Chương 34: Tiêu hồn

Tẩm điện Thiên Tử lộng lẫy xa hoa, trướng lụa kim tuyến buông rũ tầng tầng, ánh đèn tím vàng giao hòa u trầm. Hôn quang phủ khắp, ám ảnh đan xen, khiến bao ánh ngọc lấp lánh đều thẹn thùng nép mình, chỉ còn sót lại một tia ái muội mơ hồ trườn qua tịch mịch đêm hè, uốn lượn mà lan.

Mộ Dung Từ giãy giụa tránh thoát, nhưng thân thể như bị khóa chặt, không cách nào nhúc nhích. Trước người là một “tòa núi” vững chãi, nàng căn bản không thể lay động.

Hai thân thể gần như kề sát, mặt đối mặt, tư thế ám muội vô cùng. Nếu để người ngoài nhìn thấy, không chỉ khó coi, còn e sẽ bị lời ra tiếng vào lan khắp hậu cung.

Giãy giụa càng nhiều, hơi thở nàng càng rối loạn, l*иg ngực phập phồng, tâm hỏa bốc cao nhưng lại vô kế khả thi.

Mộ Dung Úc... tên đáng ch·ết này rốt cuộc muốn làm gì?

Bất chợt, một ý nghĩ kinh hoàng lướt qua, nếu hắn nhận ra mùi hương cơ thể của nàng thì sao?

Buông ra! Bổn cung lệnh cho ngươi buông tay!

Lửa giận lan tới đỉnh đầu, toàn thân nàng như bị thiêu cháy. Ánh đỏ từ má đào lan xuống cổ tuyết, ánh đèn trùm lên càng thêm kiều diễm động lòng người.

Tất cả rơi vào mắt Mộ Dung Úc. Trong l*иg ngực là ôn hương nhuyễn ngọc, trong mắt là dung nhan thẹn thùng diễm lệ. Hơi thở nàng như dòng suối mùa xuân, tràn về không dứt, đánh tan mọi lý trí của hắn.

“Điện hạ càng giãy giụa, nơi tĩnh lặng này lại càng thêm hương sắc. Làn da mềm mại như tơ, mơn trớn từng chút một, chẳng phải càng đáng ghi nhớ sao?”

Thanh âm trầm thấp, tựa như rượu ngon ngâm lâu, khiến người ta mê muội.

Mộ Dung Từ ngẩn người. Dù giãy giụa thế nào, cũng không thể thoát được vòng tay hắn.

Trong lòng nàng rối như tơ vò, phụ hoàng vẫn chưa có động tĩnh nào. Chẳng lẽ... người đã băng hà?

Nếu không, động tĩnh lớn như vậy hẳn đã khiến người tỉnh giấc. Nhưng long sàng kia vẫn yên lặng, chỉ có thể giải thích một điều, phụ hoàng... đã không còn.

Mộ Dung Úc nhìn theo ánh mắt nàng, thấy nàng thất thần mà nhìn về phía long sàng, cổ ửng hồng, tai đỏ rực như nở một đóa mai nơi tuyết địa, dung nhan ấy động lòng người đến thế.

Tâm hắn khẽ rung, lòng ngực nóng rực, bất chợt cúi đầu, khẽ chạm lên cánh tai đỏ bừng ấy.

Lạnh lẽo chạm nóng rực, mềm mại đan xen cứng cỏi.

Mộ Dung Từ giật mình quay đầu, nhưng đôi môi mỏng của hắn đã kề tới, thuận theo động tác nàng mà hôn dọc lên má, chạm đến cánh môi thơm mềm.

Hơi thở hắn nồng đượm mùi trầm thủy hương, hòa cùng hương khí của nàng, quẩn quanh không dứt. Hai hơi thở dây dưa, hai cánh môi kề cận, hương diễm như độc, khiến người ta tâm thần lay động.

Mộ Dung Từ bỗng bừng tỉnh, vội vàng quay đầu tránh đi.

Phụ hoàng sinh tử chưa rõ, thế mà nàng lại để mặc kẻ gϊếŧ cha lăng nhục ngay trước linh sàng!

Thật sự là sỉ nhục lớn nhất đời nàng!

Nàng hận hắn, càng hận chính mình!

