Chương 27: Lần theo dấu vết

Theo lời khai ban đầu, đêm qua Nguyên Thu sau khi trở về tiểu thiện phòng thu dọn thì không hề quay lại tẩm điện, vẫn luôn ở bên cạnh Nguyên Phương cùng chăm sóc Triệu Tần.

Mộ Dung Từ và Thẩm Tri Ngôn lại hỏi hai cung nữ một lần nữa. Lời khai của họ không sai biệt nhiều với ban đầu, khớp với lời của Nguyên Thu và Nguyên Phương.

Sau đó, họ cùng bước vào tiểu thiện phòng. Nơi này nằm ở đông sương của đại điện, tuy đồ đạc đơn sơ như nồi niêu, chén bát... nhưng bày biện ngay ngắn, đặc biệt sạch sẽ, không nhiễm một hạt bụi.

Chỉ là nhìn qua đã đoán được, nơi này e khó tìm ra manh mối gì. Quả nhiên, sau khi kiểm tra kỹ lưỡng, hai người cũng chẳng phát hiện được gì.

Tiếp đó, họ chuyển đến thiên điện, tạm thời cho các cung nhân lui ra ngoài. Thẩm Tri Ngôn tiến hành khám nghiệm tử thi Triệu Tần một cách kỹ càng.

Mộ Dung Từ đứng bên lặng lẽ quan sát. Trong quá trình kiểm tra, trong đầu nàng như hiện lên từng phân cảnh lúc Triệu Tần còn sống, tựa như chính nàng đắm chìm trong hồi ức, tận mắt chứng kiến tất cả.

Nàng thấy Nguyên Thu đưa tới chén hạnh nhân sữa đặc... Nguyên Phương mang chén sữa ấy vào tẩm điện... Triệu Tần uống sữa... Cởi bỏ xiêm y, lên giường nghỉ ngơi... Được người khiêng ra hiện trường... Treo trên cây mộc lan, vùng vẫy trong tuyệt vọng...

Từng cảnh, từng cảnh, mờ ảo như ảo ảnh, lại khiến người sởn gai ốc.

"Triệu Tần đúng là bị treo cổ mà mất. Trên người ngoài vết siết sâu trên cổ và dấu máu ở móng tay, không thấy thương tích nào khác," Thẩm Tri Ngôn kết luận sau khi khám nghiệm cẩn thận.

Rời khỏi cảnh Phúc điện, Mộ Dung Từ vừa đi vừa trầm ngâm: "Móng tay Triệu Tần vì sao lại gãy một đoạn? Nếu nàng tự tử, lẽ nào còn vùng vẫy kéo dây thừng trước khi chết?"

Thẩm Tri Ngôn gật đầu đồng tình: "Đó là điểm đáng ngờ thứ nhất. Điểm thứ hai, vì sao nàng lại chọn cái chết? Nếu đã quyết tâm tìm cái chết, sao còn ăn hạnh nhân sữa đặc? Điểm thứ ba, nếu thật sự muốn tự tử, tại sao lại phải đi xa đến vậy, trong cảnh Phúc điện cũng có thể treo cổ."

Mộ Dung Từ trầm giọng phân tích: "Nếu đây là một vụ gϊếŧ người, ta cho rằng mọi chuyện xảy ra như sau: đêm qua Triệu Tần uống hạnh nhân sữa đặc rồi ngủ thϊếp đi. Trong sữa có thể đã bị hạ mê dược, khiến nàng bất tỉnh. Đợi đêm khuya vắng lặng, hung thủ lẻn vào tẩm điện, đầu tiên khiến Nguyên Phương mê man, rồi thay y phục cho Triệu Tần, sau đó khiêng nàng hiện trường, treo lên cây mộc lan. Có lẽ khi dược lực giảm, nàng tỉnh lại giữa chừng, cố gắng giãy giụa, dùng tay kéo dây thừng, nhưng cuối cùng vẫn ngạt thở mà chết."

