Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, đầu óc Mộ Dung Từ như bị vùi vào chảo dầu sôi, bao ý niệm tuôn trào hỗn loạn như loạn thạch va vào vách đá. Sinh tử như chỉ mành treo chuông, đau đớn và sợ hãi cùng lúc dâng lên như hàn khí quét qua tứ chi, lại như hỏa diễm bốc cháy từ ngực đến đỉnh đầu.
Hai người đối mặt, trong mắt người ngoài là một cái chớp mắt, nhưng đối với nàng, lại dài dằng dặc như qua trọn một đời.
“Đêm đã khuya, Vương gia còn chưa rời cung hồi phủ?” Mộ Dung Từ mở lời, giọng điệu lạnh nhạt, không giấu nổi vẻ xa cách.
“Nghe nói điện hạ thân thể không khỏe, bổn vương đặc biệt đến thăm.” Mộ Dung Úc nói rất đỗi ung dung, lời lẽ ôn hòa như sương mỏng, nhưng không giấu nổi sự ngang nhiên.
“Chỉ là chút cảm phong hàn, hiện tại đã đỡ. Đa tạ Vương gia quan tâm.” Nàng vừa nói vừa ngầm hạ lệnh đuổi khách. “Trời đã muộn, Vương gia nên sớm nghỉ ngơi, miễn để lỡ triều sớm.”
Hắn không nói gì, chỉ ung dung kéo vạt áo bào, tự nhiên ngồi xuống bên án, như đang ở chốn của chính mình.
“Gần đây trong cung, trong triều, chuyện quỷ dị xảy ra không ít. Điện hạ cũng hứng thú phá án sao?”
Nàng siết nhẹ ngón tay giấu trong tay áo. Lửa giận âm ỉ bị gió khơi lên, từng chút cháy bừng trong đáy mắt.
“Bổn cung gần đây rảnh rỗi, thấy vụ án có điểm đáng ngờ, cũng muốn góp chút sức lực. Dù sao, việc quỷ dị như vậy, để yên không tra chẳng phải càng nguy?”
“Điện hạ ra tay, vậy Đại Lý Tự còn dùng làm gì?” Mộ Dung Úc nhẹ giọng, lời nói như đang hỏi vu vơ, nhưng mỗi chữ đều như tẩm độc.
“Bổn cung chỉ là hỗ trợ điều tra, không hề vượt quyền.” Nàng cười nhạt. “Ngược lại, Vương gia thân là nhϊếp chính, bận trăm công ngàn việc, càng không nên phí tâm vì chuyện nhỏ của bổn cung.”
“Bổn vương cho dù ba ngày ba đêm không chợp mắt, cũng chưa từng lỡ triều. Một thân chính vụ, bổn vương gánh được.”
Ánh mắt hắn rơi trên người nàng. Khoảnh khắc ấy, không còn là quan sát, mà như dõi sâu vào tận da thịt xương cốt.
Mộ Dung Từ ngồi đó, khoác ngọc sắc áo choàng mỏng, dáng hình mảnh khảnh, da thịt như ngọc tuyết. Mái tóc đen nhánh chưa khô hẳn, hương thảo dược thoang thoảng vấn vương quanh người. Nàng tựa một đóa ngọc lan nở rộ trong đêm hạ, thanh lãnh đến rung động lòng người.
Và hắn đã từng chạm đến nàng như thế.
Đêm đó, trong màn sương trăng mờ, mùi hương này, thân ảnh này, ánh mắt ấy...
Một cơn nóng bất ngờ quét qua lòng hắn, như tầng tầng sóng vỗ mạnh vào vách đá lý trí. Hắn khẽ rũ mắt, nhưng hàng mi dài lại khẽ run như chính tâm hắn đang dao động.
Rồi chỉ trong một cái chớp mắt, ánh mắt hắn chuyển từ cháy bỏng trở về hờ hững, sâu như đáy hồ mùa đông.
