Chương 30: Nghiệm chứng

Vừa trông thấy Mộ Dung Thơ bước vào, Mộ Dung Từ liền chẳng còn tâm trạng dùng bữa. Bao nhiêu cao lương mỹ vị tinh xảo ngon lành bày trước mắt cũng đành để uổng phí.

Mộ Dung Thơ xinh xắn đứng nơi đó, vừa trông thấy bàn ăn thịnh soạn, mắt đã sáng rực, vô thức nuốt nước miếng.

Nàng vừa từ Vương phủ rời đi, bữa trưa còn chưa kịp dùng. Giờ ngửi được hương thơm thức ăn lan tỏa, bụng không kìm được mà réo vang.

“Quận chúa chưa dùng bữa sao? Vậy thì cùng bổn cung ăn một bữa.” Mộ Dung Từ khẽ mỉm cười, ánh mắt rạng rỡ như nắng sớm.

“Đa tạ điện hạ.”

Mộ Dung Thơ không hề khách sáo, lập tức ngồi xuống, húp một muỗng canh lưu ly thơm ngát rồi nhanh nhẹn gắp lấy món ngon trước mặt.

Cầm Nhược và Như Ý liếc nhìn nhau - điện hạ lại mời Đoan Như Quận chúa cùng ăn cơm?

Chẳng lẽ mặt trời mọc từ hướng Tây?

Trông điện hạ cười nhàn nhạt đầy thâm ý, trong lòng các nàng thầm nghĩ: chẳng lẽ... lại muốn bày trò gì với Quận chúa đây?

Hôm nay, Mộ Dung Thơ khoác thân hạ sam dệt kim sắc hồng đào, váy lụa nghìn nếp thêu hoa phù dung, mềm mại yêu kiều.

Tóc vấn cao búi thủy triều vân, điểm xuyết trâm bướm châu ngọc, sáng loáng lộng lẫy.

Gương mặt nàng tinh xảo như ngọc, môi đỏ răng trắng, kiều mị vô song, quả là một đóa hoa nở rộ giữa kinh thành.

Mộ Dung Từ khẽ mỉm cười hỏi:

“Quận chúa tới đây, chẳng hay có chuyện gì?”

“Điện hạ! Thϊếp đã học thuộc Tam Tự Kinh rồi! Nếu cần thϊếp đọc ngược cũng được!” Mộ Dung Thơ vui vẻ hớn hở, vội nói.

“Ồ?”

Mộ Dung Từ nhếch môi, “Chỉ thuộc Tam Tự Kinh thì chưa tính là gì. Quận chúa vẫn nên nỗ lực thêm.”

“Thϊếp mỗi ngày đều chăm chỉ theo tiên sinh học hành, không có lười đâu!” Mộ Dung Thơ nghiêm túc nói. “Thϊếp có thể đọc ngay cho điện hạ nghe!”

Mộ Dung Từ nghiêng đầu, ánh mắt thoáng sắc bén nhưng môi cười dịu dàng:

“Bổn cung có một chuyện, rất quan trọng... mà chỉ có quận chúa mới giúp được. Không biết, quận chúa có nguyện ý hay không?”

Bị điện hạ trịnh trọng nhờ vả, lại là việc duy nhất nàng có thể giúp, Mộ Dung Thơ sao có thể không đồng ý?

Nàng gật đầu như gà mổ thóc, hưng phấn vô cùng.

Dùng bữa xong, Mộ Dung Từ bảo nàng ngồi yên, ra hiệu cho Như Ý mang hộp son phấn đến.

Mộ Dung Thơ vừa nhìn thấy liền sửng sốt:

“Điện hạ... muốn thϊếp... trang điểm sao?”

Mộ Dung Từ chỉ nhướng mày thần bí cười:

“Chút nữa quận chúa sẽ biết.”

Theo ý điện hạ, Như Ý bắt đầu trang điểm cho Mộ Dung Thơ.

Làn da nàng vốn đã mềm mại, phấn trắng tô lên càng thêm trong trẻo. Má đào phơn phớt, đôi môi điểm đỏ, dung nhan yêu kiều như hoa đào vừa nở.

Không bao lâu, công việc hoàn tất.

Mộ Dung Thơ tò mò không chịu nổi, vội nói:

“Điện hạ, thϊếp muốn nhìn xem dáng vẻ mình ra sao.”

