Mộ Dung Từ lập tức phản bác: “Phụ hoàng long thể chưa khỏi hẳn, Tiết thần y từng căn dặn, phụ hoàng cần phải tĩnh dưỡng. Quý phi lại muốn phụ hoàng dự tiệc, nếu ăn phải thứ không nên ăn, khiến bệnh tình tái phát, đến khi ấy, Quý phi có gánh nổi trách nhiệm không?”
Chẳng may có kẻ lắm miệng trong cung hay một vị đại thần nào đó đem chuyện gần đây tiết lộ, phụ hoàng hay tin, e là sẽ tức giận đến thổ huyết cũng nên.
Tiêu Quý phi ôn nhu khuyên nhủ, giọng nói mềm mại mà ung dung: “Điện hạ lo lắng cũng là điều thường tình. Nhưng bệ hạ đã ở trong tẩm điện mấy ngày liền, nếu cứ mãi giam mình trong đó, tinh thần cũng dễ sa sút. Thϊếp cho rằng, nên để bệ hạ ra ngoài đi lại một chút, có khi lại giúp ích cho việc khang phục.”
Nàng mỉm cười yêu kiều: “Bệ hạ dưỡng bệnh mấy hôm nay, không ít đại thần cầu kiến, nhưng Ngự vương lấy lý do bệ hạ cần tĩnh tâm tịnh dưỡng mà từ chối, khiến triều đình dấy lên không ít lời đồn. Nếu bệ hạ lộ diện trong yến tiệc, mọi lời đồn sẽ tự nhiên tan biến.”
Mộ Dung Thừa nở nụ cười hòa hoãn: “Trẫm nằm giường mấy ngày, gân cốt cũng mỏi mệt, quả thực nên ra ngoài vận động một chút.”
Bộ diêu phượng hoàng trên búi tóc của Tiêu Quý phi khẽ lay động, ánh kim rực rỡ càng khiến dung nhan tái nhợt của hoàng đế thêm phần nổi bật.
“Nếu bệ hạ thấy không khỏe trong yến tiệc, thϊếp sẽ lập tức đưa người hồi cung nghỉ ngơi. Hơn nữa, thϊếp đã căn dặn, những món bệ hạ không thể dùng tuyệt đối sẽ không xuất hiện trên ngự án.”
Thấy phụ hoàng đã vui vẻ đồng ý, Mộ Dung Từ cũng không nói gì thêm. Có lẽ, phụ hoàng cứ giam mình trong phòng cũng chẳng phải chuyện tốt.
Nàng cáo lui, đang định bước xuống thềm ngọc trước đại điện thì phía sau vang lên tiếng bước chân gấp gáp, tiếp đó là giọng Tiêu Quý phi lạnh lùng: “Điện hạ, xin dừng bước.”
Mộ Dung Từ quay người, bình thản nói: “Quý phi có điều chi chỉ dạy?”
“Hiện nay tiết trời oi ả, thi thể Triệu tần đã đặt quá lâu chưa được xử lý. Nếu Đại Lý Tự vẫn chưa phá án, chẳng lẽ cứ để nàng mãi không được nhập thổ? Bất luận nàng tự sát hay bị sát hại, bổn cung cho rằng, nên sớm lo hậu sự cho y.”
Mộ Dung Từ bình tĩnh đáp: “Nếu vậy, đợi sau cung yến rồi hẵng lo việc tang lễ, Quý phi thấy sao?”
Tiêu Quý phi không ngờ Thái tử lại dễ dàng đồng ý như thế, khẽ sững lại, rồi nói: “Bổn cung sẽ lập tức cho người an bài.”
Trên đường rời khỏi Thanh Nguyên điện, Cầm Nhược khẽ hỏi: “Điện hạ, vì sao người lại đồng ý để Quý phi an táng Triệu tần?”
Mộ Dung Từ mỉm cười, ánh mắt thâm sâu: “Những gì cần khám nghiệm cũng đã xong. Dù có hạ táng, sau này vẫn có thể khai quật để tra lại. Huống hồ, Thẩm Tri Ngôn chẳng phải rất thích đào mồ sao?”
Cầm Nhược bật cười: “Nếu Thẩm đại nhân nghe được lời này của điện hạ, chẳng biết sẽ có cảm tưởng gì nữa.”