Hận bản thân yếu lòng, vì một thoáng mê man mà để hắn được như ý!

Bi phẫn dâng trào như suối phun, từ lòng ngực cuộn lên mãnh liệt.

Mộ Dung Từ siết chặt nắm tay, giọng run rẩy nhưng lạnh lẽo:

“Ngươi... rốt cuộc có phải người đã gϊếŧ phụ hoàng?”

Mộ Dung Úc khẽ cười, ánh mắt tựa băng lạnh giam hãm:

Phải hay không phải, có gì khác biệt? Điện hạ nghĩ mình thoát được khỏi tay bổn vương sao?”

Lời chưa dứt, hắn đã vươn tay bóp chặt hai gò má nàng, ánh mắt như điểu ưng khóa chặt con mồi.

Ngón tay thon dài nhưng lực đạo mạnh mẽ khiến hai má nàng lõm xuống, đau nhức đến tận óc.

Toàn thân nàng run rẩy, lửa giận thiêu đốt:

“Buông tay! Bổn cung lệnh cho ngươi buông tay ngay!”

Mộ Dung Úc vẫn cười lạnh, môi mỏng cong lên một tia tàn nhẫn:

"Chỉ cần điện hạ ngoan ngoãn ở lại bên cạnh bổn vương, bổn vương sẽ tha cho cả tộc Mộ Dung thị”.

Hơi thở hắn mang theo mùi rượu nóng rực, cứng cỏi và bá đạo, dồn dập áp tới.

Hai tay nàng bị khống chế, không thể nhúc nhích. Trong lúc tuyệt vọng, nàng chỉ còn một con đường...

Mộ Dung Từ đột nhiên cúi người, hung hăng hôn lên môi hắn.

Nụ hôn vụng về, chẳng theo quy tắc nào, như muốn cắn xé nuốt lấy.

Mộ Dung Úc thoáng sững sờ, sau đó lập tức phối hợp, như mãnh hổ nhập cốc, cùng nàng trầm luân trong vực sâu hương diễm.

Lưỡi mềm môi nóng, hơi thở dây dưa, thô nặng mà nồng cháy, khó phân của ai.

Mộ Dung Úc như chìm vào lửa đỏ, ôm chặt nàng vào lòng, trong mắt chỉ còn bóng dáng mềm mại ấy.

Hai thân phận đối địch, một bên là Thái tử, một bên là Nhϊếp Chính Vương, hận thù ngút trời, vậy mà khoảnh khắc này... tất cả đều bị lãng quên.

Mộ Dung Từ cũng gần như bị thiêu đốt trong nhiệt tình đó. Nhưng giữa lúc mê man, một tia lý trí lóe lên, nàng bất ngờ cắn mạnh xuống!

Mộ Dung Úc sớm đã đoán được chiêu này, chỉ là... hắn cam tâm đón nhận.

Lưỡi khẽ nhói, máu tanh lan tràn nơi miệng.

Đúng lúc hắn thả lỏng, nàng lập tức tung chưởng về phía ngực hắn!

Chưởng phong sắc bén, hắn lập tức nghiêng người tránh đi, lòng không khỏi kinh ngạc:

Thì ra... Thái tử điện hạ không hề yếu đuối!

Vừa thoát khỏi sự giam cầm, Mộ Dung Từ liền nhào tới long sàng, bắt mạch phụ hoàng, thăm hơi thở.

Trong khoảnh khắc đó, hốc mắt nàng đỏ hoe , phụ hoàng còn sống! Thân thể vẫn ấm, mạch vẫn đập!

Chưa kịp nhẹ nhõm, thân thể nàng lại bị nhấc bổng.

Mộ Dung Úc vươn tay, ném nàng lên cuối long sàng.

Nàng chưa kịp ổn định thân hình thì hắn đã đè ép xuống, như núi cao áp tới.

“Thì ra, Thái tử cũng có thủ đoạn. Bổn vương trước nay xem thường rồi.”

Mộ Dung Úc cười nhạt, ánh mắt sâu thẳm như đáy hồ đêm tối.

Mộ Dung Từ cười lạnh:

“Bổn cung chỉ là mèo ba chân múa rìu qua mắt thợ. Làm sao sánh được với võ nghệ siêu phàm của Vương gia.”

