Đại Lý Tự.
Trên án đá nội viện đặt ba chiếc l*иg thú, bên trong lần lượt nhốt thỏ trắng, khỉ và thạc chuột. Cả ba đều có thân hình tương đương với loài mèo, không lớn không nhỏ. Bảy tám vị quan trẻ tuổi mặc quan phục Đại Lý Tự vây quanh bốn phía, cúi mình quan sát kỹ càng ba con thú nhỏ.
“Con thỏ trắng này thật đáng yêu, đôi mắt đỏ tròn xoe đảo qua đảo lại, nhìn thôi cũng đủ khiến lòng người mềm nhũn.”
“Con khỉ con kia linh hoạt lanh lợi, thật muốn mang về nuôi.”
“Chỉ có con thạc chuột này là trông như một con chuột lớn ăn no thóc lúa, thật chẳng ra sao.”
Mọi người ríu rít bàn tán, ba con thú nhỏ thì vừa ăn rau cải vừa uống nước, trông rất ngoan ngoãn đáng yêu.
Có người tò mò hỏi:
“Thẩm đại nhân, vì sao lại mua ba con tiểu thú này về?”
Thẩm Tri Ngôn đứng cạnh Mộ Dung Từ, chỉ mỉm cười thâm ý:
“Rồi sẽ biết thôi.”
Dứt lời, hắn đem ba chiếc giò heo trắng bóng đã chuẩn bị sẵn, lần lượt bỏ vào trong ba chiếc l*иg, sau đó đóng kỹ cửa l*иg.
Mấy vị quan trẻ nhất thời tràn đầy mong đợi, mắt mở to chờ xem biến hóa kế tiếp.
Mộ Dung Từ cũng không chớp mắt nhìn chằm chằm, thầm mong biện pháp mà lão chưởng quầy từng đề cập là có hiệu quả.
Không bao lâu, con thạc chuột bắt đầu biến đổi, toàn thân run rẩy dữ dội, không ngừng lắc đầu, phát ra tiếng gầm trầm thấp giận dữ, xúc tu quanh miệng cũng dựng thẳng lên.
Từ một con thú nhỏ ngây thơ hiền lành, trong chớp mắt đã hóa thành một hung thú dữ tợn. Chỉ trong thoáng chốc đã trở nên bạo nộ như dã thú điên cuồng.
Nó gào rú trong l*иg, nhảy nhót loạn xạ, phát ra tiếng rít the thé, đôi mắt tro đen tràn đầy hung quang. Vừa thấy giò heo đặt bên cạnh, lập tức lao tới, há miệng để lộ răng nanh, phẫn nộ cắn xé điên cuồng.
Thỏ trắng và khỉ con cũng có biến hóa, nhưng không dữ tợn như thạc chuột.
Chỉ chốc lát sau, giò heo trong l*иg thạc chuột đã bị cắn rách tan tành, đầy những vết thương chồng chất.
Mấy vị quan trẻ cả kinh lùi về sau mấy bước, bị con thạc chuột hung hăng kia dọa cho sợ hãi.
Mộ Dung Từ và Thẩm Tri Ngôn liếc mắt nhìn nhau, quả nhiên đúng như dự liệu.
Một chén trà nhỏ sau, thỏ trắng và khỉ con dần dần bình tĩnh lại, khôi phục vẻ hiền lành ngoan ngoãn, nhưng thạc chuột vẫn hung dữ dị thường, không hề mỏi mệt, dáng vẻ cuồng bạo khiến ai nấy phải rùng mình.
Mãi đến khi trời gần tối, thạc chuột mới chậm rãi dịu xuống.
Thẩm Tri Ngôn lấy ba khối giò heo ra so sánh: miếng do thạc chuột cắn bị thương nghiêm trọng nhất, chi chít vết cắn lớn nhỏ, có chỗ bị cắn sâu đến mức “huyết nhục” lộ rõ, thậm chí còn có vài mảng thịt bị xé rời.
“Có phải rất giống vết cắn trên người Tôn Ngọc Mai không?” Mộ Dung Từ mỉm cười, dung nhan rạng rỡ, chỉ nhìn qua cũng có thể kết luận tám phần mười.
“Chắc chắn là thạc chuột gây ra.” – Thẩm Tri Ngôn gật đầu xác nhận.
