Chương 41: Sóng vai đêm hè

Thương thế chưa lành, Mộ Dung Từ vốn nên nghỉ ngơi nhiều hơn.

Thẩm Tri Ngôn biết điều, sau khi cáo biệt Ngự Vương và điện hạ liền lui ra. Trước khi đi, còn hẹn nàng sáng mai cùng tới xem xét nơi ở của Tiểu Ngân.

Khi bóng y khuất sau ngưỡng cửa, Mộ Dung Từ xoay ánh mắt nhìn sang Mộ Dung Úc, trong con ngươi đen láy viết rõ một câu: Ngươi còn chưa đi? Còn muốn ở lại ăn bữa khuya sao?

Mộ Dung Úc vẫn ung dung ngồi trên chiếc ghế tử đàn khắc hoa, thần sắc thư thái, như thể đã định sẵn sẽ bám trụ tại đây đến già.

Thực ra, nàng cũng có vài phần bội phục định lực và lòng dạ hắn. Những ngày gần đây, lời đồn trong cung lan nhanh như lửa cháy lan đồng, bài ca dao kia bị truyền tụng khắp nơi, từ trà lâu tửu quán đến chốn triều đường, đều là chủ đề bàn luận. Mọi ánh mắt đều đổ dồn về hắn, suy đoán, dèm pha, thậm chí công khai chỉ trích.

Nhưng hắn thì sao?

Vẫn một thân áo bào đen, một nét mặt trầm ổn. Vẫn là kẻ có thể trong chớp mắt phán định sinh tử, khiến triều thần thần phục, khiến bách tính nghe danh mà kinh hồn. Hắn vẫn là Mộ Dung Úc – Nhϊếp Chính Vương uy trấn Yến quốc, người người kiêng dè.

Tai mắt nàng khắp nơi hồi báo, hắn như thường ngày thiết triều, phê tấu, hồi phủ, không có lấy nửa phần khác lạ. Giống như không điều gì có thể làm lung lay hắn. Dù là Thái Sơn sụp trước mắt, cũng không đổi sắc mặt.

Thế nhưng, hắn thực sự không để tâm ư? Đối với bài ca dao kia, đối với những lời bàn tán kia, hắn thật sự chẳng mảy may để ý?

Nàng không tin.

Nàng không tin hắn không âm thầm điều tra. Hắn là Mộ Dung Úc! Chuyện như thế, làm sao hắn có thể khoanh tay đứng nhìn?

“Bổn cung mệt rồi, muốn nghỉ ngơi. Vương gia cứ tự nhiên.”

Nàng lạnh nhạt mở lời. Dù sao thì hắn thích ngồi bao lâu là chuyện của hắn, nàng lười để tâm.

Không ngờ, hắn lại chậm rãi đứng dậy, bóng dáng cao lớn như che khuất nửa gian thư phòng. Dưới ánh đèn ấm vàng, khí thế hắn lại càng bức người.

“Điện hạ, ngày mai định tới chỗ ở của Tiểu Ngân. Tuy chỉ qua một đêm, nhưng không loại trừ khả năng đồng mưu đã kịp xóa dấu vết. Bổn vương định đi ngay bây giờ.”

Mộ Dung Từ chau mày. Nếu đã muốn đi, sao khi Thẩm Tri Ngôn còn ở đây không nói? Mà lại cố tình đợi lúc chỉ còn hai người mới nói ra?

“Vương gia định đi bây giờ?” nàng hỏi, giọng đầy nghi ngờ.

“Bổn vương đi. Điện hạ có đi hay không, tùy.”

Hắn sải bước ra khỏi thư phòng, bước chân thong dong mà dứt khoát, như thể đã đoán chắc nàng sẽ theo sau.

Quả nhiên, Mộ Dung Từ chần chừ. Nàng không muốn cùng hắn đơn độc hành động, nhưng cũng không thể bỏ lỡ cơ hội có thể phát hiện manh mối.

