Chương 42: Dư nghiệt

Trời cao cuồn cuộn, tinh tú lấp lánh, ánh nguyệt rải hoa như sa.

Đèn lửa sáng rực, bóng sáng mê ly, cung đạo sâu hun hút nối dài bất tận.

Băng qua hành lang ngoằn ngoèo, vòng qua vườn nhỏ trăm hoa đua nở, lại rẽ qua các đình đài lầu các. Mộ Dung Úc nắm chặt cổ tay nàng, gần như lôi nàng băng qua gần hết hoàng cung.

Chạy lâu không nghỉ, cuối cùng hai người cũng đến được nơi Trường Thanh cư trú.

Mộ Dung Từ thở dốc kịch liệt, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, hai chân mềm nhũn, ngay cả một chữ cũng nói không ra.

“Điện hạ còn chịu được không?”

Nhìn thấy bộ dáng của Thái tử, Mộ Dung Úc thoáng lộ vẻ áy náy. Vừa rồi chỉ lo tình thế cấp bách, hắn quên mất thân thể điện hạ vốn đã suy yếu, lại còn đang mang thương tích.

Mộ Dung Từ xua tay, cổ họng khô khốc, toàn thân đẫm mồ hôi, y phục dán sát da thịt.

Nếu là trước kia, một đoạn đường như vậy chẳng đáng kể gì. Nhưng hôm nay nàng vừa bị thương, lại mất máu, thể lực đã không còn như trước.

Hai chân run rẩy, chẳng hiểu sao lại mềm nhũn đến vậy.

Mộ Dung Úc tay mắt lanh lẹ, kịp thời đỡ lấy nàng, nửa ôm vào lòng. Lại lần nữa ôm trọn ôn hương nhuyễn ngọc, tâm thần hắn cũng theo đó nổi sóng, cảm giác như bị cuốn vào giấc mộng trôi giạt vô định.

Lúc này, trước viện đã tụ tập không ít cung nhân, nam nữ đều có, xì xào bàn tán, đều đang nghị luận về cái chết của Trường Thanh.

Bị nhiều ánh mắt chăm chú nhìn tới, Mộ Dung Từ khẽ hất tay hắn ra, mặt nóng bừng, trong lòng bối rối, vội nói:

“Bổn cung không sao.”

Lưu An từ trong phòng đi ra, thấy bọn họ liền vội vã bước tới hành lễ:

“Nô tài tham kiến Thái tử điện hạ, Vương gia.”

Mộ Dung Úc khoát tay bảo hắn miễn lễ:

“Bổn vương vào trong xem thử.”

Sau đó hắn nhẹ giọng nói với Mộ Dung Từ:

“Hay là điện hạ nghỉ ngơi một chút?”

Mộ Dung Từ khẽ gật đầu, theo hắn bước vào trong.

Nơi này vốn là khu ở của nội thị ty, có cả phòng chung lẫn phòng đơn. Trường Thanh ở cùng phòng với Trường Khánh, mà đêm nay Trường Khánh đang trực, nên trong phòng chỉ có một mình hắn.

Hai người vừa vào phòng, liền thấy bài trí rất chỉnh tề, không hề có dấu vết vật lộn. Trường Thanh nằm ngay ngắn trên phản gỗ, sắc mặt an tường như đang ngủ, nhưng sắc tím đọng nơi môi, gương mặt xanh xám, khóe miệng vương vết máu, mười đầu ngón tay đen kịt, rõ ràng là trúng độc mà chết.

Mộ Dung Úc nhấc chén trà trên bàn, đưa lên mũi ngửi:

“Là thạch tín.”

“Dáng vẻ của hắn không có giãy giụa, không lộ vẻ thống khổ, lại nằm thẳng thớm như thế, hẳn là trúng độc rồi chết.” Mộ Dung Từ trầm giọng kết luận, “Chuyện này cần Thẩm Tri Ngôn phục nghiệm lại vào ngày mai, mới có thể định án.”

“Có thể là tự sát.” Mộ Dung Úc đặt chén xuống, ánh mắt rét lạnh lướt qua thi thể một tấc lại một tấc.

“Trường Thanh vì sao phải tự sát?” Mộ Dung Từ nghi hoặc, “Chẳng lẽ hắn đoán được chúng ta sớm muộn gì cũng sẽ phát hiện Tiểu Ngân chưa từng bị tịnh thân?”

“Trường Thanh tự sát có hai khả năng,” Mộ Dung Úc lạnh nhạt nói, “Thứ nhất, hắn biết bản thân khó thoát tội, chuyện Tiểu Ngân hành thích ắt sẽ liên lụy đến hắn; thứ hai, hắn chết để bảo toàn một bí mật mà hắn đã gìn giữ suốt mười mấy năm trời, không để nó rơi vào tay kẻ khác.”

