Chương 37: Hành thích

Mộ Dung Từ vốn biết Chiêu Hoa công chúa giỏi giả vờ, lời nói cử chỉ đều mang theo kịch ý, bèn thuận thế hỏi:

“Hoàng muội, là ai nghị luận ngươi? Họ nói những gì?”

Mộ Dung Thường cầm khăn lụa trong tay, ánh mắt ẩn ẩn nước, giọng nhỏ nhẹ đầy ủy khuất:

“Là đám cung nhân và phi tần kia... Các nàng bảo muội tính tình kiêu ngạo, tùy hứng vô lễ. Nói rằng công chúa như muội, làm gì có công tử nhà danh môn nào dám cưới? Cưới muội chẳng khác nào rước một con cọp cái về phủ… Các nàng còn bảo, muội e là sẽ thành gái lỡ thì, cả đời chết già trong cung…”

Mộ Dung Từ nhíu mày, khẽ đỡ trán. Nói chuyện khoa trương đến thế, e rằng chỉ có phụ hoàng mới tin là thật.

“Hỗn trướng!”

Mộ Dung Thừa giận dữ đập tay xuống giường, râu mép rung lên, mắt trợn tròn:

“Bọn chúng dám sỉ nhục Chiêu Hoa như vậy ư? Là ai? Trẫm sẽ trị tội thật nặng!”

“Phụ hoàng, xin người bớt giận, đừng nổi nóng.”

Mộ Dung Thường vội vàng khuyên can, “Thật ra... những lời họ nói cũng không sai. Nhi thần quả thật có đôi phần tùy hứng... Nhưng phụ hoàng chớ trách phạt họ, nếu không thanh danh khuê các của nhi thần sẽ càng khó coi hơn.”

Mộ Dung Từ đỡ lời:

“Phụ hoàng, cũng là bởi hoàng muội đã mười bảy tuổi mà vẫn chưa được ban hôn, cho nên lời ra tiếng vào cũng nhiều.”

“Chiêu Hoa, con không cần lo. Trẫm đã chọn được một người thích hợp để làm phò mã.”

Mộ Dung Thừa dịu giọng an ủi.

“Phụ hoàng, nếu đã phải gả, thần nữ nguyện chọn người mình yêu mến, người ấy phải văn võ song toàn, khí độ hơn người, là bậc tài tuấn trong triều.”

Nàng ngẩng đầu, ánh mắt sáng như ngọc, thần thái kiều diễm, gương mặt xinh đẹp như ngọc châu Nam Hải.

Mộ Dung Thừa khẽ cười:

“Ý con là... con đã có người trong lòng?”

Nàng e lệ rũ mắt, nhẹ giọng:

“Phụ hoàng...”

Mộ Dung Từ khẽ mỉm cười:

“Để bổn cung đoán thử... Người được hoàng muội để mắt đến, văn võ toàn tài, phong thái xuất chúng. Ngoài Ngự Vương ra, còn ai xứng đáng với lời khen ngợi ấy?”

Mộ Dung Thường ngượng ngùng liếc chàng một cái, nhỏ giọng nói:

“Thái tử ca ca thật xấu!”

Nàng không phủ nhận - nghĩa là đã ngầm thừa nhận.

Gương mặt nàng phơn phớt đỏ, nhuận sắc như hoa đào, không che giấu nổi tâm tư vừa bị người nói trúng.

Mộ Dung Thừa thu lại nụ cười, mày nhíu chặt, sắc mặt dần trầm xuống.

Mộ Dung Từ âm thầm suy đoán: chẳng lẽ phụ hoàng không muốn phò mã là Mộ Dung Úc?

Chiêu Hoa thông minh lanh lợi, cũng nhìn ra phụ hoàng có phần không vui, vội gọi:

“Phụ hoàng...”

“Chiêu Hoa, phụ hoàng sẽ tự mình chọn ra một phò mã vừa ý, nhất định là bậc văn võ song toàn, khiến con hài lòng.”

Thanh âm Mộ Dung Thừa tuy hiền hòa nhưng mang theo mấy phần uy nghi.

“Nhưng phụ hoàng...”

Nàng còn muốn nói gì đó.

“Trẫm mệt rồi, các con lui ra đi.”

Giọng nói lạnh hẳn đi, ánh mắt cũng mất dần độ ấm.

“Nhi thần cáo lui.”

Mộ Dung Từ khom người lui xuống.

Mộ Dung Thường không cam lòng, nhưng cũng không dám cãi lời, đành chắp tay rời đi.