Hắn rõ ràng cố ý!

Lúc nãy có Thẩm Tri Ngôn thì im lặng, giờ chỉ còn hai người lại đưa ra đề nghị, chẳng phải là tính toán từ trước sao?

Thật quá đáng!

Dù tức giận, nhưng lý trí vẫn chiến thắng. Nàng uống cạn bát thuốc Như Ý vừa dâng lên, vội vàng đuổi theo.

Mộ Dung Úc đứng chờ bên ngoài cổng Đông Cung. Trời đêm phảng phất một tầng hồng quang mờ nhạt chiếu xuống người hắn, tôn thêm vẻ thần bí uy nghi. Một thân mãng bào thêu kim càng tôn lên phong tư cao ngạo, như lặng lẽ bừng cháy ngọn lửa âm u.

“Đi thôi.”

Chỉ hai chữ ngắn ngủi, nhưng đầy uy thế.

Mộ Dung Từ thoáng ngẩn người, có chút hối hận vì đã đi theo, nhưng cũng đành bước về phía trước.

Lẽ ra, cung lộ dài như vậy trong cung nên ngồi kiệu mới phải. Nhưng từ trước đến nay, nàng quen đi bộ, bởi lẽ quá an nhàn sẽ làm mất cảnh giác, tiêu tán ý chí.

Đêm ấy, cả hoàng cung như bừng sáng. Đèn l*иg cung đình treo cao, vàng son rực rỡ, ánh đèn phản chiếu lên mái ngói lưu ly lấp lánh, khiến liên miên cung điện như đắm mình trong biển ánh sáng.

Cung lộ thẳng tắp uốn lượn, ánh đèn bên tả bên hữu lay động trong gió, bóng người đổ dài trên con đường lát đá xanh, như trải ra một bức tranh huyết sắc năm tháng, đao quang kiếm ảnh, phong ba mịt mờ.

Nàng không phải người bình thường. Hắn cũng không phải người bình thường.

Nàng là cái gai trong mắt hắn, là hòn đá trong lòng hắn. Hắn là kẻ cản đường nàng, là đối thủ sinh tử.

Bọn họ đồng hành trên cùng một con đường trong cung, giống như một khúc kịch chưa hạ màn, sóng ngầm cuộn chảy, sát ý ẩn hiện.

Vậy mà, đêm nay, lại thật sự có một khắc như vậy, Mộ Dung Từ cùng Mộ Dung Úc, sánh vai bước đi trong bóng tối, không có cung nhân theo hầu, không có ánh mắt dõi theo, chỉ có hai kẻ đối đầu, sóng bước dưới trời đêm tịch mịch.

Nàng bước vững vàng, ánh mắt nhìn thẳng.

Hắn bước ổn định, như thể từng tấc đất hoàng cung này, đều nằm gọn trong tay áo hắn.

Không biết từ lúc nào, khi hai người sóng vai mà đi, vạt áo thêu mãng văn bằng chỉ vàng của hắn khẽ chạm vào vạt áo thêu Quỳ văn chỉ bạc của nàng. Trong đêm hè gió nhẹ lướt qua, hai lớp trường sam một đen một sáng cứ thế va vào nhau, cọ xát, quấn quýt, tách ra rồi lại dây dưa, giao hòa, như hữu ý như vô tình.

Tựa như một đoạn tình cảm nam nữ đầy bi thương và lưu luyến, từ khi nhen nhóm đến lúc say đắm, cùng nhau vượt qua gian nguy, rồi gắn bó suốt một đời, đến khi đầu bạc hoàng hôn.

Mộ Dung Úc võ nghệ cao cường, chút động tĩnh nhỏ cũng không thoát khỏi tai mắt hắn. Khi hai vạt áo khẽ chạm, hắn liền phát hiện. Bàn tay to trong tay áo lặng lẽ dịch chuyển, như thể đang tìm kiếm thứ gì dưới lớp vải kia.

