu đốt.

Mộ Dung Úc chậm rãi đi theo phía sau, khóe môi khẽ nhếch, như ẩn chứa vài phần sung sướиɠ.

Nguyên Thuận vì vết thương quá nặng mà không qua khỏi. Mộ Dung Từ nhớ đến công lao của hắn trong việc cứu giá, liền phân phó Lưu An hậu táng chu đáo.

Khi Bắc Yến hoàng đế Mộ Dung Thừa tỉnh lại, hay tin thích khách đã bị bắt, giận đến mặt rồng sầm lại, lập tức hạ lệnh điều tra tường tận thích khách xông vào tận tẩm điện, uy hϊếp long thể, là chuyện cực đại, há có thể không kinh sợ, há có thể không truy xét rõ ràng?

Mộ Dung Úc nhận chỉ, nghiêm mặt cam đoan sẽ tra rõ đến cùng, truy ra toàn bộ đồng đảng.

Tiêu Quý phi, Kiều phi cùng Chiêu Hoa công chúa ở bên cạnh trấn an, đến khi Hoàng thượng dịu đi lửa giận, mới chịu nằm xuống nghỉ tạm.

Lúc Cố Hoài và Thẩm Tri Ngôn tiến cung đến Thanh Nguyên điện, mới hay trong cung vừa xảy ra đại sự.

Thẩm Tri Ngôn lặng lẽ kéo Mộ Dung Từ sang một bên, thấp giọng hỏi:

“Thích khách là ai? Có liên quan đến các vụ án trước kia không?”

Nàng khóe môi nhếch lên, mắt lộ thần quang, “Chân tướng sắp sáng tỏ rồi. Những ngày khổ tâm tra xét rốt cuộc cũng không uổng phí.”

Hắn nghe vậy thì chấn động trong lòng. Chân tướng? Sao hắn lại chưa rõ chút nào? Còn không ít điểm nghi ngờ vẫn chưa lý giải được kia mà.

Mộ Dung Úc quyết định thẩm vấn thích khách tại Thượng thư phòng.

Trong điện, hắn ngồi ngay ngắn sau án thư, bên trái là Cố Hoài và Thẩm Tri Ngôn, bên phải là Lưu An cùng hai nội thị. Mộ Dung Từ cũng không khách khí, đi thẳng đến trước án, đôi mắt sáng như sao lộ ra tia sắc bén.

“Áp giải thích khách vào.”

Thẩm Tri Ngôn thầm tán thưởng. Điện hạ hôm nay khí thế bức người, mày kiếm uy nghiêm, giữa trán có phong thái vương giả, khí độ khó ai sánh được.

Ngược lại, Nhϊếp Chính vương Mộ Dung Úc lại thản nhiên uống trà, như thể sự tình chẳng liên quan gì tới mình.

Cố Hoài thì mồ hôi túa ra như tắm. Nếu quả thật hôm nay phải kết án, vậy hắn một Đại Lý Tự khanh không tìm được manh mối mấu chốt sẽ phải trả lời thế nào? Nhất là dưới uy danh của Ngự Vương, người xử lý chính sự như sấm rền gió cuốn, nếu ai lơ là chậm trễ, nhẹ thì bị giáng chức, nặng thì cách chức tra xét.

Hắn liếc nhìn Thẩm Tri Ngôn, người kia mặt không đổi sắc, dáng vẻ như chẳng hề lo lắng, trong lòng càng thêm bất an.

Cố Hoài thở dài thườn thượt, âm thầm nguyện: nếu hôm nay bị trách tội, hắn cũng chẳng còn gì để nói.

Lúc ấy, Cầm Nhược và Như Ý tiến vào, đứng bên phải án thư.

Hai thị vệ áp giải thích khách vào. Do người này võ nghệ cao cường, để đề phòng hắn phản kháng, tay chân đều bị trói chặt. Một thị vệ đá vào chân, ép thích khách ngã ngồi dưới đất, nhưng gã vẫn cứng cổ không chịu quỳ, ánh mắt căm hận quét qua án thư, tràn đầy sát khí.

Cố Hoài trầm giọng hỏi:

“Ngươi vì sao hành thích bệ hạ? Mau thành thật khai báo, miễn chịu khổ hình!”

Thích khách nheo mắt, gằn từng chữ:

“Một kẻ hôn quân ngu dốt, ai cũng có thể gϊếŧ!”

“Lớn mật!” Lưu An quát lớn, “Không chịu khai thật, ta cho ngươi nếm thử mười tám loại cực hình! Có đồng đảng nào, mau khai!”

Thẩm Tri Ngôn giơ tay ngăn lại, ôn hòa nói:

“Các vị chớ nóng, để điện hạ thẩm vấn.”

Mộ Dung Từ hừ lạnh:

“An quý nhân, đã lâu không gặp, người vẫn khỏe chứ?”

Ba chữ “An quý nhân” như một khối đá lớn ném vào mặt hồ tĩnh lặng, lập tức dấy lên tầng tầng lớp lớp sóng gợn.

Ngay cả Cố Hoài, một ngoại thần, cũng biết sơ lược thân thế của vị An quý nhân từng vang danh Xuân Vu viện năm xưa, chỉ có Mộ Dung Úc là sắc mặt không đổi, như chẳng bận tâm.

Thích khách nghe xong lời ấy, đôi mắt thoáng hiện lên tia chấn động, nhưng vẫn không mở miệng.

Thẩm Tri Ngôn nghi hoặc:

“Hắn là An quý nhân? Là người từng ở Xuân Vu viện?”

Cầm Nhược tiến đến, tháo mũ nội thị trên đầu thích khách, để lộ mái tóc hoa râm. Nàng lại tiếp tục tháo búi tóc cải trang, để lộ chân dung thực sự của An quý nhân dưới ánh sáng.

Lưu An nhìn người kia, trong mắt hiện lên nét nghi ngờ nhưng vẫn giữ im lặng.

An quý nhân ngẩng đầu, cổ cứng cỏi, thần sắc lạnh băng, không hề có lấy nửa phần run sợ.

Dù trên mặt là từng nếp nhăn dày, nhưng trong dáng vẻ vẫn còn lưu giữ được tàn dư của dung mạo khuynh thành thuở trước.