“Bí mật mà hắn bảo hộ... có liên quan đến Tiểu Ngân?” Mộ Dung Từ cau mày, lòng đầy hoài nghi, “Rốt cuộc là bí mật gì?”

Lúc này, Trường Khánh - người cùng phòng với Trường Thanh đã được Lưu An sai người đưa tới.

Mộ Dung Úc hỏi hắn mấy câu, hắn sợ đến mức toàn thân run rẩy, thần sắc hoảng loạn tột cùng, vừa lau mồ hôi liên tục, vừa lắp ba lắp bắp trả lời.

Tuy rằng là người cùng phòng, nhưng xem ra hắn quả thật không biết gì về hành tung của Trường Thanh, lời nói cũng không có sơ hở.

Mộ Dung Từ liền phân phó hai thị vệ:

“Đem thi thể Trường Thanh đưa về Đông Cung, đặt cùng một chỗ với thi thể Tiểu Ngân, dùng băng lạnh bảo quản.”

Phải bảo vệ nguyên trạng thi thể, để tiện cho Thẩm Tri Ngôn ngày mai tiến hành nghiệm thi, kiểm chứng thực hư.

Lưu An vung nhẹ phất trần, cho giải tán hết đám cung nhân đang vây xem, đồng thời phong tỏa tạm thời gian phòng xảy ra tử vong.

Mộ Dung Úc ánh mắt trầm tĩnh sâu xa, hỏi:

“Lưu tổng quản, Trường Thanh tuổi còn trẻ hơn ngươi, hắn nhập cung khi nào? Ở trong cung làm việc ra sao, hẳn là ngươi có đôi chút hiểu rõ?”

“Vương gia thật là hỏi đúng người.” Lưu An đáp, tay vẫn nắm chặt phất trần, khuôn mặt trắng bệch dưới ánh đèn mờ hồng càng lộ vẻ lạnh lẽo, “Năm đó chính là nô tài đích thân chọn hắn nhập cung, khi ấy hắn chừng mười bảy, mười tám tuổi.”

“Hắn đã ở trong cung hai ba mươi năm rồi.” Mộ Dung Từ gật đầu, hỏi tiếp, “Quê quán hắn ở đâu? Trong nhà còn ai thân thích không?”

“Trường Thanh quê ở... Khánh Châu, đúng, chính là Khánh Châu.” Lưu An chợt nhớ ra, sắc mặt hơi đổi, “Nô tài nhớ lại rồi. Năm đó chọn người, Thụy Vương cũng có mặt, còn khen Trường Thanh tay chân nhanh nhẹn, người lại lanh lợi, cho nên nô tài mới quyết định giữ hắn lại.”

Ánh mắt Mộ Dung Úc vụt tối, sâu không thấy đáy.

Lưu An dường như chợt ý thức được mình lỡ lời, lập tức hối hận, thấp thỏm nói:

“Nô tài lỡ lời, mong Vương gia thứ tội.”

Mộ Dung Từ khẽ nhếch môi cười. Thụy Vương là hoàng huynh cùng cha khác mẹ của nàng, nhưng từ khi nàng sinh ra đến nay vẫn chưa từng gặp qua.

Thụy Vương, Cảnh Vương... là những cái tên cấm kỵ trong hoàng cung và triều đình, xưa nay không ai dám tùy tiện nhắc đến.

Khi nàng còn chưa ra đời, hoàng đế Mộ Dung Thừa chưa lập Thái tử, bảy vị hoàng tử tranh giành ngôi vị, mưu hại lẫn nhau, huyết vũ tinh phong.

Trong đó, tam hoàng tử Thụy Vương và lục hoàng tử Cảnh Vương là hai người tranh đấu kịch liệt nhất. Trong triều đình, đại thần cũng phân thành hai phe: phe Thụy Vương và phe Cảnh Vương.

Mười chín năm trước, hai người nhân danh “phò tá quân chủ”, mang binh vào cung, cuối cùng đều bị bắn chết ngay tại chỗ.

Những hoàng tử còn lại hoặc bị phế, hoặc bị tàn, bảy người đều có kết cục thê thảm, khiến hoàng đế thương tâm khôn xiết. Sau đó, ông hạ chỉ trục xuất những hoàng tử còn sống ra khỏi hoàng cung, cấm vĩnh viễn không được quay về kinh thành.