Mộ Dung Từ cảm giác khoảng cách quá gần, liền né sang một bên hai bước.

Tay hắn khẽ khựng lại, rơi vào khoảng không.

Một tia trống vắng mơ hồ, len nhẹ qua tâm khảm.

Tiểu Ngân vốn theo Tấn Chức trông coi Phụng Thiên Điện, không ở cùng các cung nhân khác, mà ở riêng một gian điện thất hẻo lánh cùng Tấn Chức, mỗi người một phòng.

Bọn họ dò hỏi các cung nhân, cuối cùng cũng tìm được nơi ở kia. Tấn Chức không có mặt, Mộ Dung Từ và Mộ Dung Úc liền vào phòng của Tiểu Ngân, sai người châm đèn dầu.

Phòng xếp đặt chỉnh tề sạch sẽ, chỉ có một chiếc giường ván gỗ, một tủ áo thấp, một chiếc rương gỗ, một bàn con với hai chiếc ghế. Giường trải chiếu mỏng và gối đầu, gấp gọn gàng. Trên bàn không có lấy một ấm trà, sạch đến mức không nhiễm hạt bụi.

“Phòng ở của một nam nhân, lại sạch sẽ như vậy, giống như vừa có người dọn dẹp qua.” Mộ Dung Từ mở tủ áo, chỉ thấy vài bộ nội thị y phục cùng một chiếc chăn bông, ngoài ra không còn vật gì.

“Xem ra chúng ta đến chậm một bước. Đồng mưu của Tiểu Ngân ra tay rất nhanh.” Mộ Dung Úc nói, vừa lật giường vừa kiểm tra gối chăn, “Hắn mang theo quyết tâm tất tử mà hành thích ngươi, chắc hẳn trước đó đã thu dọn phòng xá, hủy toàn bộ chứng cứ liên quan.”

Cẩn thận dò xét một lượt, cuối cùng cũng không thu được manh mối gì, đành rời đi.

Trời cao l*иg lộng, màn đêm như dải lụa lam kéo dài đến tận chân trời. Sao trời điểm điểm, ánh sáng lấp lánh như rắc vàng lên nền trời thăm thẳm.

Giống như lúc đến, họ sánh vai trở về, không lời, chỉ có gió đêm vi vu bên tai.

Mộ Dung Từ bỗng cất tiếng: “Giờ cũng không còn sớm, Vương gia chẳng lẽ không trở về phủ nghỉ ngơi?”

“Đưa điện hạ về Đông Cung xong, bổn vương sẽ rời cung.” Mộ Dung Úc nghiêng mặt, ánh mắt lóe sáng như sao, tuấn dung hiện lên vẻ lãnh đạm, “À phải, Thẩm thiếu khanh từng kiểm tra qua...Tiểu Ngân có thật sự tịnh thân hay chưa?”

“Vương gia hỏi chuyện này để làm gì?” Mặt nàng hơi nóng lên, vốn dĩ trời đêm gió mát, giờ lại như có lửa đốt thân. “Tri Ngôn chưa từng kiểm tra điều ấy.”

“Thi thể Tiểu Ngân hiện đang đặt ở đâu?”

“Ở một gian điện thất hẻo lánh trong Đông Cung.”

Mộ Dung Úc sải bước như gió, Mộ Dung Từ vội vàng đuổi theo.

Tiểu Ngân hành thích Thái tử, tội không thể dung tha. Vì vậy, Mộ Dung Từ đã phân phó đem thi thể hắn tạm đặt trong một gian điện thất vắng vẻ. Giữa tiết trời hè nóng nực, để ngăn thi thể bị phân huỷ, theo lời dặn của Thẩm Tri Ngôn, thị tỳ đã đặt xác vào quan tài, bên trong rải thêm đá băng.

Khi đến nơi, thị vệ canh gác bên ngoài lập tức hành lễ. Biết được Thái tử và Ngự Vương muốn tra xét thi thể, họ liền lấy đèn l*иg, mở nắp quan tài ra.

