- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Thái Tử Điện Hạ Có Hỉ
- Chương 32: Trêu chọc
Thái Tử Điện Hạ Có Hỉ
Chương 32: Trêu chọc
Cùng ngồi chung án với Mộ Dung Úc, từ đầu Mộ Dung Từ đã cảm thấy khó chịu, cả người không sao an ổn, cứ như có gai dưới đệm.
Không hiểu Lưu An làm việc thế nào mà lại sắp xếp nàng và Mộ Dung Úc cùng một chỗ. Rõ ràng là cố ý!
Nàng chỉ thấy Mộ Dung Úc với khuôn mặt tuấn tú lúc nào cũng cười như không cười thật chướng mắt, chỉ hận không thể đạp thẳng vào gương mặt ấy cho bẹp dí như miếng bánh thịt.
Nàng chán ngấy màn vũ kỹ, trước mặt bao nhiêu sơn hào hải vị cũng không còn khẩu vị.
Một người ngồi thẳng tắp, thần thái phi dương, vóc dáng cao lớn hiên ngang, phong tư khuynh quốc khuynh thành, toát lên khí thế lẫm liệt của một võ tướng.
Một người lại dựa nghiêng, tay chống cằm, khuỷu tay đặt trên án, không chỉ gầy yếu mà còn có phần khinh suất vô lễ, chẳng hề mang dáng vẻ của Thái tử.
So sánh hai người ấy, ai ưu tú, ai kém cỏi, ai có thể gánh vác trọng trách giang sơn xã tắc, nhìn qua là biết.
Đó là tiếng lòng của không ít người trong đại điện.
Các tiểu thư khuê các danh môn lại càng khinh thường Thái tử, ánh mắt chán ghét công khai, còn đối với Ngự Vương thì không tiếc lời tán thưởng, sùng bái tràn ngập. Những ánh nhìn nóng bỏng sùng kính như mật ngọt dính lấy hắn.
Mọi người âm thầm bàn tán: vì sao Ngự Vương hồi kinh đã năm năm, vẫn chưa nạp phi? Vì sao hoàng thượng không chỉ hôn cho hắn?
Kỳ thực năm năm trước, khi Ngự Vương vừa mới trở về kinh không lâu, hoàng đế Mộ Dung Thừa từng định chỉ hôn cho hắn, nhưng hắn lại uyển chuyển từ chối. Sau đó, hoàng đế đắm chìm trong mỹ sắc và đan dược, bỏ bê triều chính, chuyện hôn sự cũng bị quên lãng từ đó.
Mộ Dung Từ nhìn những ánh mắt sùng bái kia, trong lòng bỗng khẽ động. Có phải những hành động cổ quái của Mộ Dung Úc, những cử chỉ ái muội không nên có với nàng - người được coi là nam Thái tử - chỉ là do hắn không có nữ nhân ôn nhu bên cạnh mà thôi?
Chẳng phải hắn vẫn luôn khắc khoải về nữ tử đã từng cùng hắn một đêm triền miên? Rõ ràng đó mới là bằng chứng.
Chỉ cần hắn cưới Ngự Vương phi, bên người có nữ tử dịu dàng tri kỷ, thỏa mãn được huyết khí phương cương, ắt sẽ không còn dây dưa chọc ghẹo nàng nữa.
Mà Chiêu Hoa công chúa lại có cảm tình với Mộ Dung Úc, vậy chẳng phải là nhất tiễn song điêu?
Nghĩ đến đây, khóe môi Mộ Dung Từ khẽ nhếch.
“Điện hạ đang nghĩ gì vậy? Có chuyện vui sao, nói cho ta nghe một chút?”
Giọng nói trầm khàn như bóng ma trong đêm tối, ở sát bên tai, khiến nàng lạnh sống lưng.
Trái tim Mộ Dung Từ run lên, nàng bỗng nhiên bật dậy, quay đầu lại.
Nhưng cảnh tượng ngay sau đó lại khiến nàng cứng đờ cả người.
Mộ Dung Úc nghiêng người tới gần, khoảng cách giữa hai người gần như không đáng kể. Nàng vừa xoay người, môi liền chạm thẳng vào môi hắn.
