Chương 33: Sinh tử một đường

Kiều phi hiểu rõ tâm tư của nữ nhi, nhưng chuyện hôn sự đâu thể cứ theo ý nàng là được? Bởi vậy, suốt phần còn lại của cung yến, trong lòng Kiều phi chỉ còn nỗi lo lắng bồn chồn, không thể an tâm thưởng tiệc.

Mộ Dung Từ liếc nhìn sang muội muội, thấy ánh mắt nàng mang theo vẻ si mê nóng bỏng, không rời khỏi bóng dáng nam tử bên cạnh mình. Trong lòng không khỏi dâng lên một tia khoái trá, khóe môi khẽ nhếch, nở một nụ cười mơ hồ.

“Điện hạ cười gì vậy?”

Giọng nam trầm thấp mà ấm áp vang lên ngay bên tai.

Không cần quay đầu, Mộ Dung Từ cũng biết là Mộ Dung Úc. Nàng hạ giọng đáp:

“Ngày xuân cảnh đẹp, người đẹp như hoa. Vương gia tài mạo song toàn, danh vang Đế Kinh, đào hoa vây quanh, người ngưỡng mộ không ít, nên vui vẻ mới phải.”

Mộ Dung Úc đặt chén vàng xuống, khẽ bật cười, nhưng không nói gì thêm.

Đối diện, Chiêu Hoa công chúa Mộ Dung Thường thấy nụ cười nhàn nhạt nơi khóe môi hắn, dung mạo tuấn mỹ như tuyết phủ, nhất thời càng thêm mê mẩn. Nàng nâng ly ngọc, cười nhẹ đoan trang, cất giọng dịu dàng:

“Ngự Vương vì phụ hoàng lo việc triều chính, vất vả không kể xiết. Bổn cung thật lòng kính phục, kính Vương gia một ly.”

Nụ cười ấy tựa xuân phong khẽ thổi tan băng, rạng rỡ như ráng chiều rực rỡ giữa trời đông.

Mộ Dung Úc nâng chén đáp lễ: “Tạ công chúa.”

Cả hai đồng loạt uống cạn, không một chút do dự.

Ánh mắt Mộ Dung Thường đầy say mê, nhìn chằm chằm hắn không hề né tránh. Nụ cười ẩn hiện nơi má lúm khiến nàng càng thêm kiều diễm. Bao ánh nhìn xung quanh cũng bắt đầu xì xào bàn tán.

Tiêu Quý phi thấy vậy, giận đến nghiến răng. Dưới lớp tay áo dài, mười ngón tay sơn đỏ siết chặt, móng tay như muốn bấm sâu vào lòng bàn tay. Nàng âm thầm nguyền rủa: quả nhiên là con tiện nhân giống mẹ nó, dám câu dẫn nam nhân giữa đại điện.

Ngay sau đó, nàng cũng nâng ly ngọc lên, nở nụ cười mềm mỏng:

“Bổn cung cũng kính Ngự Vương một chén. Vương gia vì xã tắc lao tâm khổ tứ, thay bệ hạ gánh vác đại sự, bổn cung thay bệ hạ dâng chén này.”

Mộ Dung Úc khẽ gật đầu, thản nhiên uống cạn. Thần sắc bình thản, như thể không chút động tâm.

Mộ Dung Từ bên cạnh chỉ cười lạnh. Những nữ nhân này, quả thật mỗi người một tâm kế.

Lúc này, đột nhiên có bóng người che khuất trước án. Nàng ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy Đoan Nhu quận chúa Mộ Dung Thơ đứng đó, tay nâng chén ngọc, nét cười e ấp:

“Thái tử điện hạ, ta kính ngài một ly.”

Mộ Dung Từ sao lại không hiểu lòng nàng? Nhưng cũng không tiện từ chối, đành mỉm cười nhấc chén, cùng nàng uống cạn.

Chỉ có điều, bên cạnh nàng, sắc mặt Mộ Dung Úc đã tối đi một tầng rõ rệt.

Lúc này, hoàng đế Mộ Dung Thừa tinh thần đã cạn, sắc mặt mỏi mệt. Tiêu Quý phi liền đỡ ngài hồi cung nghỉ ngơi. Chúng thần đồng loạt đứng dậy tiễn bước.

Trước khi rời đi, Mộ Dung Thừa vẫn còn dặn dò:

“Các khanh cứ yến ẩm tận tình, không cần câu nệ lễ nghi.”

Tay áo phất nhẹ, khúc nhạc lại tiếp tục vang lên, tiếng đàn sáo rộn ràng như chưa từng gián đoạn.