“Xem kỹ, kiểm tra xem Tiểu Ngân có thật sự đã tịnh thân.” Mộ Dung Úc hạ lệnh cho thị vệ.

“A...?”

Một tên thị vệ mở to mắt, tên còn lại thì sững người, thần sắc hoảng loạn. Trông coi thi thể đã là xui xẻo, giờ lại còn phải động tay kiểm tra, chẳng phải sẽ đen đủi cả năm sao?

Mộ Dung Từ thản nhiên lên tiếng: “Hay là các ngươi muốn để Vương gia tự mình động thủ?”

Hai người kia không dám do dự, lập tức tiến lên. Dưới ánh mắt như băng của Ngự Vương, ai dám trái lệnh? Cãi lời e rằng không còn ngày mai.

Mộ Dung Úc sắc mặt lạnh lẽo, không nói lời nào, nhưng khí thế tựa núi, khiến người khác không rét mà run.

Hai tên thị vệ tay run run, chậm rãi tháo lưng quần Tiểu Ngân, kéo xuống...

Mộ Dung Từ lặng lẽ quay đầu đi, không muốn nhìn cảnh tượng trước mắt.

Mộ Dung Úc khẽ nghiêng môi, vẻ mặt như cười như không, trong lòng lại thêm một phần suy đoán - một chứng cứ nữa dường như đã hiện rõ.

“A!” Hai thị vệ cùng lúc kinh hô, “Vương gia, điện hạ, Tiểu Ngân quả thật chưa từng bị tịnh thân.”

“Quả nhiên.” Mộ Dung Úc đưa đèn dầu lại gần quan tài, soi kỹ bên trong.

Hai người rời khỏi điện thất, ánh đèn leo lét phía sau kéo bóng họ dài lê thê trong đêm sâu thăm thẳm.

Mộ Dung Từ nghi hoặc hỏi:

“Vương gia làm sao đoán được Tiểu Ngân chưa từng tịnh thân? Chuyện này, kể cả Thẩm Tri Ngôn cũng chưa từng nghĩ tới.”

“Chỉ là trực giác.” Mộ Dung Úc thản nhiên đáp, trong ánh sáng chập chờn, đồng tử hắn càng thêm thâm trầm như vực sâu, “Xem ra, Trường Thanh còn che giấu không ít.”

“Việc này không thể trì hoãn, lập tức bắt người tra hỏi.” Nàng lập tức quyết đoán.

“Bổn vương sẽ sai người bắt giữ Trường Thanh. Giờ đã muộn, ngày mai tra xét cũng chưa muộn.” Đến gần đại điện, hắn chợt dừng bước, nói, “Điện hạ cũng nên nghỉ sớm.”

“Không được. Đêm dài lắm mộng, chi bằng thẩm vấn ngay trong đêm.”

Mộ Dung Từ lập tức phân phó thị vệ đi bắt Trường Thanh.

Trong thư phòng, đèn dầu sáng rực. Như Ý bưng hai ly trà lên, đặt xuống rồi lặng lẽ lui ra.

Lần này, Mộ Dung Từ chủ động ngồi xuống chỗ vốn thuộc về nàng, trước án thư, tùy tay lật xem một quyển sách, như thể thảnh thơi thong dong.

Thế nhưng, có một “đại tôn Phật” ngồi trong phòng, ai có thể thật sự an tâm đọc sách?

Mộ Dung Úc uống cạn trà, đặt chung xuống, sau đó đi đến sau lưng nàng, nơi ấy là cả một mảng giá sách cao lớn, có lẽ hắn muốn chọn sách để đọc.

Nhưng đưa lưng về phía một đối thủ như hắn, thật khiến người không yên lòng.

Mộ Dung Từ như ngồi trên đống lửa, đứng ngồi không yên.