Rõ ràng Mộ Dung Úc cũng sững sờ, đôi môi mềm mại bất ngờ chạm vào môi hắn như cánh bướm lạc vào cánh hoa, như giọt sương sớm rơi trên phiến lá xanh.
Hương thanh phảng phất, xúc cảm mềm mại, kiều mỵ khiến máu nóng trong ngực hắn sôi trào, dâng lên một luồng nhiệt khí dữ dội.
Một nụ chạm khẽ, thoáng hương diễm... nhưng lại ngắn ngủi tựa giấc mộng sớm tan.
Phảng phất chỉ là thoáng lướt qua, như nhạn bay không lưu vết.
Trong đại điện đầy người, dưới muôn vàn ánh mắt, thế mà nàng lại... Mộ Dung Từ xấu hổ đến cực điểm, chỉ hận không thể tìm một hầm ngầm mà chui xuống.
Nàng không thể che mặt, bởi nàng là Thái tử. Nếu để lộ vẻ hoảng loạn, sẽ khiến người sinh nghi và suy đoán.
Nhưng thật sự rất ngượng ngùng. Hai má nàng nóng ran như thiêu, từng luồng lửa cháy lan đến tận vành tai, cổ, như muốn nuốt trọn thân thể nàng.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, nàng còn cảm nhận được hơi thở ấm áp, lẫn mùi rượu nhàn nhạt từ nam nhân tràn ngập khí chất dương cương kia.
Dù chỉ là một cái chớp mắt, nhưng hai người đều bị lay động tận tâm can.
May mắn thay, mọi người lúc này đều đang thưởng thức mỹ nhân vũ, không ai phát hiện ra màn ly kỳ ấy.
Mộ Dung Úc dư vị chưa tan, lại phát hiện vành tai cùng cổ bên sườn Mộ Dung Từ đã đỏ bừng như ráng chiều, mềm mại, diễm lệ vô cùng, lại như có vài phần phong tình.
Hắn khẽ nhếch môi, cười như không cười, đưa đến trước mặt nàng nửa chén canh dưỡng: “Điện hạ hình như vẫn chưa dùng qua canh dưỡng, nếm thử một chút?”
“Không cần, bổn cung không thích loại canh này.”
Mộ Dung Từ ngồi ngay ngắn, mắt nhìn thẳng, hai tay rũ xuống, lòng lại thấp thỏm bất an. Hắn có nghi ngờ gì không? Có suy nghĩ gì không?
Hắn lại lần nữa cúi người, ghé sát bên tai nàng, khẽ nói: “Vì sao điện hạ mặt lại đỏ như vậy? Chẳng lẽ là vì chuyện vừa rồi”
“Bổn cung tửu lượng kém, men rượu dâng lên mặt thôi.” Nàng vội vã đáp, biết rõ hai gò má đỏ đến không thể che giấu.
“Thì ra là vậy?”
Mộ Dung Úc ngồi thẳng dậy, nhưng bất ngờ nắm lấy tay nàng, lòng bàn tay nhẹ nhàng gãi vào giữa lòng bàn tay nàng.
Mộ Dung Từ giận đến nghiến răng, nhưng không dám hành động lớn, chỉ có thể âm thầm rút tay về.
Cái tên Mộ Dung Úc chết tiệt này! Hắn rõ ràng là cố ý!
Nàng cố rút tay vài lần mà không thoát, hắn vẫn nhẹ nhàng cào, như lông vũ phất qua, mềm mại mà ngứa ngáy, khiến nàng run rẩy từng đầu ngón tay.
Nàng máu dồn lên não, giận đến phát điên, thấp giọng nghiến răng: “Buông tay!”
“Mới rồi điện hạ đùa giỡn bổn vương, bổn vương cũng phải đòi lại chút lợi tức chứ.” Mộ Dung Úc cười tủm tỉm, mặt không đổi sắc.
“Đủ rồi đấy!” Mộ Dung Từ nghiến răng ken két, hận không thể cắn chết hắn.
Hắn vẫn chưa chịu buông, dường như đã chơi nghiện, ngón tay lần lượt đếm xương tay nàng, còn nhỏ giọng trêu ghẹo: “Điện hạ tay mềm như bông, nếu không biết thân phận, còn tưởng là tay của một tuyệt thế giai nhân.”