Mộ Dung Từ thoáng rùng mình. Hắn phát hiện điều gì? Nhớ lại điều gì?
Đêm hôm đó...
“Bổn cung muốn nghỉ ngơi. Thỉnh Vương gia...”
“Điện hạ thân mang bệnh, án sự nên giao cho Đại Lý Tự là tốt nhất. Cần gì phải lao tâm khổ trí?”
Giọng nói hắn trầm thấp như tiếng trống nơi chân núi, từng chữ rơi xuống như gõ thẳng vào ngực.
Mộ Dung Từ hít sâu một hơi. Trong lòng nàng, từng tầng sóng cuộn dâng, nhưng ngoài mặt vẫn giữ vẻ điềm nhiên: “Bổn cung tự biết giới hạn. Không dám phiền đến Vương gia nhọc lòng.”
Đêm khuya không báo mà đến, còn ngang nhiên tiến vào tẩm điện, là vì cái gì?
Chẳng lẽ... là để ngăn nàng điều tra?
Là vì sợ nàng tra được điều gì bất lợi cho hắn?
Nghĩ đến đây, trong mắt nàng lóe lên ánh sáng lạnh như sắt. Nàng ngồi xuống bên án thư, nhẹ nhàng lật trang sách, thanh âm hờ hững nhưng sắc bén như lưỡi dao ngầm:
“Vương gia, chẳng hay... ngài là sợ, bổn cung tra được điều gì chăng?”
Mộ Dung Úc nhấc nắp chén trà, chậm rãi thổi qua vành ly, động tác thong thả như thể đang thưởng thức một khúc nhã nhạc. Làn hơi nước bốc lên mơ hồ, phản chiếu chiếc nhẫn hình đầu rắn bằng kim vàng nơi ngón tay hắn, ánh lên một đạo kim quang lạnh lẽo như mắt rắn trong đêm sâu.
Mộ Dung Từ nhìn chăm chăm chiếc nhẫn đó, lòng khẽ run. Bằng sự sắc sảo của mình, nàng biết hắn đã sớm nhận ra bài ca dao kia đang nhắm thẳng vào ai. Vậy thì lúc này đây... lời hắn sắp nói, là thử dò, hay là một đòn cảnh cáo?
“Điện hạ,” hắn rũ mắt, giọng nói trầm ổn mang theo ba phần lạnh nhạt, bảy phần thâm sâu, “nếu thật sự tra được điều gì... thì định xử trí thế nào?”
Mộ Dung Từ mỉm cười, không nóng không lạnh: “Vương gia đoán thử xem?”
“Bổn vương nghĩ... với trí tuệ của điện hạ, chắc chắn sẽ không manh động.”
“Còn Vương gia,” nàng ngẩng đầu, ánh mắt sáng như đao, “hẳn cũng hiểu bốn chữ ‘chó cùng rứt giậu’ là có ý gì.”
Mộ Dung Úc hơi mỉm cười, khóe môi cong lên nhưng đáy mắt lại tối tăm: “Lo lắng thái quá, e rằng lại dẫn họa vào thân. Điện hạ, có đôi khi... biết ít một chút, lại sống được lâu hơn một chút.”
“Bổn cung cũng có lời này muốn tặng Vương gia,” nàng đáp, môi mỏng cong nhẹ như có như không: “Ác giả, ác báo.”
Không khí mờ tối trong tẩm điện như đặc quánh lại, mùi thuốc thoảng trong không trung như bị đè ép đến nghẹt thở.
Bỗng Mộ Dung Úc tiến gần thêm một bước, đôi mắt đen thẳm như vực sâu khóa chặt lấy nàng:
“Bổn vương chỉ cảm thấy kỳ lạ, kế Hoàng hậu phong hoa tuyệt thế, lại sinh ra một vị Thái tử tuấn tú đến độ... khiến người ta nghi ngờ.”
Chưa kịp phản ứng, cổ tay nàng đã bị nắm chặt. Bàn tay hắn ấm nóng, bao phủ lấy cổ tay trắng ngần mảnh khảnh, mang theo một luồng khí lực khiến nàng muốn giãy giụa cũng không thể rút về.