Hai người nhìn nhau nở nụ cười nhẹ. Chuyến đi chợ phía đông hôm nay không uổng công, cuối cùng đã phá giải được nghi án “cá ăn người”. Vết cắn trên tay và mặt Tôn Ngọc Mai, cùng vết thương trên xác Tiểu Lộc, hẳn là do thạc chuột gây nên.
Một vị nha dịch Đại Lý Tự vỗ tay tán thưởng:
“Nghi án cá ăn người nay đã có lời giải! Điện hạ cùng Thẩm đại nhân liên thủ, quả nhiên không có án nào không thể phá!”
Mọi người phụ họa theo, tranh nhau nịnh hót.
Thẩm Tri Ngôn dặn dò cấp dưới xử lý ba con tiểu thú, chuẩn bị hộ tống điện hạ hồi cung.
Mộ Dung Từ lắc đầu từ chối, nói đã hẹn trước với Cầm Nhược, muốn một mình đi gặp mặt.
Hắn không cưỡng cầu, đưa điện hạ rời khỏi Đại Lý Tự.
Mộ Dung Từ đi thẳng đến Tụ Ngọc Hiên. Dưới sự dẫn đường của một nữ tử áo xanh, nàng đến một tòa trúc lâu phía Tây Bắc.
Hai bên trúc lâu đều trồng phượng vĩ trúc rậm rạp, tán trúc xanh rì lay động trong gió, gợi nên cảm giác u tĩnh lạnh lẽo. Gió nhẹ thoảng qua, trúc diệp lay động như cánh bướm, mang theo vài phần lạnh lẽo, vài phần thanh nhã.
Hành lang bên dưới mát mẻ dịu dàng, giữa làn trúc xanh mờ ảo, một thân ảnh bạch y nổi bật, nam tử kia tay cầm một chiếc quạt lông trắng, tóc đen búi cao cài một cây trâm ngọc bích, bào trắng họa văn sóng nước lay động theo gió, dung nhan tiêu sái, phong thái thư nhã.
Hắn khẽ giơ quạt, tinh tế nâng cằm nữ tử áo xanh, giọng mang theo vài phần trêu ghẹo:
“Cô nương, có thể cho biết phương danh?”
Ngữ khí tuy ngả ngớn, nhưng vẫn mang nét phong lưu hào hoa.
Mộ Dung Từ chẳng buồn nhìn hắn, sải bước đi vào lầu hai của trúc lâu.
Gian trong mát mẻ, khí lạnh xuyên tâm. Bước vào đây, liền có cảm giác như rũ sạch bụi trần, lòng người cũng trở nên thanh tỉnh.
Nữ tử áo xanh dâng trà nước, lúc này Dung Trạm mới chậm rãi bước lên lầu.
Hắn phất bào ngồi xuống, bỗng cúi người nhìn nàng chăm chú, giọng trêu đùa đầy ý tứ:
“Trang chủ dạo này tiều tụy, e rằng cần phải tẩm bổ nhiều hơn.”
Mộ Dung Từ đang nhẩn nha ăn bánh đậu xanh, cười nhạt nói:
“Vị cô nương vừa rồi kia, ngươi hỏi được tên rồi chứ?”
“Trang chủ lại đùa ta rồi.” Dung Trạm cũng không hề xấu hổ, vẫn thong dong điềm đạm như cũ.
“Ta bảo ngươi tra chuyện, có tin tức rồi chứ?”
“Thiên Hạ Đệ Nhất Trang nếu đã muốn tra, dù là chuyện trăm năm trước, cũng tra ra được.”
Dung Trạm uống một ngụm trà, thong thả kể:
“Năm đó, Thụy Vương và Cảnh Vương tranh đấu không ngừng, kình địch một mất một còn, đấu đá mấy năm không phân thắng bại. Dù Thụy Vương được bệ hạ sủng tín, nhưng vẫn hành sự vô cùng cẩn trọng. Trong phủ, dù là hạ nhân từ cung phái tới, hắn cũng thay máu vài lần, âm thầm sàng lọc không ít.”
Mộ Dung Từ cau mày, không kiên nhẫn nói:
“Nói vào trọng điểm.”
Dung Trạm cười sáng lạn:
“Trang chủ đừng gấp. Thụy Vương bề ngoài đối với chính phi rất mực tôn kính, người ngoài nhìn vào đều cho rằng phu thê tình thâm, tôn ti phân minh. Trong phủ không có trắc phi, chỉ có vài người thị thϊếp, nhưng nữ nhân được sủng ái nhất, lại là một thị thϊếp đặc biệt, rất ít người biết đến.”