Mộ Dung Từ gật đầu. Như Ý lập tức dâng gương đồng lên.

Trong gương hiện lên một dung nhan nồng đậm, yêu kiều đến động lòng người.

Mắt long lanh như nước thu, môi đỏ tựa son thắm, mặt mày như họa, thoáng nhìn đã khiến nam nhân cả thiên hạ phải điên đảo.

Hoa thơm cỏ lạ ngoài kia, cũng chẳng bằng một phần ba vẻ diễm lệ nơi nàng.

Mộ Dung Thơ vừa ngạc nhiên, vừa vui sướиɠ, lại có chút xấu hổ:

“Điện hạ... đây là lần đầu tiên thϊếp trang điểm đậm như vậy”

“Quận chúa trang điểm thế này, chính là Đệ Nhất mỹ nhân Đế Kinh rồi.”

Cầm Nhược đứng bên cười khẽ, nhưng trong lòng nàng lại thầm nghĩ: So với điện hạ của ta, vẫn còn kém vài phần. Điện hạ là quỳnh tuyết nhân gian, đẹp không ai sánh kịp...

Chẳng phải sao? So với toàn bộ khuê tú thế gia trong thiên hạ, cũng chưa chắc có ai sánh bằng.” Như Ý phụ họa, giọng đầy hứng thú.

Mộ Dung Thơ nghe vậy thì mặt đỏ tới mang tai, chợt nhớ tới lời Thái tử điện hạ vừa nói, liền cúi đầu, rụt rè che giấu ánh mắt.

Thì ra... điện hạ muốn nhìn nàng sau khi trang điểm. Lẽ nào... đây là ý nói, người để tâm đến nàng? Muốn chọn nàng làm Thái tử phi?

Nàng len lén liếc về phía Mộ Dung Từ, vừa khéo bắt gặp ánh mắt của người. Điện hạ cũng đang chăm chú nhìn nàng, đôi mắt ẩn ẩn ý cười như có như không.

Ánh mắt chạm nhau, tim nàng như nai con chạy loạn, vội vàng quay đi, giống như bị bắt quả tang làm điều xấu.

Khi Mộ Dung Từ đứng dậy rời bước, Như Ý khẽ nhắc: “Quận chúa, theo điện hạ ra ngoài một lát.”

Trong lòng Mộ Dung Thơ ngọt lịm, giống như vừa uống một chén rượu ủ lâu ngày, men tình lan khắp ngực.

Điện hạ tự tay sai người trang điểm cho nàng, lúc này nhất định là muốn đưa nàng đi dạo trong cung, hoặc ra Ngự Hoa Viên thưởng hoa. Nghĩ tới cảnh cùng điện hạ sánh vai dưới nắng, lòng nàng liền nở đầy hoa xuân.

Cầm Nhược thấy vẻ mặt ngây ngô thẹn thùng của nàng, không khỏi nhịn cười, thầm nghĩ: Quận chúa à, lát nữa sợ là cười không nổi nữa đâu.

Dưới bậc điện tiền, Mộ Dung Từ dừng bước.

Nắng hè rực rỡ chiếu rọi khắp nơi, ánh nắng chói chang thiêu đốt da thịt nõn nà.

Mộ Dung Thơ có chút khó hiểu. Vì sao điện hạ lại đứng giữa nắng mà không vào bóng râm?

“Quận chúa,” Mộ Dung Từ khẽ nhướng mày, giọng thong thả, “bổn cung có một việc cần người giúp, là cam tâm tình nguyện chứ?”

“Dạ cam tâm tình nguyện! Điện hạ muốn ta làm gì, ta đều bằng lòng.” Mộ Dung Thơ lập tức đáp không chút do dự.

“Sau đó, dù có xảy ra chuyện gì, quận chúa cũng không được kêu la, càng không được cử động. Chỉ cần ngoan ngoãn đứng yên là được.”

“Vâng! thần nữ đã rõ.”

Ngay lúc ấy, hai nội thị khiêng đến hai thùng nước đặt sang bên cạnh. Trong mỗi thùng đều có một gáo múc bằng gỗ.

Cầm Nhược và Như Ý đều ngẩn ra, trong lòng lờ mờ cảm thấy có điều gì đó kỳ quặc.

Mộ Dung Thơ vẫn một mực đoán, chẳng lẽ điện hạ không định dẫn nàng đi thưởng hoa?