Nàng ngẩng đầu, mắt lóe sáng: "Bộ cung trang trên người Triệu Tần là bộ đẹp nhất, bình thường rất ít khi mặc. Tại sao hung thủ lại chọn cho nàng bộ y phục này?"

"Phân tích của điện hạ rất hợp lý, có lẽ đã gần sát với sự thật." Thẩm Tri Ngôn nhíu mày, đáp: "Mà chén hạnh nhân sữa đặc kia, chỉ có hai người từng chạm vào: Nguyên Phương và Nguyên Thu. Cả hai đều đáng ngờ."

“Nguyên Thu muốn giở trò trong bát hạnh nhân sữa đặc, cũng không phải chuyện dễ. Sau khi Nguyên Phương nhận lấy, lập tức mang đến tẩm điện, thời gian chỉ trong chớp mắt, nếu muốn ra tay thì cũng phải nhanh nhẹn vô cùng. Dù vậy, cũng không phải hoàn toàn không có khả năng.”

Thẩm Tri Ngôn nhìn sang Mộ Dung Từ, thấp giọng hỏi: “Điện hạ có phát hiện lời khai của Nguyên Thu có điểm nào không ổn không?”

“Dù nàng không bi thương rõ ràng như Nguyên Phương, lời khai của nàng cũng không có gì sai. Nàng khẳng định Triệu Tần bị hại, còn mong chúng ta đòi lại công đạo cho nàng.” Mộ Dung Từ nhớ lại dáng vẻ khi Nguyên Thu làm cung nữ, cũng không thấy có gì sơ hở.

“Nhưng chúng ta chưa từng kết luận Triệu Tần là tự vẫn hay bị gϊếŧ. Vì sao nàng lại một mực chắc chắn là bị hại? Còn nữa, ta luôn cảm thấy nỗi bi ai của Nguyên Thu rất giả. Cử chỉ, ngôn từ đều giống như đang diễn, hoàn hảo đến mức bất thường. Điều này chứng tỏ nàng đã chuẩn bị kỹ càng lời khai từ trước, chỉ chờ chúng ta đến hỏi.”

Nghe đến đây, ánh mắt Mộ Dung Từ thoáng trầm xuống: “Ngươi nói vậy cũng có lý. Nàng rõ ràng không quá thương tâm, lại tha thiết mong chúng ta đòi lại công đạo cho Triệu Tần. Như thế, hiềm nghi của nàng quả thực lớn hơn. Nhưng tại sao nàng lại làm vậy? Chẳng lẽ chính nàng là hung thủ?”

“Nếu Nguyên Thu có võ công, một mình nàng cũng đủ khả năng gϊếŧ người. Bằng không, nàng làm sao có sức khiêng Triệu Tần từ tẩm điện đến hiện trường, lại còn treo lên cây mộc lan?”

“Nàng không giống người luyện võ. Vậy chỉ còn khả năng, nàng bị người khác mua chuộc, phụ trách hạ dược.”

“Như thế thì Nguyên Thu chính là kẻ phối hợp với hung thủ, nội ứng ngoại hợp. Hung thủ có thể mang thi thể Triệu Tần ra khỏi tẩm điện, không kinh động cung nhân hay thị vệ tuần tra, hẳn rất quen thuộc hậu cung, hơn nữa khinh công phi phàm. Nhưng điều ta không hiểu là tại sao phải gϊếŧ Triệu Tần?”

Mộ Dung Từ ánh mắt trầm ngâm: “Triệu Tần chết đột ngột, lại không khớp với nội dung bài ca dao.”

Thẩm Tri Ngôn khẽ gật đầu: “Từ những gì đã có, xem ra cái chết của Triệu Tần không liên quan đến bài ca dao hay các sự kiện gần đây.”