Mộ Dung Từ nhướng mày:
“Ồ? Vì sao? Thị thϊếp ấy tên gì?”
“Thụy Vương cơ trí, dù sủng ái thị thϊếp kia nhất, cũng chưa từng lập làm trắc phi, càng không chuyên sủng một mình, chỉ xem nàng như thị thϊếp tầm thường.”
Mộ Dung Từ sốt ruột hỏi:
“Thụy Vương cung biến thất bại, toàn bộ Thụy Vương phủ kể cả những kẻ trọng yếu đều bị âm thầm gϊếŧ sạch. Vậy thị thϊếp kia thì sao?”
Dung Trạm chậm rãi nhấp một ngụm trà, rồi mới tiếp lời:
“Thị thϊếp được sủng ái nhất tên là Thúy Nùng. Năm đó, toàn bộ hạ nhân trong phủ Thụy Vương gần như chết sạch, chỉ có vài kẻ không quan trọng bị đuổi đi.”
Thúy Nùng!
Không ngờ nữ tử tên Thúy Nùng ở Xuân Vu Viện lại là thị thϊếp của Thụy Vương, không phải thị tỳ!
Mộ Dung Từ xoa xoa ấn đường, cảm thấy đầu óc rối như tơ vò:
“Trong cung có một nữ tử tên Thúy Nùng, lại còn ở Xuân Vu Viện, ngươi không thấy kỳ quái sao? Nàng sao có thể tiến cung?”
Dung Trạm gật đầu:
“Quả thật kỳ lạ. Nếu Thụy Vương cố tình giữ lại mạng sống cho người này, để nàng lấy danh nghĩa thị tỳ rời khỏi vương phủ, thì lẽ ra nàng nên rời khỏi Lạc Dương, trời cao biển rộng, sống tiêu dao tự tại mới phải. Cớ sao lại tiến cung?”
Mộ Dung Từ trầm ngâm:
“Có lẽ năm đó xảy ra biến cố, nàng bất đắc dĩ phải vào cung. Hoặc cũng có thể vì ghi nhớ ân tình, muốn thay Thụy Vương báo thù nên tìm cách tiến cung, chẳng ngờ lại bị giam chân ở Xuân Vu Viện.”
Dung Trạm quả quyết:
“Ta thiên về khả năng nàng ôm hận mà tiến cung.”
Mộ Dung Từ khẽ gật đầu:
“Cuối cùng nàng chết cháy năm sáu năm trước ở Xuân Vu Viện.”
“Hồng nhan vốn bạc mệnh, trong cung lại thêm một bộ xương khô nhuốm màu phấn hồng.”
“Ta cảm thấy người như Thúy Nùng, hẳn là còn mang theo không ít bí mật. Dù chưa thể đoán ra, nhưng tuyệt chẳng phải nữ tử bình thường.”
Dung Trạm gật gù:
“Người có chí báo thù, sao có thể ở Xuân Vu Viện chịu cảnh vô danh suốt bao năm?”
Hai người lại nói thêm chuyện trong Thiên Hạ Đệ Nhất Trang. Sau đó, Mộ Dung Từ mới rời khỏi Tụ Ngọc Hiên.
Về đến Đông Cung, nàng ngồi trong thư phòng mãi đến đêm khuya mới quay lại tẩm điện nghỉ ngơi.
Sáng hôm sau.
Ánh bình minh như tấm gấm rực rỡ giăng ngang trời, khiến Thanh Nguyên Điện cũng như được dát lên một tầng ráng hồng rực rỡ, lộng lẫy vô song.
Chiêu Hoa công chúa mang theo vài cung nhân tiến vào, chỉ có hai cung nữ thân cận theo nàng vào tận tẩm điện Thiên Tử.
Lúc này, Mộ Dung Thừa đã thức dậy, Nguyên Thuận đang hầu hạ rửa mặt.
“Nhi thần bái kiến phụ hoàng.”
Chiêu Hoa cười ngọt ngào, ngồi xuống mép giường, kéo tay áo ông cười duyên:
“Hôm nay phụ hoàng trông khí sắc rất tốt đó nha.”
Hoàng đế vuốt đầu nàng đầy từ ái:
“Phải không? Trẫm cũng không hiểu sao, hôm nay lại cảm thấy tinh thần sảng khoái hơn mọi khi.”