Cung yến được định vào ngày hôm sau. Tiêu Quý phi lập tức bận rộn chuẩn bị, khí thế bừng bừng.
Chiêu Hoa công chúa tên là Mộ Dung Thường, là con gái Kiều phi, kém Mộ Dung Từ một tuổi. Từ nhỏ đã được phụ hoàng sủng ái nên tính tình kiêu căng, ngang ngược. Nàng vốn ham chơi, thường xuyên trốn cung đi dạo. Dẫu ăn không ít lần đòn cũng chẳng nhớ lâu. Nửa năm trước, nàng dẫn theo cung nữ thân cận Nguyên Tú rời khỏi Đế Kinh, đi về phương Nam. Dù Kiều phi và hoàng thượng phái bao nhiêu người tìm kiếm cũng không có tin tức.
Trước đây, khi phụ hoàng bệnh nặng, Kiều phi càng lo lắng, cho người tìm khắp nơi cũng không thấy bóng dáng. Vì thế, càng thêm tức giận.
Nay công chúa hồi cung, bị Kiều phi mắng cho một trận, buộc phải vào tạ tội với phụ hoàng, sau đó bị phạt diện bích suy nghĩ năm ngày, không được rời tẩm điện nửa bước.
Rất nhanh, đến ngày tổ chức yến tiệc. Chưa tới giờ Dậu, các đại thần từ tam phẩm trở lên đã dẫn theo nữ quyến vào cung, cùng các phi tần tập trung tại Văn Hoa điện chờ khai tiệc.
Phong cảnh thịnh thế, hoa lệ rực rỡ, khắp đại điện toàn là người mặc cẩm y hoa phục, y hương phấn ảnh, tiếng cười nói rộn ràng như khúc nhạc xuân vang vọng giữa cung đình lộng lẫy.
Trong điện, người ta dựng mấy toà băng sơn điêu khắc thành hình tiên sơn Bồng Lai, cao lớn sừng sững. Tám nội thị mỗi người cầm một chiếc quạt lông thật lớn, quạt liên hồi. Băng sơn tan dần, hơi lạnh theo gió tản ra, khiến không khí trong điện phần nào dịu bớt oi nồng.
Kiều phi cùng các nữ quyến ngồi nhàn tản đàm đạo, tiếng cười ríu rít, không khí náo nhiệt vô cùng. Mọi người thi nhau ca tụng Chiêu Hoa công chúa, xưng nàng là đệ nhất mỹ nhân Đế Kinh.
Quả thật, Chiêu Hoa công chúa dung mạo diễm lệ, kế thừa toàn vẹn vẻ đẹp của mẫu thân, ánh sáng rực rỡ như hoa mai giữa tuyết.
Hôm nay, nàng thân khoác cung trang hoa lệ, làn da mịn màng, khuôn mặt hồng hào, lộng lẫy như ánh sáng rọi qua lưu ly. Dáng người uyển chuyển, eo thon tựa liễu, nước da trắng mịn như tuyết đầu mùa. Dẫu giữa điện là muôn sắc y phục, vô số khuê tú tề tụ, nhưng so ra, vẫn không ai sáng rực được bằng nàng.
Đoan Nhu quận chúa Mộ Dung Thơ nhìn thấy cảnh đó, trong lòng dâng lên một cơn đố kỵ mãnh liệt. Nàng biết bản thân không nên so đo, nhưng lòng vẫn không cam.
Chiêu Hoa công chúa Mộ Dung Thường là công chúa thực thụ, thân phận tôn quý, là kim chi ngọc diệp được muôn vàn sủng ái. Người như thế được ngưỡng mộ là chuyện dĩ nhiên.
Còn nàng, Mộ Dung Thơ, tuy xuất thân từ Ngự Vương phủ, là Đoan Nhu quận chúa, danh phận không hề tầm thường, nhưng toàn thành Lạc Dương ai cũng rõ: Dù Ngự Vương phủ quyền thế hiển hách, phong quang vô lượng, chung quy vẫn là ngoại thích, không phải hoàng tộc chân chính.
Nàng hiểu điều ấy, nhưng vẫn không cam lòng.