Mộ Dung Từ đưa mắt ra hiệu cho Thẩm Tri Ngôn, khẽ rời khỏi đại điện.

Mộ Dung Úc thấy Thẩm đại nhân cũng nối gót rời đi, trong lòng đột nhiên trào lên cảm giác khó chịu. Ly rượu vốn thơm ngon lúc này bỗng trở nên vô vị, ánh sáng trong chén vàng cũng lóa mắt đến mức khiến người ta chán ghét.

Ngoài thiên điện Văn Hoa, nơi hành lang uốn lượn, những chiếc đèn cung đình bằng lụa mỏng khẽ lay trong gió đêm. Ánh sáng dịu nhẹ chiếu xuống những bóng hoa khảm ngọc trên tường, chập chờn lay động như sương khói mộng mơ.

“Đã nhiều ngày trôi qua, vẫn chưa có manh mối mới sao?”

Mộ Dung Từ đứng dưới ánh đèn l*иg, bóng sáng hồng rực phản chiếu lên dung nhan như tuyết, khiến gương mặt nhỏ nhắn trở nên rạng ngời mê người, mềm mại như sương sớm đầu xuân.

Thẩm Tri Ngôn nhất thời thất thần, dường như đang nhìn thấy một nữ tử kiều diễm thoát tục nơi mộng cảnh.

Cho đến khi nàng khẽ gọi hai tiếng, hắn mới chợt bừng tỉnh.

“Không có gì mới, vi thần cũng đang lo lắng đây.”

Hắn thoáng lúng túng, vội vàng thu liễm thần sắc, ổn định lại tâm trí.

“Cũng may những ngày qua không xảy ra án mạng mới.”

Mộ Dung Từ khẽ chớp hàng mi dài, giọng nói mang theo tia an lòng.

“Điện hạ…” Thẩm Tri Ngôn chậm rãi đáp, sắc mặt trầm trọng

“Gần đây liên tiếp xảy ra những vụ án mạng kỳ lạ, đây là những vụ án khiến vi thần cảm thấy khó nắm bắt nhất từ trước đến nay. Cả hung thủ lẫn kẻ đứng sau đều vô cùng thông tuệ, hành sự kín kẽ, thủ đoạn tinh vi, không để lại chút dấu vết nào.”

Hắn dừng lại một chút, rồi trầm giọng:

“Muốn phá được án này, e là vô cùng gian nan.”

“Còn một điều nữa, thân phận kẻ đứng sau màn vẫn chưa rõ ràng, mà động cơ lại càng khó dò. Bởi thế, chúng ta hiện tại chưa thể điều tra ra được gì.”

“Nhưng bổn cung tin rằng, kẻ đó tuyệt đối sẽ không dễ dàng dừng tay. Một khi hắn tái phạm, tất sẽ để lộ sơ hở. Đến lúc ấy, chúng ta sẽ dễ bề tra xét hơn nhiều.”

Mộ Dung Từ gật đầu, chỉ mong những âm mưu mờ ám kia đừng liên lụy đến phụ hoàng.

Hai người lại hàn huyên đôi câu, Thẩm Tri Ngôn liền khẽ chắp tay nói: “Điện hạ, nên hồi điện.”

Còn cách đại điện khoảng một trượng, ánh mắt Mộ Dung Từ chợt dừng lại - có một thân ảnh quen thuộc vừa từ Văn Hoa Điện bước ra, sải bước rời đi.

Tấm lưng kia... sao mà quen thuộc đến vậy?

Thẩm Tri Ngôn thấy nàng dừng bước, nghi hoặc hỏi: “Điện hạ, có chuyện gì sao?”

“Bổn cung đi giải quyết chút chuyện, ngươi vào trước đi.”

Nói đoạn, Mộ Dung Từ để lại một câu như gió thoảng, rồi vội vã rảo bước.

Thẩm Tri Ngôn nhíu mày, trong lòng thoáng ngạc nhiên, nhưng cũng không nghĩ nhiều, liền quay người trở về đại điện.

Mộ Dung Từ bước nhanh như bay, bám sát bóng người kia, khéo léo áp thấp hơi thở, không phát ra chút thanh âm nào.

Người kia thân vận mãng bào thêu kim tuyến, dáng đi vững vàng, chính là đang hướng về phía Thanh Nguyên Điện mà đến.

Hắn... đi Thanh Nguyên Điện làm gì?

Một tia lửa lóe lên trong đầu Mộ Dung Từ, ý niệm kinh hoàng tức khắc ập đến:

Chẳng lẽ... Mộ Dung Úc mưu đồ soán vị?