“Phụ hoàng có hồng phúc trời ban, lại được thần linh phù hộ, những thứ tà ma quỷ quái đều đã rút lui cả rồi.”
“Chỉ cần con an phận trong cung, trẫm cũng không cần bận tâm nhiều, tự nhiên bệnh sẽ khỏi thôi.”
“Nhi thần làm phụ hoàng lo lắng rồi. Sau này, nhi thần nhất định làm một công chúa gương mẫu cho muôn nữ tử trong thiên hạ noi theo.” Nàng cười kiều diễm như hoa.
“Ha ha ha!” Mộ Dung Thừa cười lớn, trong lòng vô cùng vui sướиɠ.
“Phụ hoàng, nhi thần tự tay làm món sữa hạnh nhân, người nếm thử tay nghề của nhi thần xem.” Chiêu Hoa đón lấy chén từ tay cung nữ Nguyên Tú, dâng đến.
“Nha, Hoàng nhi thật sự vì trẫm mà tự tay xuống bếp? Không dễ dàng gì a!” Ông vừa cười vừa khen, “Trẫm có lộc ăn rồi.”
“Phụ hoàng nếm thử đi. Lần đầu tiên nhi thần nấu, mong phụ hoàng chỉ dạy nhiều thêm.”
Hoàng đế nếm một ngụm, nhăn mày lại.
Đúng lúc ấy, một nội thị im lặng tiến vào, tay bưng một mâm gỗ sơn son - là bữa sáng của bệ hạ.
Chiêu Hoa thấy sắc mặt phụ hoàng nhăn lại, liền nhíu mày thất vọng:
“Phụ hoàng... rất khó ăn sao?”
Mộ Dung Thừa cười cổ vũ:
“Cũng không tệ, lần đầu làm thế này là tốt rồi.”
Nguyên Thuận nhắc nhở:
“Bệ hạ, đã đến giờ dùng bữa sáng.”
Chiêu Hoa mỉm cười đứng dậy, tự tay đưa lại chén:
“Phụ hoàng vẫn nên dùng đồ ăn chính đi. Nhi thần xin cáo lui trước.”
Mộ Dung Thừa gật đầu, nội thị kia cúi đầu bưng mâm tiến lại. Nguyên Thuận đột nhiên cảm thấy khác lạ, quát khẽ:
“Không hiểu quy củ à? Đưa cho ta là được, lui xuống đi.”
Thế nhưng nội thị kia vẫn không dừng lại, không có ý giao mâm ra. Nguyên Thuận thấy vậy càng cảm thấy bất ổn, vội tiến lên ngăn lại.
Đúng lúc ấy
Một tia sáng bạc vụt qua, hàn quang lóe lên.
Một thanh chủy thủ sắc bén chớp nhoáng đâm về phía long sàng.
Hoàng đế hoảng sợ, theo bản năng nghiêng người tránh.
Trong khoảnh khắc đó, nội thị kia để lộ ánh mắt hung tàn, tay nắm chặt chuôi chủy thủ đâm mạnh về phía Mộ Dung Thừa nhưng…
“Phập!”
Mũi chủy thủ không đâm trúng hoàng đế, mà cắm thẳng vào bả vai của Nguyên Thuận.
Nguyên Thuận chưa kịp ngăn cản, chỉ có thể lấy thân mình ra đỡ lưỡi dao, máu tươi phun ra, bắn lên cả mặt thích khách.
“Có thích khách! Người đâu, có thích khách!”
Hoàng đế thất kinh hét lớn, quay đầu chạy về phía sau long sàng.
Thích khách không đắc thủ, sát khí bốc lên tận trời, bước lên long sàng truy sát Mộ Dung Thừa.
Nguyên Thuận mặc cho máu chảy đầm đìa, vẫn gắt gao giữ chặt hắn:
“Người đâu!Có thích khách!”
Thích khách tung một chưởng đánh vào ngực Nguyên Thuận, nhưng y vẫn không buông tay. Máu từ miệng trào ra như suối, nhuộm đỏ cả người.
Mộ Dung Thừa run rẩy co lại nơi góc tường, sắc mặt tái nhợt như tro tàn.
“Hôn quân, chịu chết đi!”
Thích khách gầm lên, giơ tay đánh ra một chưởng, chưởng phong như tuyết trắng hóa thành khí kình sắc bén, thẳng hướng Mộ Dung Thừa đang run rẩy nơi góc điện...