Từ đó về sau, tên tuổi Thụy Vương và Cảnh Vương trở thành điều cấm kỵ tuyệt đối trong nội cung và triều đình.

Mộ Dung Từ không ngờ, Trường Thanh lại từng có quan hệ với Thụy Vương - người đã chết từ mười chín năm trước.

Lưu An thấp giọng nói:

“Nội thị cục còn lưu sổ sách ghi chép về Trường Thanh, có cần nô tài sai người đi lấy không?”

“Không cần,” Mộ Dung Úc dứt khoát, “Bổn vương đích thân đến nội thị cục một chuyến.”

Hắn liếc nhìn Mộ Dung Từ, ánh mắt ra hiệu. Nàng lập tức hiểu ý, gật đầu:

“Lưu tổng quản, nơi này giao cho ngươi xử lý.”

“Cung tiễn Thái tử điện hạ, cung tiễn Vương gia.” Lưu An cúi người hành lễ tiễn đưa. Khuôn mặt trắng bệch trong ánh đèn chập chờn, thoáng hiện nét âm trầm khó dò.

Hai tôn đại Phật đích thân giá lâm, khiến nội thị cục hoảng hốt như gặp đại địch, suýt nữa thì náo loạn cả một mảnh.

Cũng may, Ngự Vương và Thái tử đêm nay tới nội thị cục không phải để tra người, mà là tra sổ sách.

Nội thị cục không dám chậm trễ, liền huy động nhiều người cùng nhau tra tìm, chẳng bao lâu đã lục được quyển ký lục có liên quan tới Trường Thanh.

Mộ Dung Úc và Mộ Dung Từ xem lướt qua vài trang, sau đó mang quyển sách về Đông Cung. Tuy nội dung ghi chép không nhiều, song những điều viết trong đó đều không nằm ngoài dự đoán của hai người.

Đêm khuya yên tĩnh, đèn trong cung lần lượt lụi tắt, chỉ còn ánh sao đầy trời chiếu sáng cung đường u tịch. Thị vệ tuần tra thỉnh thoảng lặng lẽ đi ngang.

Dưới ánh sao, họ chậm rãi bước đi. Nguyệt hoa lay động như sa lụa, chiếu bóng hai người dài đổ lên mặt đất.

Mộ Dung Úc đột nhiên mở miệng hỏi:

“Điện hạ cảm thấy, có khả năng Trường Thanh bị người sát hại hay không?”

Mộ Dung Từ nhíu mày, hồi tưởng lại tình cảnh khi ấy:

“Nếu thật sự là bị hại, sao hắn có thể nằm ngay ngắn trên giường, thần sắc an tường như vậy? Y phục cũng không bị xốc xếch chút nào.”

“Không sai,” Mộ Dung Úc nhẹ giọng, âm điệu ôn hòa tựa gió đêm, nhưng mang theo chút ý vị lạnh lẽo:

“Bổn vương nghĩ đến một khả năng, hung thủ không cần ép buộc, cũng không đích thân hạ độc. Hắn chỉ đến, nói với Trường Thanh vài lời, để lại thạch tín rồi rời đi. Trường Thanh cam tâm tình nguyện uống thuốc độc tự vẫn. Hoặc là hắn từng được người kia cứu mạng, hoặc là hắn vì bảo vệ người ấy, hoặc... hắn biết bí mật của người kia, chỉ có cái chết mới giữ được.”

Lời hắn nói khiến Mộ Dung Từ không khỏi âm thầm khâm phục suy đoán sắc bén kia. Những khả năng ấy, quả thực đều hợp tình hợp lý.

Nàng khẽ thở dài:

“Lại thêm một đầu mối bị chặt đứt.”

Mộ Dung Úc chậm rãi đi về phía trước, mắt sâu như vực, giọng nói trầm thấp mà thấu triệt:

“Nhưng có lẽ, từ dấu vết còn sót lại, chúng ta vẫn có thể đoán được một phần chân tướng. Năm ấy Trường Thanh mới mười bảy, mười tám tuổi, đúng lúc Lưu An chọn người thì Thụy Vương lại có mặt. Một vị vương gia được hoàng thượng sủng tín, sao lại để ý tới một tên tiểu nội thị vừa vào cung, thậm chí còn mở miệng khen ngợi? Việc này, chẳng phải rất kỳ quái sao?”

Mộ Dung Từ nghe vậy chấn động trong lòng, sắc mặt đại biến. Đúng vậy, sao nàng lại không từng nghĩ đến điểm này?

“Trường Thanh rất có thể là người Thụy Vương âm thầm cài vào trong cung.” Nàng trầm giọng.