Ra đến ngoài điện, Mộ Dung Thường liền kéo tay áo Mộ Dung Từ, thấp giọng khẩn cầu:

“Thái tử ca ca, huynh nhất định phải giúp thần muội. Có phải phụ hoàng không đồng ý cho muội gả cho Ngự Vương không?”

Mộ Dung Từ dịu giọng trấn an:

“Muội yên tâm, bổn cung sẽ nghĩ cách. Phụ hoàng yêu thương muội nhất, dĩ nhiên sẽ cẩn trọng trong việc hôn sự. Còn người được chọn làm phò mã... phụ hoàng ắt đã có tính toán riêng. Đợi khi long thể hồi phục, bổn cung sẽ dò hỏi ý định của người.”

Mộ Dung Thường gật đầu, lòng nhẹ nhõm phần nào, rồi quay về Kinh Hồng điện.

Trên đường trở về Đông Cung, Cầm Nhược không nhịn được cất tiếng hỏi:

“Điện hạ, vì sao bệ hạ lại không đồng ý để Chiêu Hoa công chúa gả cho Ngự Vương? Theo lẽ thường, Ngự Vương được người tín nhiệm nhất, giao cả triều chính trong tay người ấy, chẳng phải là lựa chọn tốt nhất cho hôn sự công chúa sao?”

“Bổn cung cũng thấy khó hiểu.”

Mộ Dung Từ trầm ngâm. Trong cả triều đình, người mà phụ hoàng tin tưởng và coi trọng nhất chính là Mộ Dung Úc. Mà Chiêu Hoa lại là công chúa được người sủng ái nhất. Nếu hai người ấy thành thân, chẳng phải là mối lương duyên trời định, nước chảy thành sông sao?

Hay là phụ hoàng cũng giống như Kiều phi, trong lòng sớm đã sinh nghi?

Nếu thật sự tín nhiệm Mộ Dung Úc, thì còn lo lắng điều gì?

Nghĩ tới nghĩ lui, e rằng phụ hoàng vẫn chưa thật lòng tin tưởng hắn. Nhưng nếu đã không toàn tâm toàn ý tin tưởng, cớ sao lại để hắn nắm giữ toàn bộ triều chính? Chẳng phải tự mâu thuẫn hay sao?

Đang mải nghĩ ngợi, chợt nghe phía sau có tiếng rên khẽ:

“Ai da!”

Mộ Dung Từ quay đầu lại, thấy Cầm Nhược ôm bụng, lưng hơi cong xuống.

“Sao vậy?” nàng quan tâm hỏi.

“Sáng nay nô tỳ đã đi tả ba lượt, cứ tưởng là hết, ai ngờ đâu...” Cầm Nhược nhăn nhó đau khổ, đáng thương nói, “Điện hạ, nô tỳ... có thể xin phép đi nhà xí trước được không?”

“Đi đi. Bổn cung về Đông Cung trước, ngươi tự mình quay lại là được.”

“Dạ, tạ điện hạ.”

Cầm Nhược khom mình hành lễ, rồi như một làn khói vọt đi.

Mộ Dung Từ khẽ lắc đầu, mỉm cười tiếp tục bước về Đông Cung.

Vừa rẽ qua một hành lang vắng, lòng nàng bỗng run lên, một cơn gió lạnh lướt qua, dường như có sát khí âm u lượn lờ quanh đây.

Một đạo ngân quang từ trong nắng chói chang phản chiếu, sáng rực chói mắt, lao thẳng tới nàng như rắn độc.

Ngân quang ấy nhắm thẳng ngực nàng mà đâm, bén nhọn không gì sánh được.

Ánh dương xối xả đổ xuống, nóng hừng hực như thiêu như đốt, vậy mà trong khoảnh khắc đó, nàng lại toát mồ hôi lạnh cả lưng. Nếu không nhờ thân mang võ nghệ, e rằng nàng đã sớm trúng sát chiêu.

Nàng nghiêng người né tránh, còn chưa kịp đứng vững thì ngân quang đã lần nữa lao đến.

Liên tiếp bốn lượt, nàng chỉ tránh mà không đánh trả. Bởi nàng nhận ra, thích khách này hoàn toàn không biết võ, chỉ đơn thuần dựa vào sức mạnh liều mạng tấn công.

Đây là một hành lang yên tĩnh, dù có thị vệ tuần tra theo giờ, nhưng giờ này quạnh quẽ hiu hắt, chỉ còn ánh nắng gắt gao bầu bạn.