Hai người vừa nói chuyện, vừa quay về Đông Cung. Như Ý và Cầm Nhược nhanh chóng dâng lên trà gừng xua lạnh. Như Ý còn chuẩn bị y phục khô vì lúc ra ngoài Mộ Dung Từ bị dính mưa.

Trong thư phòng, ánh nắng rọi nghiêng từ cửa sổ, chia gian phòng thành hai nửa sáng tối. Như Ý đặt trà rồi lui ra ngoài chờ.

Mộ Dung Từ nhấp một ngụm trà, lên tiếng: “Hôm qua ta đến Xuân Vu Viện. Hai thi thể bị ném ngoài bãi tha ma là Bạch thứ dân và Mạc thứ dân - phi tần của phụ hoàng, bị biếm vào viện từ 20 năm trước.”

Thẩm Tri Ngôn tán thưởng: “Ở đó có phát hiện gì chăng?”

“Ta tìm thấy một sợi tóc hoa râm dưới chăn họ.” Mộ Dung Từ lấy ra hai sợi tóc đặt lên án thư, “Một sợi trên tay thi thể, một sợi dưới chăn. Ta nghi ngờ đây là tóc của hung thủ, vô tình để lại.”

“Nếu đúng, thì hung thủ hẳn là người lớn tuổi, ít nhất trên 50.” Thẩm Tri Ngôn gật đầu suy nghĩ, “Có thể là người trong Xuân Vu Viện không?”

“Cái chết của Bạch và Mạc thứ dân trùng hợp với hiện tượng huyết ngọc ở Phụng Thiên Điện. Ta nghi ngờ hung thủ gϊếŧ họ để lấy máu dùng bố trí trò "trời giáng huyết ngọc".”

“Vậy là đã giải đáp nguồn gốc huyết người ở Phụng Thiên Điện.”

Mộ Dung Từ lại nói tiếp: “Còn huyết vũ ở Thanh Nguyên Điện, ta đoán là máu chó. Trước đó trong thành có năm con chó bị rút cạn máu.”

“Vậy thì thử sắp xếp lại toàn bộ vụ án.”

Thẩm Tri Ngôn lấy bút lông, vẽ lên giấy trắng một đường ngang: “Khởi đầu là bài ca dao lan truyền. Tiếp đến là trời giáng huyết ngọc xảy ra vào giờ Thìn. Máu người, rất có thể là của Bạch và Mạc thứ dân. Vị trí phát ra huyết ngọc chưa rõ. Nhưng hiện tượng khớp với câu "huyết ngọc hiện" trong ca dao.”

Mộ Dung Từ thêm một nhánh mới trên bản đồ vụ án: “Kế đó là huyết vũ ở Thanh Nguyên Điện. Hôm đó trời mưa vào lúc hừng đông. Nhiều nội thị xác nhận nước từ mái ngói là máu. Dù là máu chó, nhưng người bố trí làm sao biết chính xác thời điểm trời mưa để phối hợp? Việc này tương ứng với câu "mưa đầy trời".”

Thẩm Tri Ngôn thêm nhánh thứ ba: “Tiếp theo là án "cá ăn người". Nạn nhân ở Lạc Hà là Tôn Ngọc Mai và Tiểu Lộc ở Hồ Hiểu Nguyệt. Cả hai có nội tạng vỡ nát, mặt và tứ chi bị vật gì đó cắn xé. Kẻ gϊếŧ người nội lực thâm hậu, nhưng không rõ là dùng thú gì.”

Mộ Dung Từ lại vẽ thêm một nhánh: “Sáng nay phát hiện Triệu Tần chết trong hậu cung. Nàng rất có thể bị hạ mê dược trong bát hạnh nhân sữa đặc, rồi bị đưa đến nơi treo cổ lên cây. Hung thủ cố ý tạo hiện trường giả như tự vẫn nhưng lại để lộ sơ hở.”