Hai người mặt đối mặt, chóp mũi gần chạm, tư thế ái muội khiến lòng người bối rối.

“Ngươi... rốt cuộc đã làm gì phụ hoàng?” Nàng nghiến răng hỏi.

“Bổn vương chỉ khiến bệ hạ ngủ một giấc yên lành. Điện hạ muốn để phụ hoàng người tận mắt thấy người bị bổn vương... đùa bỡn sao?”

Hắn nghiêng đầu, cười như gió xuân thổi tuyết, nhưng trong ý cười lại chứa đầy tàn khốc.

“Đùa bỡn? Ngươi mơ đi!”

Lửa giận lại một lần nữa thiêu cháy toàn thân nàng.

Mộ Dung Từ giận đến choáng váng, đầu óc ù đặc như có sấm dội bên tai. Nàng không thèm ngụy trang nữa, trực tiếp đưa tay đâm thẳng vào mắt hắn, động tác cực kỳ nhanh gọn.

Mộ Dung Úc lập tức chế trụ cổ tay nàng, ánh mắt lặng lẽ nhìn thẳng, như chim ưng nhìn con mồi, lạnh lẽo mà trấn định.

Địch bất động, ta bất động.

Nàng hiểu rõ đạo lý này, nhưng lại khó hiểu vì sao hắn cứ nhìn chằm chằm vào nàng như thế?

Từ đôi mắt sâu đen như màn đêm ấy, nàng thấy rõ hình ảnh bản thân phản chiếu.

Thật ra, chỉ cần hắn đưa tay sờ cổ nàng để xác định có yết hầu hay không, hoặc đặt tay lên ngực nàng là có thể biết rõ chân tướng. Nhưng hắn không làm. Cũng không cần làm.

Bởi vì, nếu Điện hạ là nam tử, thì vừa rồi tuyệt đối sẽ không chủ động hôn hắn. Chỉ có nữ tử mới có thể làm ra chuyện ấy.

Phát hiện này khiến lòng hắn bỗng sinh ra cảm giác khó nói, không xác định hoàn toàn, nhưng lại càng khiến mọi chuyện thêm phần thú vị.

Nụ hôn vừa rồi, dư vị thật khó quên.

Mộ Dung Từ lập tức đẩy hắn ra, Mộ Dung Úc thuận thế buông tay, thong thả chỉnh lại y phục.

Nàng vội vàng sửa sang áo quần, trong lòng ngổn ngang suy nghĩ: Vì sao hắn không hạ sát phụ hoàng? Vì sao cố ý nói ra những lời ám muội khiến nàng hiểu lầm? Phải chăng, tất cả chỉ là kế dẫn dụ, cố tình khiến nàng nghi ngờ hắn có ý đồ phản nghịch?

Nhưng mục đích của hắn là gì?

Phụ hoàng rõ ràng hôn mê, hay là bị hắn điểm huyệt?

“Không chừng sẽ có người nghi ngờ, điện hạ nên sớm hồi Văn Hoa điện thì hơn.”

Mộ Dung Úc ý vị thâm sâu liếc nàng một cái, ánh mắt mang theo một tia cười nhàn nhạt, sau đó xoay người rời đi.

Mộ Dung Từ hung hăng trừng bóng lưng hắn, rồi cúi xuống xem xét phụ hoàng. Nàng thử giải huyệt, nhưng điểm mãi không thành công, rất có thể là thủ pháp độc môn của Mộ Dung Úc.

Đáng chết!

Thôi thì, hai canh giờ sau huyệt đạo sẽ tự giải, chậm nhất là sáng mai phụ hoàng sẽ tỉnh lại.

Nàng ngồi bên giường, hồi tưởng từng chi tiết đã xảy ra, cố tìm ra ẩn ý thật sự của hắn khi dẫn nàng đến đây.

Nghĩ đến lúc hai người ôm nhau, hôn môi, dây dưa giằng co trong đêm tối ấy... đến lúc bị hắn đè dưới thân, nàng chợt như bị điện đánh trúng, toàn thân bủn rủn, tâm thần phiêu lãng.

Trong khoảnh khắc sực tỉnh, hai gò má nàng đã đỏ bừng.