Lợi dụng cung yến cấm nội, thừa dịp phụ hoàng đang yếu bệnh mà ra tay? Sau đó dùng cấm quân chế trụ hoàng cung, lấy vũ lực ép triều thần thần phục, dễ dàng đổi ngôi xưng đế?

Tiêu Quý phi lại cùng hắn có tư tình, chẳng trách nàng ta đề nghị tổ chức yến tiệc trong cấm cung!

Một trong nội, một ngoài hợp, chẳng phải là nội ứng ngoại hợp sao?

Không thể để hắn đạt được ý đồ! Không thể để hắn thương tổn phụ hoàng!

Trong lòng rối loạn, hàn ý thấm đến tận xương, Mộ Dung Từ bước chân càng thêm gấp gáp.

Thanh Nguyên Điện đèn đuốc sáng trưng, song lại vắng lặng đến kỳ lạ, như thể là phút yên bình cuối cùng trước cơn bão lớn.

Mộ Dung Úc bước thẳng vào Thanh Nguyên Điện, vung tay cho lui toàn bộ thị vệ cùng cung nhân, rồi một mình tiến thẳng đến tẩm điện.

Mộ Dung Từ cắn răng, nhẹ nhàng theo sau, rón rén mà lẻn vào nội điện, nín thở lặng lẽ.

Tiêu Quý phi hẳn đã hồi Văn Hoa Điện, trong tẩm điện yên tĩnh đến đáng sợ. Nàng đoán, hoặc là phụ hoàng đã bị khống chế, hoặc đang ở giữa lằn ranh sinh tử.

Phụ hoàng!

Nàng lao nhanh về phía tẩm điện, nơi đó chỉ có một ngọn đèn cung đình treo nơi góc tường, ánh sáng mờ ảo hắt xuống như tranh thêu hoa thược dược nhạt màu. Trên chiếc long sàng phủ rèm xanh thẫm, một bóng người cao lớn đứng sừng sững như một đám mây đen, lại như ngọn Thái Sơn trấn áp toàn bộ không gian.

Toàn thân Mộ Dung Từ lạnh toát, tim nhảy lên tận cổ, tay chân run rẩy.

Phụ hoàng!

Ngay lúc ấy, nàng bắt gặp cảnh Mộ Dung Úc thu tay lại từ phía giường, nơi phụ hoàng đang nằm.

Giọng nàng khản đặc, run rẩy gào lên:

“Ngươi... ngươi đã làm gì phụ hoàng?”

Lòng ngổn ngang kinh hoảng, tâm trí rối bời, Mộ Dung Từ chỉ cảm thấy trước mắt quay cuồng, trời đất đảo điên.

Mộ Dung Úc vén màn lụa xanh thẫm bước ra, thân hình đứng yên nơi mép sập, ánh mắt lạnh nhạt, thanh âm trầm thấp như nước hồ đêm đầu xuân: “Điện hạ không tới nhìn bệ hạ một cái sao?”

Nàng bước từng bước về phía trước, hai chân như đổ chì, trĩu nặng đến không thể cất bước. Cái cảm giác mất đi thân nhân khiến tâm can nàng run rẩy, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng, khó nhọc vô cùng.

Cách giường rồng chỉ bốn bước, nàng khựng lại. Ánh mắt như dán chặt lên thân thể an tường nằm nơi long sàng, phụ hoàng nhắm mắt, sắc diện yên bình, tựa hồ chỉ đang say giấc ngủ.

Nàng run giọng hỏi, từng chữ như từ trong đá mài ra, nhuốm đầy phẫn hận: “Ngươi... đã gϊếŧ phụ hoàng?”

Mộ Dung Úc thản nhiên như gió thoảng mây bay, chỉ khẽ đáp: “Thì sao nào?”

Dưới ánh đèn l*иg mờ ảo, con ngươi Mộ Dung Từ rực lên sát khí, hàn ý rét buốt như lưỡi dao.

Ngân quang loé lên, một lưỡi chủy thủ thanh mảnh vụt khỏi tay áo, như ánh trăng vỡ vụn lướt thẳng về phía ngực Mộ Dung Úc.

Không hoa lệ, không kỹ xảo, một đòn chí mạng dứt khoát.

Thế nhưng chỉ trong khoảnh khắc, Mộ Dung Úc nhẹ nhàng đưa tay, năm ngón tay kìm chặt cổ nàng, động tác nhanh đến mức mắt thường không kịp nhìn rõ.

Mộ Dung Từ khϊếp hãi. Nàng chưa từng thấy ai có tốc độ khủng khϊếp đến vậy.

Dẫu vậy, mũi chủy thủ trong tay nàng vẫn dí sát vào ngực hắn, chỉ cần ấn thêm một chút nữa...