Tưởng rằng hôm nay mình sẽ là nhân vật nổi bật nhất yến tiệc, nào ngờ Chiêu Hoa công chúa lại xuất hiện với vẻ mỹ lệ nghiêng nước nghiêng thành, lại còn mang khí chất cao quý trời sinh mà nàng không sao có được.
Muốn vượt qua Chiêu Hoa công chúa, nàng chỉ còn một con đường đó là trở thành Thái tử phi, tương lai là mẫu nghi thiên hạ, tôn quý nhất hậu cung. Khi đó, người đứng trên vạn người sẽ là nàng, Mộ Dung Thơ!
Nghĩ đến đây, lòng nàng mới vơi bớt ấm ức.
Giờ Dậu buông xuống, cung nhân tất bật bày biện các món sơn hào hải vị lên yến án. Ly lưu ly, chén vàng, đũa bạc lấp lánh dưới ánh nến, tựa như muôn ngàn vì sao đang chớp động.
Đúng lúc ấy, nội thị hô vang ngoài điện: "Bệ hạ giá lâm! Tiêu Quý phi giá lâm! Thái tử giá lâm! Ngự Vương giá lâm!"
Trong điện, mọi người vội vã đứng dậy hành lễ, tiếng váy áo sột soạt vang lên thành một khúc nhạc nhẹ.
Hoàng đế Mộ Dung Thừa thân thể vẫn còn suy nhược, được Tiêu Quý phi đỡ bước chậm rãi vào điện, theo sau là Thái tử và Ngự Vương.
Mộ Dung Thừa khoác long bào sắc vàng rực rỡ, thân hình hơi khom, thần sắc tiều tuỵ khiến dung nhan càng lộ vẻ nhợt nhạt.
Sau lưng là Ngự Vương, thân mặc mãng bào thêu kim tuyến trên nền vải huyền sắc, phong thái bất phàm, khí thế hiên ngang, khiến không ít khuê tú phải len lén đưa mắt nhìn.
Còn Thái tử, tuy tuấn tú nhã nhặn, nhưng khí thế lại thu liễm, tựa như đóa hoa lan trong bóng tối, thanh tao mà không chói mắt, khiến người dễ quên lãng.
Hoàng đế và các vị chủ tọa an vị, quần thần cũng lần lượt ngồi xuống.
Mộ Dung Thừa chậm rãi cất giọng: “Trẫm tĩnh dưỡng mấy ngày qua, may nhờ Ngự Vương và chư khanh gánh vác triều chính, trẫm vô cùng an lòng. Nay quốc thái dân an, bốn bể yên ổn, trẫm muốn nhân dịp này cảm tạ các khanh”.
Nói chưa dứt lời, ông đột ngột ho khan dữ dội, hơi thở đứt quãng.
Tiêu Quý phi vội vàng đỡ lấy ông, tay nhẹ nhàng vỗ sau lưng giúp thuận khí.
Chứng kiến cảnh ấy, trong điện bỗng yên ắng. Ánh mắt các đại thần lặng lẽ trao đổi, trong lòng đều dâng lên một nỗi lo ngại: thì ra bệnh tình của bệ hạ lại nặng đến như vậy.
Mà lúc trước, Ngự Vương chỉ nói bệ hạ long thể không khỏe, không ngờ thực trạng lại nghiêm trọng đến vậy.
“Bệ hạ lo lắng quốc sự, ngày đêm suy tư, mới khiến bệnh tình thêm trầm trọng. Thần và chư vị đại thần nhất định không phụ kỳ vọng, tận tâm tận lực phân ưu vì quân, mong bệ hạ an tâm dưỡng bệnh.” Mộ Dung Úc trầm giọng nói, thanh âm vững vàng như có sức trấn an nhân tâm.
“Bệ hạ yên tâm, vi thần nhất định tận trung tận lực, phân ưu vì quân.” Chúng thần đồng thanh đáp lời.
“Bệ hạ biết rõ Ngự Vương cùng chư vị khanh gia một lòng trung thành tận tụy, cho nên hôm nay mới mở tiệc khoản đãi, cùng chư khanh chung vui.” Tiêu Quý phi thay mặt hoàng đế nói tiếp, giọng điệu mềm mỏng nhưng vững vàng.
“Tạ bệ hạ!” Mọi người đồng loạt cúi đầu cảm tạ.