“Quận chúa, nhớ kỹ, ngàn vạn lần không được nhúc nhích.”

Mộ Dung Từ nhắc đi nhắc lại, rồi cầm lấy một gáo nước, quay sang phân phó: “Cầm Nhược, làm theo bổn cung.”

Cầm Nhược lĩnh mệnh, cũng cầm lấy một chiếc gáo khác.

Chỉ thấy Mộ Dung Từ múc đầy nước, nâng cao tay, dứt khoát dội thẳng xuống đỉnh đầu Mộ Dung Thơ.

“Á!”

Cảm giác mát lạnh bất ngờ từ đầu trút xuống, giữa cái nắng hừng hực của hè, khiến người ta vừa run rẩy vừa kinh ngạc. Mộ Dung Thơ thất thanh hét lên, theo bản năng muốn né tránh, đưa tay lau mặt lau tóc.

Mộ Dung Từ liền trầm giọng: “Quận chúa đã quên lời bổn cung sao? Không được lau, cũng không được nhúc nhích.”

“Nhưng mà... người ta ướt hết rồi” Mộ Dung Thơ xị mặt, vừa tức vừa ấm ức. Tuy mát thật, nhưng toàn thân ướt nhẹp, cảm giác rất khó chịu.

“Đây chính là việc bổn cung nhờ quận chúa. Hay là... quận chúa muốn đổi ý?”

“Không phải!” Mộ Dung Thơ vừa mếu vừa nói, “Chỉ là... vì sao phải dội nước lên đầu ta?”

Cầm Nhược và Như Ý ở một bên cũng không nhịn được mà nhìn nhau, gương mặt đầy đồng cảm.

Mộ Dung Từ bình thản đáp: “Nếu quận chúa không muốn, bổn cung cũng sẽ không miễn cưỡng. Mời quận chúa trở về.”

Giọt nước chảy từ trán xuống cằm, Mộ Dung Thơ cắn môi, sau cùng khẽ gật đầu, “Dù sao cũng đã ướt rồi... Chỉ cần điện hạ vui, ta đều bằng lòng.”

Mộ Dung Từ khẽ nhướng mày hài lòng, lại dặn một lần nữa: “Quận chúa nhớ cho kỹ, không được nhúc nhích, càng không được dùng tay lau mặt, nghe rõ chưa?”

Mộ Dung Thơ gật đầu, hít sâu một hơi, ưỡn ngực ngẩng đầu, dáng vẻ như đã chuẩn bị xong để hy sinh vì nghĩa lớn.

Thấy vậy, Mộ Dung Từ đưa mắt ra hiệu cho Cầm Nhược. Hai người liền phối hợp, bắt đầu thay phiên nhau múc nước, từng gáo từng gáo đổ lên đầu quận chúa.

Nước mát từ đỉnh đầu chảy dài xuống, chẳng mấy chốc đã thấm ướt cả xiêm y Mộ Dung Thơ. Cũng may nàng nhắm mắt lại nên đôi mắt đẹp không hề bị tổn hại, chỉ là gương mặt trang điểm đậm son phấn giờ đây đã bị nước cuốn trôi, từng dòng màu sắc sặc sỡ nhòe nhoẹt rơi xuống như bùn đất đổ nát.

Mộ Dung Từ chăm chú quan sát, khóe môi khẽ cong, ánh mắt mang theo vài phần hứng thú, như đang thưởng thức một món đồ chơi kỳ lạ.

Mộ Dung Thơ bị nhìn đến đỏ mặt, lúng túng cúi đầu, thầm nghĩ: lúc này chắc hẳn nàng đã biến thành một con mèo hoa nhòe nhoẹt xấu xí không chịu nổi.

Cầm Nhược nhìn gương mặt loang lổ của nàng, bỗng như nghĩ ra điều gì, liền reo lên:

“Điện hạ... đang nghiệm chứng sao?”

“Chứng gì vậy?” Như Ý tò mò hỏi.

Mộ Dung Thơ khổ sở lên tiếng, giọng ỉu xìu: “Điện hạ... xong chưa?”

Sau khi hai thùng nước được dội hết, lớp trang điểm gần như trôi sạch, chỉ còn sót lại vài vệt nhạt mờ.

Mộ Dung Từ ra hiệu, Như Ý lập tức bước lên: “Nô tỳ dẫn Quận chúa sang thiên điện thay y phục.”