“Đôi tay này...” Hắn cúi thấp đầu, ánh mắt như thiêu đốt, “mềm như không xương, xương tay tinh tế như tạc, nếu nói không phải là tay nữ tử, e rằng chẳng ai tin.”
Khuôn mặt Mộ Dung Từ đỏ rực như bị bỏng, vừa giận vừa thẹn, lại có phần hoảng hốt.
“Buông ra!” Giọng nàng lạnh buốt như gió tuyết, vừa tức giận vừa cảnh cáo.
Nhưng Mộ Dung Úc không buông. Hắn vẫn nắm tay nàng, ngón tay khẽ lướt qua từng đốt xương nhỏ nhắn, như đang nghiền ngẫm một bí mật chưa được mở ra. Càng lúc càng gần, hơi thở nóng rực phả bên tai nàng, mang theo mùi thảo dược nhàn nhạt trộn lẫn với sát khí vô hình.
“Nếu điện hạ không ngoan,” hắn trầm giọng nói, “bổn vương e rằng... sẽ phải tới thăm mỗi đêm.”
Mùi hương vừa mới tắm gội trên người nàng khiến hắn không khỏi xao động.
Mộ Dung Từ tức giận đến run rẩy. Không thể nhẫn nhịn hơn được nữa, nàng bất ngờ vung tay, cầm chén trà trên bàn hất thẳng vào mặt hắn!
Soạt!
Nước trà nóng hổi bắn thẳng lên mặt Mộ Dung Úc, lá trà lấm tấm bám vào dung nhan tuấn mỹ tựa tuyết. Cả người hắn thoáng chốc ướt sũng.
Hắn đứng lặng, không nói gì.
Nàng nhân lúc tay được thả ra, lui hẳn về sau, ánh mắt băng lạnh. Đáy mắt chỉ có một chữ: “Đáng đời!”
Một hồi lâu sau, Mộ Dung Úc mới vươn tay, giọng khàn khàn:
“Đưa bổn vương một chiếc khăn.”
Nàng hừ lạnh, tiện tay ném khăn lụa lên bàn: “Bổn cung sẽ sai Như Ý đến hầu hạ Vương gia thay y phục.”
Giọng nói nhẹ nhàng, nhưng ẩn chứa ngạo khí và oán giận dồn nén.
Mộ Dung Úc ngẩng đầu nhìn nàng, khóe môi nhếch nhẹ, cười mà như không:
“Ai gây hoạ, người ấy tự đến thu dọn.”
Một câu đơn giản, lại khiến Mộ Dung Từ ngẩn người, nửa ngày không tìm được thanh âm, chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi mà hạ hỏa.
“Như vậy...” Giọng hắn khẽ thấp xuống, mang theo ý vị trêu đùa, “bổn vương... cũng đành miễn cưỡng lưu lại Đông Cung một đêm, cùng điện hạ tạm nghỉ?”
“Vô sỉ!”
Nàng trừng mắt, tay thoắt giật lấy khăn lụa, gằn từng chữ trong giận dữ.
Lúc đầu, động tác nàng mềm mại như nước, lau đến đâu cũng nhẹ như mây trôi nước chảy. Nhưng ngay khoảnh khắc hắn vừa nhả ra lời lẽ trêu chọc, nàng liền dùng sức mạnh tay, như muốn xát tróc ba tầng da trên mặt hắn.
Mộ Dung Úc hơi nhíu mày, đưa tay chế trụ cổ tay nàng, thấp giọng:
“Điện hạ không chịu hầu hạ tử tế, nếu bổn vương cảm thấy không đủ thành ý... vậy chẳng phải nên đích thân chỉ điểm?”
Mộ Dung Từ cắn nhẹ môi dưới, đem lửa giận dâng trào nuốt ngược vào lòng, tiếp tục giúp hắn lau vệt trà cùng lá vụn.