Nàng bỗng chợt nghĩ ra điều gì, ánh mắt sáng lên: “Cả ba vụ đều có điểm chung - hung thủ võ nghệ cao cường. Tôn Ngọc Mai và Tiểu Lộc bị đánh nát nội tạng, hung thủ có nội lực mạnh. Triệu Tần bị treo cổ, hung thủ có khinh công tuyệt đỉnh. Có khả năng là cùng một người gây án?”

Thẩm Tri Ngôn lắc đầu: “Có thể cũng chỉ là trùng hợp. Nhưng vụ huyết ngọc liên quan đến người lớn tuổi có tóc hoa râm. Nếu là người trong Xuân Vu Viện, hẳn hung thủ phải có khinh công xuất quỷ nhập thần mới rời khỏi viện mà không bị phát hiện. Trùng hợp thay, hung thủ gϊếŧ Tôn Ngọc Mai và Tiểu Lộc cũng phải có bản lĩnh như vậy.”

“Những chuyện xảy ra dồn dập gần đây, lớp trong lớp ngoài, dây dưa phức tạp. Chỉ sợ không phải một người có thể bày ra thế cục lớn đến vậy. Bổn cung đoán rằng, sau lưng tất có một kẻ cầm đầu, dưới tay cũng không ít kẻ trợ lực.”

Thẩm Tri Ngôn khẽ gật đầu, nghiêm giọng: “Điện hạ nói rất có lý.”

“Cho đến giờ, có mấy điểm mấu chốt vẫn chưa thể lý giải: Huyết ngọc vốn là vật trân quý hiếm có, xuất xứ từ đâu? Huyết vũ tại Thanh Nguyên Điện vì sao lại khéo trùng hợp đúng lúc trời đổ mưa? Tôn Ngọc Mai và Tiểu Lộc chết trong hồ đều mang dấu vết bị trùng thú cắn xé, rốt cuộc là con gì gây nên? Hung thủ là ai? Và... liệu còn chuyện gì nữa sắp xảy ra?”

Nàng thoáng trầm ngâm, rồi tiếp lời:

“Chuyện lớn như vậy, nếu không nhằm vào hoàng thất thì cũng là nhắm vào một nhân vật trọng yếu trong triều. Ta nghi ngờ, kẻ giật dây phía sau, rất có thể chính là người mà chúng ta luôn âm thầm cảnh giác - kẻ ôm mộng quyền lực, dã tâm sâu không lường được.”

Hai người đưa mắt nhìn về những nét bút trên trang giấy, từng dòng từng dòng tựa như những sợi tơ chằng chịt. Bốn mắt nhìn nhau, thần sắc càng thêm trầm trọng.

Có quá nhiều bí ẩn vẫn chưa được giải đáp. Còn kẻ chủ mưu trong bóng tối kia, đến giờ vẫn chưa lộ diện. Tình thế hiện tại, chẳng khác nào bị đặt vào thế yếu, vừa bị động, vừa bất an.

Điều khiến người ta bất giác cảm thấy lạnh sống lưng... chính là ba chữ:

Ngọc đoạt vị

Chỉ cần Mộ Dung Úc có tâm, thì mọi chuyện đều có thể xảy ra.

Đúng vậy, bài ca dao kia, từng dòng như đang chỉ thẳng vào Mộ Dung Úc.

Ngực Mộ Dung Từ như bị đè nặng bởi một tảng đá lớn, hơi thở nặng nề, sắc mặt tái nhợt, đôi mi dài khẽ run lên theo nhịp thở gấp.

Thẩm Tri Ngôn nhìn nàng, dịu giọng trấn an:

“Điện hạ, có lẽ sự việc chưa đến mức tuyệt vọng. Bên phía Ngự Vương vẫn chưa có hành động khác thường, có thể hắn đã đoán ra hàm ý trong bài ca dao, bởi vậy không dám tùy tiện hành động. Hiện giờ đang lúc đầu sóng ngọn gió, chỉ cần hắn manh động, tất sẽ bị thiên hạ lên án, rước họa vào thân.”