Thích khách lại một lần nữa đâm tới. Mộ Dung Từ không muốn bại lộ võ công, tiếp tục né tránh, chỉ thủ không công.

Kẻ ấy thân mặc y phục nội thị màu hồng nhạt, rõ ràng là một tiểu hoạn quan!

Nàng lập tức vươn tay chụp lấy tấm vải đen che mặt hắn. Đối phương hoảng hốt, vụt tay phản kháng.

“Roẹt!”

Một tiếng rách xé vang lên, tay trái nàng đau nhói, máu tươi thấm đỏ tay áo.

Mộ Dung Từ không màng đau đớn, lập tức lùi về phía sau, đồng thời thấy bốn thị vệ đang vội vàng chạy đến.

Nàng lập tức hô lớn: “Có thích khách! Mau cứu bổn cung!”

Thích khách thấy thế, vội xoay người bỏ chạy. Nhưng chưa kịp xa, đã bị một toán thị vệ ở đầu bên kia mai phục, vây chặt như lưới trời.

Mộ Dung Từ che vết thương, ánh mắt lạnh lẽo nhìn chăm chăm vào hắn:

“Lột khăn che mặt hắn!”

Thị vệ lập tức kéo xuống, một gương mặt thanh tú hiện ra, môi đỏ da trắng, còn rất trẻ. Hắn quả là một nội thị!

Hai thanh trường đao lập tức kề sát cổ hắn, ép hắn bất động.

Kẻ ấy trừng mắt nhìn nàng, ánh mắt oán độc, song lại không chút nào lộ vẻ sợ hãi.

Ánh mắt nàng khẽ động, gương mặt này... hình như từng thấy qua?

Đúng rồi! Là ở Phụng Thiên điện! Là nội thị tân nhiệm hôm ấy - Tiểu Ngân!

Mộ Dung Từ trầm giọng ra lệnh:

“Áp giải hắn về Đông Cung, bổn cung muốn tự mình thẩm vấn!”

Đông Cung - tẩm điện.

Mộ Dung Từ ngồi bên giường, tay trái đã được thái y băng bó cẩn thận. Vết thương không sâu, nhưng dài, máu chảy khá nhiều, khiến tay áo ướt đẫm đỏ au.

Như Ý đứng bên cạnh, thấy chủ tử bị thương mà lòng đau như cắt, sốt ruột đến mức rớm lệ.

Thái y dặn dò xong bèn cáo lui. Như Ý sai cung nữ đi bốc thuốc.

Ngay khi thái y vừa rời đi, nàng liền quay sang mắng Cầm Nhược:

“Cầm Nhược, ngươi sao lại có thể rời khỏi điện hạ vào lúc đó! Điện hạ bị hành thích, lại còn bị thương, ngươi không thấy hổ thẹn sao? Tối nay ngươi còn ngủ yên được không?”

Cầm Nhược cúi đầu, không cãi nửa lời, dáng vẻ cam chịu nhận lỗi.

Mộ Dung Từ thấy Như Ý lải nhải mãi không thôi cũng đành lên tiếng:

"Thôi đủ rồi, chỉ là chuyện ngoài ý muốn. Lúc ấy Cầm Nhược đau bụng, chẳng lẽ bổn cung lại bắt nàng nhịn tới lúc về Đông Cung mới được vào nhà xí sao? Nhịn đến mức đó, người cũng phát bệnh mất! Bổn cung không sao cả, chỉ là vết thương ngoài da, vài hôm là lành."

"Điện hạ kim chi ngọc thể, dù là vết thương nhỏ cũng không thể xem nhẹ. Làm người hầu mà để điện hạ bị thương, nô tỳ thật sự thất trách." Như Ý vừa chỉnh lại giường nệm, vừa dọn chăn gối cho thật êm, "Điện hạ nên nghỉ ngơi cho tốt, dạo này cũng mệt nhọc nhiều rồi. Cầm Nhược, nếu hôm nay kẻ hành thích không phải là một nội thị vô danh, mà là cao thủ có võ nghệ, thì ngươi muôn chết cũng khó chuộc tội."

"Như Ý tỷ giáo huấn phải lắm, tiểu nhân xin nhận lỗi, tuyệt đối không dám tái phạm." Cầm Nhược cúi đầu rối rít nhận sai, dáng vẻ như một tiểu tức phụ bị mắng.

Mộ Dung Từ không nhịn được, phì cười:

"Được rồi, đều đừng nói nữa."

Như Ý nhẹ nhàng đỡ nàng nằm xuống giường:

"Điện hạ nằm nghỉ một lát, nô tỳ sẽ mang thuốc đến."