Nàng cố tình kiếm chuyện để phá vỡ sự yên ắng:

“Vương gia, việc Trường Thanh không đưa Tiểu Ngân đi tịnh thân là sơ suất, hay cố ý? Hay là thân thế Tiểu Ngân vốn đã có điểm khả nghi?”

“Tiểu Ngân quả thực thân thế có phần mờ ám, không đơn giản như lời Trường Thanh nói.” Mộ Dung Úc cầm một quyển sách, bước chân thong dong, ngồi nghiêng ở một góc án thư, đối mặt với nàng.

Mộ Dung Từ nghẹn họng, suýt chút nữa hộc máu, cuối cùng cũng khiến hắn rời khỏi giá sách, nào ngờ hắn lại biến chỗ ấy thành chỗ ngồi của mình!

Nàng trầm giọng:

“Nếu thân thế Tiểu Ngân không đúng sự thật, Trường Thanh tất nhiên cố ý giấu giếm. Hắn là đồng mưu? Hay có liên quan đến các vụ án gần đây?”

Ánh mắt Mộ Dung Úc rơi thẳng trên gương mặt nàng:

“Rất nhanh thôi, sẽ có kết quả.”

Trong ánh đèn ấm áp, dung nhan nàng thanh tú như tuyết ngọc, đôi mắt trong veo tựa sương sớm trên lá sen giữa mùa hạ, long lanh như muốn chiếu rọi cả linh hồn người đối diện.

Hắn nhìn đến ngây người, lặng lẽ trầm mê trong đôi mắt ấy.

Mộ Dung Từ bắt gặp ánh nhìn ấy liền cảm thấy như có lửa cháy rực. Gò má nóng ran, nàng vội cúi đầu, giả vờ chuyên chú vào quyển sách.

Nhưng trong đầu lại vang lên hình ảnh đêm ấy tại Thanh Nguyên điện, khi nàng chủ động đặt nụ hôn nơi long sàng, nhớ lại sự giao hòa nóng bỏng, hơi thở quyện hòa, nhớ đến vòng tay hắn ôm siết như muốn hòa tan cả nàng vào máu thịt... và mùi máu nhàn nhạt vẫn vương lại trong ký ức.

Tim nàng khẽ rung lên, cả người nóng rực, thân thể như hóa mềm, gân cốt tựa hồ tan chảy.

May thay, nàng sớm ý thức được mà tỉnh táo lại, dùng sức trừng mắt vào từng hàng chữ để áp chế hỗn loạn trong lòng.

Mộ Dung Úc nhìn nàng đỏ ửng cả gò má, cổ trắng ngần và vành tai như nhuộm ánh lửa hồng, càng khiến người ta không dám nhìn thẳng tựa như lửa hè thiêu đốt, lại đẹp như hoa nở dưới ánh chiều tà.

Hắn chỉ thấy trong lòng gợn sóng, khó bề kiềm chế.

Đúng lúc ấy, thị vệ bước vào bẩm báo:

“Vương gia, điện hạ, Trường Thanh đã chết, chết trong phòng của hắn.”

Mộ Dung Úc và Mộ Dung Từ đồng thời biến sắc, hai mắt nhìn nhau, trong lòng dâng lên một chữ - quá trùng hợp!

“Đi xem!”

Hắn lập tức đứng dậy, bước nhanh rời đi. Nàng cũng vội vã chạy theo.

Mộ Dung Úc vốn không quen ngồi kiệu, trong cung luôn đi bộ. Lúc này càng gấp rút, bước chân như bay, chợt nghĩ đến phía sau còn có điện hạ liền dừng lại.

Mộ Dung Từ vốn là nữ tử, hơn nữa cánh tay vẫn còn thương tích, sao có thể đuổi kịp?

Nàng vừa thở dốc vừa chạy đến gần, còn chưa kịp điều hòa hơi thở, đã bị hắn vươn tay nắm lấy cổ tay mảnh khảnh, kéo nàng sải bước đi như bay.