Cầm Nhược theo Mộ Dung Từ đến thư phòng, thấp giọng hỏi: “Điện hạ, người đã tìm ra manh mối trong bố cục máu huyết ở Thanh Nguyên Điện?”

Mộ Dung Từ ngồi xuống trước án thư, đôi mắt sáng như tinh quang chiếu rọi nửa gian thư phòng tịch mịch, trầm giọng phân phó:

“Ngươi phái người đến Đông Cung, truyền Tri Ngôn đến gặp bổn cung một chuyến.”

...

Thẩm Tri Ngôn được mời vào Đông Cung, cùng Mộ Dung Từ mật đàm trong thư phòng suốt nửa canh giờ mới cáo lui rời đi.

Hai ngày gần đây, Đại Lý Tự vẫn ráo riết điều tra nhưng không tìm được manh mối mới, vụ án rơi vào bế tắc.

Hôm ấy, Mộ Dung Từ đến tẩm cung thăm phụ hoàng, tình cờ gặp Tiêu Quý phi cũng đang có mặt.

Hoàng thượng Mộ Dung Thừa vẫn nằm dưỡng bệnh trên long sàng, tuy sắc mặt còn nhợt nhạt nhưng tinh thần có phần khởi sắc hơn trước.

Thấy Thái tử đến vấn an, ông nở nụ cười hiền hậu, lòng đầy vui mừng.

Mộ Dung Từ âm thầm thở dài. Nếu phụ hoàng biết những chuyện gần đây, chỉ sợ tức đến thổ huyết. Vậy nên, nàng vẫn quyết định giấu kín.

Tiêu Quý phi bước vào, trên tay bưng một trản lưu ly, lúm đồng tiền như hoa dưới ánh mặt trời, duyên dáng chói lóa.

“Bệ hạ, đây là thần thϊếp đích thân làm tơ vàng tuyết lan quả. Xin người nếm thử.”

Mộ Dung Thừa tươi cười: “Được.”

Lúc này, Mộ Dung Từ đang ngồi bên mép long sàng, Tiêu Quý phi lại thong dong đến, một thân áp sát ngồi xuống ngay trước mặt nàng, khiến nàng đành phải lùi về phía sau.

Tiêu Quý phi ân cần tự tay đút cho hoàng thượng:

“Bệ hạ thấy hương vị thế nào? Có hợp khẩu vị không?”

“Ngon lắm! Trơn mềm vừa miệng, ngọt mà không gắt, trẫm thích lắm.” Ông tấm tắc khen, “Món này làm từ gì vậy?”

Tiêu Quý phi nhẹ nhàng đáp:

“Tuyết lan quả là loại trái quý hiếm chỉ mọc trên đỉnh tuyết sơn Tây Tần quốc, mười năm mới kết quả một lần. Một cây chỉ sinh bảy tám quả, hoàng thất Tây Tần muốn ăn còn phải chờ đợi mấy năm. Mỗi quả to cỡ trứng gà, thịt trong trắng mịn óng ánh như ngọc, vị thanh mát, là dược liệu thanh nhiệt giải độc cực tốt.”

“Thần thϊếp sai người bí mật đến Tây Tần tìm kiếm suốt nhiều tháng, hao tổn không ít công sức mới được ba quả.”

Mộ Dung Từ mỉm cười, ngữ khí mang chút chế giễu:

“Quý phi quả thật có bản lĩnh, đến cống vật Tây Tần quốc còn khó có thể được, thế mà người lại mang về được cho phụ hoàng.”

Tiêu Quý phi nở nụ cười duyên, đuôi mắt lướt qua Thái tử:

“Vì bệ hạ, bổn cung có làm gì cũng đáng.”

Nàng cúi đầu e thẹn, lại ngẩng lên cười rạng rỡ:

“Bệ hạ, gần đây Chiêu Hoa đã hồi kinh. Thần thϊếp nghĩ, trong cung đã lâu không náo nhiệt, chi bằng mở một bữa tiệc ở Văn Hoa Điện, mời hoàng thân quốc thích cùng triều thần đến dự, cùng nhau trò chuyện vui vẻ. Nếu sức khỏe bệ hạ cho phép, người cũng nên xuất hiện, hòa nhã đàm đạo cùng chư vị, ắt sẽ khiến lòng người phấn khởi.”