Mộ Dung Từ liếc nhìn Cầm Nhược, ra vẻ ai oán:

"Bổn cung không phải hài tử ba tuổi, cũng không phải trọng thương nằm liệt, cần gì phải chăm chút đến thế này?"

"Bổn cung đói bụng rồi, Như Ý, truyền thiện đi."

"Dạ vâng."

Sau khi dùng ngọ thiện xong, Mộ Dung Từ cùng Như Ý và Cầm Nhược đến nơi giam giữ Tiểu Ngân để thẩm vấn.

Đông Cung - điện thất tạm giam

Vì Đông Cung không có ngục thất, nên Tiểu Ngân bị giam tạm trong một gian điện thất nhỏ hẹp, ánh sáng u ám, thị vệ canh giữ nghiêm ngặt.

Hắn bị trói chặt vào một chiếc ghế lớn, cả người lẫn ghế đều bị dây thừng buộc kín.

Cửa mở ra, ánh nắng từ ngoài chiếu thẳng vào, rọi sáng người bước vào. Ánh sáng khiến người đó như được bao phủ bởi một tầng kim quang mờ nhạt, khí thế bất phàm, gương mặt không nhìn rõ nhưng khí chất tôn quý hiển lộ rõ ràng.

Tiểu Ngân vừa thấy người tới lập tức giãy giụa dữ dội, hai mắt đỏ ngầu, gương mặt vốn thanh tú vì thù hận mà vặn vẹo:

"Ta muốn gϊếŧ ngươi! Ta muốn gϊếŧ ngươi!"

Hai thị vệ tiến lên, tát mạnh mấy cái khiến hắn mới chịu yên.

Mộ Dung Từ phất tay, ra hiệu lui. Như Ý lập tức đóng cửa lại, gian phòng lập tức tối đi vài phần.

Nàng bước tới, ánh mắt bình tĩnh, giọng nói ôn hòa nhưng đầy uy nghi:

"Vì sao ngươi hành thích bổn cung?"

Tiểu Ngân ngẩng đầu, ánh mắt như dao, nghiến răng nói:

"Vì ngươi đáng chết! Ta muốn tiễn ngươi xuống hoàng tuyền gặp Diêm Vương!"

"Câm mồm!" Cầm Nhược quát lạnh.

"Là ai sai khiến ngươi?" Mộ Dung Từ vẫn nhẫn nại hỏi tiếp.

Tiểu Ngân cười khẩy:

"Ngươi đoán xem?"

Khóe môi hắn hiện rõ vẻ đắc ý.

Mộ Dung Từ vẫn bình tĩnh:

"Bổn cung đoán, người sai khiến ngươi có liên quan đến vụ huyết ngọc rơi xuống Phụng Thiên điện."

Tiểu Ngân lập tức trợn tròn mắt, thoáng chấn động:

"Ngươi... sao biết?"

Nhưng rồi hắn nhanh chóng tỉnh táo, hừ lạnh:

"Ngươi đang dụ ta nói!"

Mộ Dung Từ không vội, chậm rãi hỏi:

"Vụ huyết ngọc hôm đó, là do ngươi giở trò?"

Tiểu Ngân cười rộ lên, đắc ý vô cùng:

"Phải thì sao?"

"Vì sao lại làm vậy? Ai đứng sau lưng ngươi?"

Không đáp, hắn bắt đầu ngửa mặt xướng ca dao, âm thanh như tụng niệm, vẻ mặt mơ màng như đang nhìn về một đấng thần linh:

"Dưới trăng soi, huyết ngọc rơi, máu nhuộm đất.

Dưới trăng soi, mưa cuồng loạn, gió nổi cơn.

Dưới trăng soi, cá hóa quỷ, người thành mồi.

Dưới trăng soi, ngọc đỏ thẫm, thiên hạ loạn.”

Cầm Nhược rùng mình:

"Điện hạ, hắn đang hát cái gì vậy? Nghe ghê rợn quá."

Mộ Dung Từ không đáp, chỉ lạnh giọng hỏi:

"Là Ngự Vương sai khiến ngươi?"

Tiểu Ngân lập tức ngửa mặt cười lớn, cười đến điên dại:

"Ha ha ha... Tất cả là ta làm! Trời đất thay đổi! Một minh quân thần võ sẽ giáng thế! Yến quốc sẽ được cứu rỗi!"

Hắn gào lên:

"Một tướng công thành, vạn cốt khô! Ta chết thì sao? Những kẻ ngã xuống vì thần quân, đó là vinh quang của họ!"