Hắn nhìn nàng không chớp mắt, ánh nhìn từ bình thản dần biến thành sâu thẳm, rồi nóng rực.
Nàng mặc áo đơn tố sa, khoác ngoài lớp ngọc sắc áo choàng, cả người thon mảnh, mềm mại như liễu rủ, mỗi cử chỉ đều khiến lòng người xao động.
Hắn rõ ràng nhớ rõ, từng có vài đêm trong cơn mơ nàng tựa vào lòng hắn, thân thể mềm mại như nước mùa xuân, hương thơm dìu dịu, cảm giác đó khiến người trầm mê không lối thoát.
Du͙© vọиɠ như dòng sông cuộn chảy, trong khoảnh khắc gần như muốn tràn bờ.
Ma xui quỷ khiến, hắn duỗi tay...
Nhưng nàng đột nhiên lùi về sau ba bước, mặt lạnh như băng:
“Xong.”
Câu nói cộc lốc, như chậu nước lạnh tạt thẳng vào ngực. Mộ Dung Úc đứng dậy, thu lại mọi cảm xúc, ngữ khí nặng nề:
“Bổn vương chỉ hy vọng, điện hạ biết rõ làm thế nào để an bang trị quốc.”
Mộ Dung Từ đứng thẳng sống lưng, thanh âm không cao nhưng từng chữ như chém đá:
“Bổn cung tất nhiên biết học hỏi không ngừng. Cũng mong Vương gia biết thu liễm, du͙© vọиɠ quá lớn, e rằng... để tiếng xấu muôn đời.”
“Điện hạ cố chấp như vậy, là định đối đầu đến cùng?”
“Bổn cung không thấy điều tra án có gì sai trái. Dù sao cũng rèn luyện đầu óc.” Nàng lạnh nhạt đáp, ánh mắt quật cường.
“Bổn vương nói không được, tức là không được.”
Giọng hắn trầm thấp, mang theo áp lực lạnh lẽo như gió sớm cuối thu. Hắn không thích thấy nàng đi cùng Thẩm Tri Ngôn, lại càng không ưa ánh mắt nàng nhìn người khác như từng dành riêng cho hắn.
Mộ Dung Từ cười khẩy, thản nhiên nói:
“Vương gia xin cứ tự nhiên.”
Hắn nhìn nàng chằm chằm, ánh mắt từ lạnh lùng hóa thành âm lãnh, rồi lại dửng dưng quay đi, phất tay áo rời khỏi tẩm điện.
Cánh cửa đóng lại, nàng ngồi phịch xuống ghế, ngực phập phồng không thôi.
Hắn không cho nàng tra án, chẳng phải vì chột dạ?
Hắn sợ, nàng thật sự sẽ tra ra điều gì.
Vậy thì càng phải tra! Dù cho là trời sập, nàng cũng muốn lôi ra chân tướng!
Ngày hôm sau, bệnh tình lại tái phát. Đến tận giờ Ngọ mới hạ sốt.
Như Ý canh bên giường, nhất quyết không cho nàng xuống đất nửa bước, buộc nàng phải ngoan ngoãn nghỉ ngơi.
Nằm bức bối hai ngày, Mộ Dung Từ rốt cuộc không chịu nổi, quyết định ra ngoài hít thở không khí, cũng là để tìm Thẩm Tri Ngôn hỏi xem có tiến triển gì mới.
Đang chuẩn bị dùng bữa thì cung nhân vào báo:
“Điện hạ, đoan nhu Quận chúa Mộ Dung Thơ cầu kiến.”
Mộ Dung Từ không muốn gặp, nhàn nhạt phân phó:
“Bảo Cầm Nhược đuổi đi.”
Không ngờ, người còn chưa kịp rời, đã có tiếng nữ tử vang lên ngoài điện:
“Điện hạ nếu không gặp, ta sẽ quỳ ở đây ba ngày ba đêm, đến khi người chịu ra mặt mới thôi!”