Đêm ấy, Mộ Dung Từ thao thức không yên.

Càng nhớ lại chuyện xảy ra trong Thanh Nguyên điện, những va chạm, những câu nói, cả hơi thở quấn quýt, nàng lại càng bừng bừng nóng mặt, thân thể như bốc hỏa.

Nàng cố gắng xua tan những hình ảnh ấy, nhưng càng ép lại càng hiện rõ.

Mỗi khi hình dung ra khuôn mặt lạnh lùng ấy, ánh mắt sâu không thấy đáy, đôi môi từng chạm vào nàng, trái tim nàng lại đập loạn nhịp.

Đêm nay, hắn đã in dấu vết vào tâm khảm nàng, một dấu ấn khắc cốt ghi tâm.

Nàng siết chặt tay. Dù mất đi thanh bạch, nàng cũng sẽ không cho phép bản thân yếu mềm. Mộ Dung Úc từ nay về sau, chỉ có thể là kẻ thù không đội trời chung!

...

Mộ Dung Thừa là đương kim Hoàng đế Bắc Yến quốc, Mộ Dung Từ là ấu tử được lập làm Thái tử, còn Chiêu Hoa công chúa Mộ Dung Thường là ái nữ duy nhất trong hậu cung. Từ thuở ấu thơ, huynh muội họ đã được ân sủng che chở, cả triều ai nấy đều biết.

Năm Chiêu Hoa lên mười, Hoàng đế ban cho nàng một toà cư điện riêng, Kinh Hồng điện.

Chiều hôm ấy, chư cung nhân đứng chờ ngoài đại điện, lờ mờ nghe thấy bên trong tẩm điện có tiếng cãi vả giữa hai mẹ con, nhưng lời lẽ không rõ ràng, chỉ thấp thoáng âm vang.

Trong điện, Chiêu Hoa công chúa ngồi trước tràng đài, chậm rãi nhấp môi điểm son. Môi nàng đỏ tươi như đóa hồng phơi dưới nắng sớm, diễm lệ đến mức khiến người không dám nhìn thẳng.

Phía sau, Kiều phi nhẹ nhàng lên tiếng, giọng nói nhu hòa như nước:

“Chiêu Hoa, con rời kinh nửa năm mới hồi cung, phụ hoàng không trách tội đã là ân điển. Từ nay trở đi nên siêng năng vào cung thỉnh an, hiếu thuận với phụ hoàng nhiều hơn một chút. Đợi người khỏe lại, rồi hãy bàn đến việc hôn sự cũng chưa muộn.”

Nói đến đây, nàng dừng một chút, rồi khẽ thở dài:

“Long thể phụ hoàng con đang bất an, cần phải tĩnh dưỡng ít lâu. Mà con thì lại nóng lòng xuất giá, há chẳng phải quá hồ đồ sao?”

Chiêu Hoa công chúa vẫn chăm chú nhìn vào gương đồng, thản nhiên đáp lời:

“Chính vì phụ hoàng bệnh trọng, nhi thần mới muốn thành thân, mong dùng chuyện hỉ để xua đi khí u ám.”

Nàng cong khóe môi, nụ cười nhàn nhạt, nhẹ giọng nói:

“Nói không chừng, ngày nhi thần đại hôn, phụ hoàng vui vẻ trong lòng, bệnh cũng có thể thuyên giảm.”

Kiều phi chau mày:

“Xung hỉ gì chứ, đều là lời phàm phu tục tử lừa mình dối người. Chiêu Hoa, nghe lời mẫu phi, sang năm hãy tính cũng không muộn.”

Mộ Dung Thường chu môi, hờn dỗi:

“Sang năm? Nhỡ người trong lòng của nhi thần lúc ấy đã cưới người khác thì sao? Nhi thần còn biết gả cho ai đây?”

Kiều phi hơi sững người, trong mắt thoáng hiện nét kinh ngạc, rồi nhẹ giọng hỏi:

“Vậy con nói thật cho mẫu phi biết, người mà con để tâm rốt cuộc là ai?”

Ánh mắt Kiều phi dừng trên dung nhan kiều diễm trong gương đồng, lòng khẽ rung động, mơ hồ lo lắng...