“Vô cùng có khả năng.” Mộ Dung Úc gật đầu, ánh mắt lóe sáng.

“Năm đó Thụy Vương và Cảnh Vương bị xử tử, bệ hạ từng hạ lệnh đại tra nội cung, đa số cung nhân có liên quan đều bị trảm hoặc đuổi khỏi cung. Nhưng lưới trời l*иg lộng, sao tránh khỏi lọt lưới một hai con cá nhỏ. Trường Thanh rất có thể chính là một trong số đó.”

Mộ Dung Từ cau mày, nói tiếp:

“Trường Thanh là người nuôi dưỡng Tiểu Ngân. Thân thế của Tiểu Ngân lại bí hiểm. Như vậy, liệu có thể Tiểu Ngân có liên quan đến Thụy Vương?”

Lời vừa thốt ra, chính nàng cũng phải hít sâu một hơi. Đây là một suy đoán táo bạo đến mức khiến người ta lạnh sống lưng.

Mộ Dung Úc đáp:

“Tiểu Ngân trước bày ra bố cục ‘Trời giáng huyết ngọc’ tại Phụng Thiên điện, sau lại ôm tâm quyết tử hành thích điện hạ, tiếp đó Trường Thanh uống thuốc độc tự vẫn. Có lẽ, Tiểu Ngân chết cũng là vì bảo vệ người đứng sau tất cả, người bày bố cục từ trong bóng tối.”

Lời nói của hắn khiến Mộ Dung Từ dựng tóc gáy, gió đêm như xuyên thấu tận xương, tay chân nàng lập tức lạnh buốt.

Kéo một sợi tơ nhỏ, có thể gỡ ra cả một mạng nhện…

Nếu Tiểu Ngân thực sự có liên quan đến Thụy Vương, như vậy kẻ đứng sau giật dây mọi chuyện, chẳng phải là... dư nghiệt của Thụy Vương?

Dư nghiệt Thụy Vương giờ đang ẩn thân nơi nào? Ý đồ rốt cuộc là gì?

Mà hết thảy dấu vết, lại đều dẫn hướng về phía Mộ Dung Úc.

Nếu vậy thì tại sao chúng lại nhắm vào hắn?

Suy nghĩ tới đây, toàn thân nàng đổ mồ hôi lạnh, sống lưng ướt đẫm.

Tối nay, Mộ Dung Úc ở lại Đông Cung, cùng nàng tra xét kỹ nơi ở của Tiểu Ngân. Sau đó hết chuyện này đến chuyện khác phát sinh, hai người cùng nhau bôn ba khắp nửa hoàng cung, giữa đêm thanh vắng truy xét án nghi.

Hắn đưa ra đủ loại suy đoán, dường như đang cố ý dẫn nàng theo hướng khác xóa bỏ mọi nghi ngờ nàng từng có về hắn.

Lúc này, hắn lại nhắm hướng Thụy Vương dư nghiệt, làm nàng càng thêm nghi ngờ: Phải chăng tất cả chỉ là màn che mắt?

Nhưng những suy đoán của hắn, không phải không có lý.

“Chuyện này, chỉ là bổn vương phỏng đoán. Ngày mai, xem Thẩm Tri Ngôn nghiệm thi rồi hẵng kết luận.” Mộ Dung Úc nói, ánh mắt sâu hun hút, lấp lánh ánh sao, lại như vực thẳm không đáy, khiến người nhìn vào khó phân thật giả.

Mộ Dung Từ lén liếc hắn, vừa hay hắn cũng quay đầu nhìn nàng.

Ánh mắt giao nhau, lòng nàng hoảng loạn, vội quay đi.

Không biết vì sao, trước mắt nàng tối sầm, trời đất đảo lộn, choáng váng đến hoa mắt chóng mặt.

Mộ Dung Úc phát hiện khác thường thì nàng đã ngã xuống.

Cánh tay rắn rỏi lập tức vươn ra đỡ lấy thân hình mềm nhũn, ôm nàng vào lòng, trầm giọng gọi:

“Điện hạ... điện hạ...”

Mộ Dung Từ mềm như cành liễu, toàn thân vô lực tựa vào ngực hắn. Hai mắt khép chặt, gương mặt tái nhợt không chút huyết sắc, đôi môi trắng bệch như tờ giấy.

Vết thương trên cánh tay trái tuy đã được băng bó, nhưng máu vẫn rỉ ra thấm ướt vạt áo.

Chảy nhiều máu như vậy, không ngất mới là lạ.

Không chút chần chừ, Mộ Dung Úc lập tức bế nàng lên, sải bước trở về Đông Cung.