Hắn mỉm cười, thanh âm thong dong: “Chủy thủ của người sắc bén, nhưng tay của bổn vương lại nhanh hơn.”

Giọng nói hắn như rượu ủ trăm năm, thâm trầm mà mê hoặc.

Mộ Dung Từ hiểu rõ, hắn hoàn toàn có đủ bản lĩnh, chỉ cần nàng ra tay, chính nàng cũng sẽ chết dưới tay hắn.

Hai người chỉ cách nhau một khoảng tay, đến cả hơi thở cũng nghe rõ mồn một.

Ánh mắt nàng nhìn hắn đầy kiên định. Hắn - tuấn nhan như ngọc, ngũ quan lạnh lùng như được đẽo từ băng tuyết, con ngươi sâu thẳm như vực sâu nuốt trọn tâm hồn.

Hắn nhìn nàng, rõ ràng là nam tử, lại mang dung mạo thanh lệ đến chấn động lòng người. Làn da như ngọc, ánh mắt sáng tựa sương mai rơi trên cánh hoa, thông tuệ và lạnh lùng xen lẫn.

Điện hạ ra tay bất ngờ, quyết đoán không chút do dự, quả thực khiến hắn động dung.

Nàng không hoảng loạn, cũng không cầu xin, càng khiến hắn thêm phần tán thưởng.

“Ngươi tốt nhất là gϊếŧ bổn cung ngay lúc này,” Mộ Dung Từ nghiến răng từng chữ, “Nếu không, bổn cung tất có một ngày tự tay chặt đầu ngươi!”

Mộ Dung Úc cong môi cười nhạt, mày kiếm khẽ nhướng: “Nếu điện hạ quỳ xuống cầu xin, nói không chừng bổn vương còn rộng lượng ban cho một con đường sống.”

“Nằm mơ!”

“Nếu đã quyết ý muốn chết, bổn vương đành thành toàn.”

Mộ Dung Từ cười lạnh: “Bài ca dao kia quả nhiên ứng nghiệm, ngươi tâm địa lang sói, dám hành thích vua, mưu toan soán vị. Mộ Dung Úc, ngươi là nghịch thần tặc tử, tiếng xấu muôn đời!”

Trong lòng nàng tràn đầy hối hận, chỉ trách mình quá khinh suất để hắn có cơ hội thi triển mưu đồ.

Mộ Dung Úc ánh mắt âm trầm, khí thế đế vương ngập trời: “Nếu điện hạ bằng lòng vứt bỏ thân phận, không danh không phận theo bên bổn vương, bổn vương có thể lưu cho một mạng.”

“Ngươi cũng mang bệnh Long Dương sao?” Mộ Dung Từ trào phúng, “Ngươi không sợ bổn cung thừa lúc ngươi ngủ mà cắt phăng đầu ngươi?”

Hắn thản nhiên cười: “Bổn vương thật mong chờ khoảnh khắc ấy. Chỉ tiếc... người sẽ không có cơ hội đâu.”

Sỉ nhục! Đại sỉ nhục!

Nhưng Mộ Dung Từ không có thời gian nghĩ nhiều. Phấn môi nàng cong lên, nở nụ cười tuyệt mỹ như hoa lê nở trắng dưới đêm trăng, tựa dòng suối mùa xuân róc rách giữa núi tuyết.

Nụ cười ấy khiến Mộ Dung Úc thất thần, tươi đẹp đến mê hồn, khiến lòng hắn xao động.

Ngay khi hắn mất cảnh giác, nàng đột ngột ra tay, chủy thủ trong tay lại đâm về phía hắn.

Nàng nhanh, hắn còn nhanh hơn.

Hai ngón tay trái của hắn lập tức kẹp chặt cổ tay nàng. Cổ tay đau nhức, nàng không còn cầm chắc được chủy thủ nữa.

Leng keng! Tiếng kim khí chạm nền đá, thanh chủy thủ rơi xuống, ngân quang lấp lánh tan biến.

Ngay khoảnh khắc ấy, hắn thu tay siết lấy gáy nàng, ép nàng ngã vào lòng mình, không cho nàng nửa phần phản ứng.

Đến khi hoàn hồn, Mộ Dung Từ phát hiện mình đã bị hắn ôm trọn vào ngực, lửa giận trong lòng như bốc cháy thành tro bụi.

“Buông tay!” nàng rít lên.

Nàng cũng nhận ra, trước đó hắn chế trụ cổ nàng, nhưng trong mắt lại chẳng hề có sát ý.

Mộ Dung Úc cười lạnh, một tay khóa chặt tay nàng ra sau lưng, tay còn lại giữ lấy sau gáy nàng, như muốn giam cầm nàng trọn đời.