Tình thế này thật quá sức dày vò. Hô hấp nàng dần khó khăn, quyết định phản công. Nàng bất ngờ cào nhẹ vào lòng bàn tay hắn.
Ngươi dám khiến ta xấu hổ? Ta cũng khiến ngươi không dễ chịu!
Mộ Dung Úc có phần kinh ngạc, nhưng chỉ cong môi cười khẽ, không né tránh, để mặc nàng làm loạn.
Trong bóng che của bàn tiệc, hai người âm thầm giao chiến, khí tức mập mờ dần dần tăng lên.
Mộ Dung Từ ve vuốt ngón giữa hắn một lát, định bất ngờ rút tay về, nào ngờ hắn đã phòng bị trước, ngược lại nắm chặt tay nàng, mười ngón tay đan nhau, không cho nàng thoát.
Ngón tay hắn khẽ lướt qua lòng bàn tay nàng, không ngừng ma sát. Vết chai mỏng cọ vào làn da mềm mại, dịu dàng như tơ lụa quấn lấy, như từng hồi sóng gợn.
Khung cảnh này, kiều diễm đến lạ.
Như một đêm xuân mộng mị nở rộ trong bóng trăng, như hoa quỳnh thịnh khai dưới ánh trăng, như tiếng suối róc rách giữa rừng, vô vàn phong tình khiến lòng người đong đưa.
Toàn thân Mộ Dung Từ cứng đờ, lại nóng bừng.
Trong lòng Mộ Dung Úc sóng to gió lớn, cả thế gian như rời xa, chỉ còn lại hình bóng mơ hồ, ảo mộng.
Nàng vô thức quay đầu, đôi mắt như nước mang theo chút mê ly.
Hắn cũng nghiêng đầu, hơi thở có phần dồn dập, mắt nhìn không rời, ánh mắt nóng rực lan khắp tứ chi.
Chỉ là một trò đùa bất ngờ, lại khiến chính hắn không cách nào khống chế.
Một cái nắm tay đơn giản, lại mang theo triền miên khôn xiết.
Mộ Dung Từ vội vàng rút tay về, ngồi thẳng người, nghiêm chỉnh như chưa từng xảy ra chuyện gì.
Mộ Dung Úc cũng không nhìn nàng nữa, sóng lòng cuộn trào dần lặng xuống.
...
Vũ khúc đã đổi bài, vũ cơ thân khoác lụa mỏng, xoay vòng uyển chuyển như mây bay tuyết rơi, như tiên nữ giáng trần.
Nhạc khúc và lời ca hòa quyện, cảnh xuân phồn hoa tươi đẹp.
Kiều phi cùng Chiêu Hoa công chúa ngồi cùng một án, phát hiện nữ nhi chưa hề động đũa, lại cứ mải nhìn về phía đối diện, trong lòng không khỏi nghi hoặc.
Thường Nhi đang nhìn Thái tử? Hay là... nhìn Ngự Vương?
Chiêu Hoa và Thái tử vốn là huynh muội, sao lại nhìn Thái tử như vậy?
Đột nhiên, Kiều phi chấn động, lập tức chau mày: Nữ nhi... lại nhìn trúng Ngự Vương rồi!
“Chiêu Hoa, con còn chưa kính rượu với phụ hoàng đâu.” Nàng khẽ kéo tay áo thêu phượng của con gái.
“Dạ.” Mộ Dung Thường bưng bạch ngọc ly, bước tới trước ngự án, cung kính dâng rượu: “Phụ hoàng, nhi thần vô lễ, tự ý rời cung nửa năm. Hôm nay xin hướng phụ hoàng nhận lỗi.”
“Biết sai mà sửa là chuyện tốt, trẫm rất vui.” Mộ Dung Thừa ôn hòa cười, tượng trưng uống một ngụm trà, dặn dò, “Chiêu Hoa, từ nay không được tùy hứng nữa, phải nghe lời mẫu phi, ở trong cung làm gương cho một công chúa.”