Mộ Dung Thừa rốt cuộc điều chỉnh được hơi thở, phất tay ra hiệu khai yến.
Mộ Dung Từ thở phào nhẹ nhõm, chỉ sợ phụ hoàng giữa bao người như vậy mà khụ ra máu thì không hay.
Bỗng nhiên, nàng cảm giác có người đang nhìn mình chằm chằm. Đảo mắt nhìn quanh, hóa ra là Đoan Nhu Quận chúa - Mộ Dung Thơ. Ánh mắt nàng ta nhìn sang đầy si mê, khiến người khác rùng mình.
Chạm phải ánh mắt của điện hạ, Mộ Dung Thơ lập tức hoàn hồn, xấu hổ cúi đầu, gò má đỏ bừng.
Mộ Dung Từ thu hồi ánh mắt, lại phát hiện Chiêu Hoa công chúa - Mộ Dung Thường, đang nhìn không chớp mắt về phía Mộ Dung Úc.
Mộ Dung Thường như lần đầu trông thấy Mộ Dung Úc, ánh mắt nàng e lệ pha lẫn kinh ngạc và vui mừng, vẻ bướng bỉnh kiêu căng thường ngày hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại thiếu nữ xuân tâm xao động.
Mộ Dung Từ thoáng động tâm, chẳng lẽ... Mộ Dung Thường vừa hồi cung đã để ý Mộ Dung Úc?
Rượu qua ba tuần, đàn sáo vang lên, các vũ kỹ bắt đầu vũ khúc mềm mại giữa điện.
Tiêu Quý phi ngồi cạnh hoàng đế, thân cận hầu hạ. Nàng múc nửa chén canh tuyết hà đưa tới: “Bệ hạ, xin từ từ dùng”.
Mộ Dung Thừa mỉm cười, nâng bát sứ trắng lên chậm rãi nhấm nháp.
Trong lúc đưa mắt quan sát, nàng phát hiện Chiêu Hoa công chúa vẫn thường xuyên liếc nhìn một người - Mộ Dung Úc. Ánh mắt nàng ấy lúc thì nóng bỏng, lúc thì e thẹn, khi lại tràn đầy chờ mong.
Tiêu Quý phi cả kinh, theo ánh nhìn của công chúa nhìn sang, trong lòng giật mình - thì ra công chúa mới hồi cung đã si mê Ngự Vương!
Tức thì, Tiêu Quý phi trong lòng như bốc lên ngọn lửa giận dữ. Dung nhan vốn mỉm cười nhu hòa bỗng hóa lạnh lẽo.
Tiểu nha đầu này rời cung nửa năm, tâm trí cũng trở nên hoang dã, lại dám trắng trợn nhìn chằm chằm vào nam nhân giữa chốn đông người như thế!
Không biết liêm sỉ là gì nữa!
Tiêu Quý phi khẽ siết mười ngón tay, móng tay sơn đỏ tươi như máu, giấu dưới tay áo lụa mỏng, từng ngón tay bóp chặt.
Chiếc ghế thủ tịch bên trái - vị trí tôn quý chỉ sau ngự án - từ xưa đến nay luôn được đặc biệt xem trọng.
Nếu người ngồi là Thái tử, tức là Thái tử quyền cao chức trọng, Nhịp Chính Vương chẳng qua chỉ là người làm nền.
Nếu là Nhϊếp Chính Vương ngồi, thì hiển nhiên Ngự Vương một người dưới vạn người trên, có khả năng thay thế Thái tử vô năng, nắm giữ đại quyền thiên hạ.
Hoàng đế tuổi cao bệnh trọng, không can thiệp triều chính, Thái tử lại không có năng lực, khi ấy thiên hạ sớm muộn cũng nằm trong tay Nhϊếp Chính Vương.
Nên an bài ai ngồi ở vị trí ấy, Lưu An đắn đo mãi không quyết được, bèn xin chỉ thị từ bệ hạ, sau cùng mới có quyết định như hiện tại: Thái tử và Ngự Vương đồng tọa một án.
Vì vậy, yến án bên tả dài hơn hẳn những án khác.
Chư vị đại thần nhìn thấy liền lấy làm kinh ngạc, càng không thể đoán định rõ ràng thế cục triều đình hiện nay.