“Nhi thần tuân mệnh.” Mộ Dung Thường mỉm cười, tiếng cười khanh khách như chuông bạc, dịu dàng nhu thuận, “Nhi thần sau này sẽ không còn tùy hứng, ở lại trong cung phụng dưỡng phụ hoàng.”
“Được được.” Mộ Dung Thừa vui vẻ xua tay, ý bảo nàng ngồi xuống.
Tiêu Quý phi lúc này nhẹ giọng nói, giọng điệu uyển chuyển như chim oanh ca hát, phong vận dịu dàng, tựa như có thể tích nước:
“Bệ hạ, Chiêu Hoa năm nay đã mười bảy, cũng đến tuổi tứ hôn. Công chúa là ái nữ hoàng gia, được muôn phần sủng ái, tất phải lựa chọn một vị lang quân như ý, văn võ song toàn, dung mạo anh tuấn, tài trí hơn người, mới có thể xứng đôi với Chiêu Hoa.”
Kiều phi nghe vậy giật mình, vội vã tiếp lời:
“Quý phi quan tâm Chiêu Hoa, thần thϊếp xin đa tạ. Tuy nói Chiêu Hoa đã đến tuổi tứ hôn, nhưng tính tình còn tùy tiện, lại tự ý rời cung nửa năm, thực sự là bất hiếu. Thần thϊếp nghĩ rằng chuyện hôn sự chưa vội, trước nên dạy nàng phép tắc cung quy, thu liễm tính tình, hiếu thuận với bệ hạ. Đợi thêm hai năm nữa cũng chưa muộn.”
Tiêu Quý phi vẫn mỉm cười, nhưng nơi búi tóc phượng hoàng kim bộ diêu ánh vàng lấp lánh, phản chiếu hàn quang sắc bén như gươm chớp:
“Muội muội à, đến lúc đó Chiêu Hoa đã mười chín, cũng gần thành gái lớn tuổi khó gả rồi. Tứ hôn thì nên lo liệu sớm, đừng để lỡ thời.”
“Bệ hạ cảm thấy thế nào?”
Nhắc đến hôn sự của mình, Chiêu Hoa công chúa Mộ Dung Thường nhẹ nhàng cúi đầu, nét mặt ửng đỏ, vẻ e lệ thẹn thùng càng làm tăng thêm phần uyển chuyển mặn mà.
Nàng khẽ ngẩng mắt nhìn, trong ánh mắt long lanh ẩn chứa trông ngóng, lại mơ hồ mang theo vui mừng không thể giấu.
Ánh nhìn kia rơi thẳng về phía... Mộ Dung Úc.
Mộ Dung Từ ngồi cạnh, thoáng nhếch môi cười nhạt đầy châm chọc - xem ra, chuyện tốt trong hoàng thất sắp thành.
Tiêu Quý phi cố tình nhắc chuyện tứ hôn lúc này, chỉ e đã sớm nhìn ra tâm tư của Mộ Dung Thường, muốn nhân dịp này định hôn cho nàng một vị công tử thế gia, chỉ cần không phải Mộ Dung Úc là được. Đồng thời cũng tiện thể đẩy lùi thế lực Kiều phi một bước - những năm gần đây, Chiêu Hoa được hoàng thượng sủng ái, Kiều phi nhờ đó mà được ân sủng, nay chính là lúc nên giáng uy.
Chiêu thức của Tiêu Quý phi, quả đúng là một mũi tên trúng hai đích.
Mộ Dung Thừa mỉm cười hiền hậu:
“Chiêu Hoa quả thật không còn nhỏ, chỉ là chuyện hôn sự, trẫm cần phải cân nhắc kỹ càng, chọn lựa cho thật xứng đáng.”
Lời này vừa ra, trong điện lập tức dấy lên một trận xôn xao ngầm.
Những vị đại thần muốn nhờ cửa công chúa mà thăng tiến, hay những công tử thế gia có mộng phò mã đều bắt đầu rục rịch tính toán, trong lòng ai nấy đều tự nhủ:
Đây chính là một cơ hội trời ban, tuyệt đối không thể bỏ lỡ!
- 🏠 Home
- Ngôn Tình
- Cổ Đại
- Thái Tử Điện Hạ Có Hỉ
- Chương 32: Trêu chọc