Chương 24: Bãi tha ma tìm thi thể

Mộ Dung Từ giản lược kể lại mọi chuyện, Thẩm Tri Ngôn lập tức đoán được ý đồ của nàng:

"Điện hạ muốn đi bãi tha ma?"

Cầm Nhược cứ nghĩ điện hạ chỉ đến tìm Thẩm Tri Ngôn để bàn bạc, không ngờ lại là chuyện này. Nàng hoảng hốt lên tiếng:

"Điện hạ, trời đã khuya, đến bãi tha ma lúc này thực sự không ổn."

Nhưng Mộ Dung Từ chẳng hề bận tâm, hứng thú dâng trào:

"Chúng ta đi tìm hai thi thể đó."

Có đầu mối mới, tất nhiên phải lập tức điều tra.

Thẩm Tri Ngôn tuy biết rõ đây là một nơi dơ bẩn, u ám, nhưng lại không hề phản đối. Ngược lại, hắn còn mừng vì điện hạ có manh mối để lần theo.

Chỉ có điều...

Điện hạ là thân phận tôn quý, sao có thể đặt chân đến một nơi đầy rẫy oán khí như bãi tha ma? Nếu chẳng may gặp phải điều gì bất trắc, thì biết làm sao?

Thấy hắn trầm ngâm, Mộ Dung Từ liền dứt khoát nói:

"Không cần khuyên bổn cung, ta đã quyết."

Cầm Nhược còn định tiếp tục can ngăn, nhưng Thẩm Tri Ngôn đã giơ tay ngăn lại.

"Yên tâm đi, ta sẽ bảo vệ điện hạ." Thẩm Tri Ngôn biết rõ, điện hạ xưa nay nói một là một, hai là hai.

Mộ Dung Từ quay sang dặn dò Cầm Nhược:

"Như Ý chỉ có một mình ở Đông Cung, bổn cung không yên tâm. Sau khi trở về, ngươi giả dạng làm ta ngủ. Lúc trước thế nào thì tối nay cứ làm như vậy, hiểu chưa?"

Nói rồi, nàng vỗ nhẹ lên vai Cầm Nhược, giọng trầm ổn:

"Sau đó, ngươi cưỡi ngựa trở về."

Cầm Nhược định nói gì đó nhưng rồi lại thôi. Dù sao có Thẩm Tri Ngôn đi cùng, chắc hẳn sẽ không có chuyện gì.

Thẩm Tri Ngôn nhanh chóng quay về thay y phục, mang theo một chiếc rương gỗ hoa lê tinh xảo, rồi giục ngựa chạy như bay về phía bãi tha ma.

Bãi tha ma nằm ở cửa Bắc, cách kinh thành mười dặm. Trong cung, nội thị kéo xác ra khỏi hoàng cung, sau đó dùng xe bò chở đến đó rồi vứt bỏ. Lúc này, cửa Bắc đã đóng, nhưng nhờ có lệnh bài của Đại Lý Tự, Thẩm Tri Ngôn có thể thông hành không trở ngại, vì điều tra án mạng là chuyện cấp bách.

Bầu trời đêm thẫm màu đen, như một tấm gấm vóc cực phẩm được trải rộng. Những vì sao thưa thớt tỏa ra ánh sáng lộng lẫy, vầng trăng sáng vằng vặc phủ thêm một lớp sương mờ ảo lên cảnh vật đêm hè.

Tiếng chó sủa từ xa vọng lại, đâu đó vang lên tiếng chim bay hoảng hốt, càng làm không gian thêm phần tĩnh lặng.

Đến bãi tha ma, Mộ Dung Từ và Thẩm Tri Ngôn buộc ngựa dưới một gốc cây.

Xung quanh lác đác vài gốc cây cằn cỗi. Giữa mùa hạ, tán lá xanh rậm rì, gió đêm lướt qua tạo thành những tiếng sàn sạt, nghe như tiếng ai đó thở dài trong bóng tối.

Chỉ thoáng đưa mắt nhìn qua, bãi tha ma gồ ghề dưới màn đêm trông chẳng khác nào một nghĩa địa cổ đã ngủ yên ngàn năm. Một bầu không khí âm trầm, quỷ dị bao trùm lấy nơi này, quẩn quanh trong làn sương lam nhàn nhạt, khiến người ta không khỏi rợn tóc gáy.

Bỗng nhiên, hai con quạ đen đập cánh bay vụt lên, kêu lên từng tràng cạc cạc rợn người.

Thẩm Tri Ngôn từ lâu đã quen với tử thi, làm bạn cùng xương trắng, ra vào mộ địa và bãi tha ma chẳng khác nào nơi chốn của hắn. Giờ phút này, hắn lại càng thêm hưng phấn, nhiệt huyết dâng trào, bởi lẽ hắn chắc chắn rằng cái chết của hai người trong Xuân Vu viện có thể là manh mối quan trọng của một sự kiện đã âm thầm diễn ra nhiều ngày trước.

Mộ Dung Từ vẫn luôn tự nhận mình can đảm và cẩn trọng, nhưng khi tận mắt chứng kiến cảnh tượng thi thể chất chồng trước mặt, nàng vẫn không khỏi tê dại cả da đầu, chân chần chừ không bước tiếp.

Không khí nơi đây nồng nặc mùi hôi thối của xác chết, một thứ mùi đặc quánh, tanh nồng, như thể cả địa ngục đều tụ lại nơi này.

Thẩm Tri Ngôn mở chiếc rương gỗ nhỏ mang theo, lấy ra hai dải khăn vải:

“Đây là thứ ta đặc chế, đã ngâm qua loại dược bí truyền suốt ba ngày ba đêm. Kể cả khi phải đào mộ, khám nghiệm thi thể hay mổ bụng người chết, cũng sẽ không ảnh hưởng gì. Điện hạ, người cũng mang vào đi.”

Mộ Dung Từ nhận lấy chiếc khăn, vừa mới đưa lên đã ngửi thấy một mùi gừng lẫn dấm thoang thoảng, không khỏi cau mày hỏi:

“Tại sao lại có mùi gừng với dấm?”

Thẩm Tri Ngôn cười đáp:

“Bí phương của ta có gừng, dấm, cùng một vài loại dược liệu khác.”

Nói rồi, hắn quấn chặt khăn vải quanh mũi miệng, sau đó đeo thêm một đôi găng tay mỏng.

“Điện hạ, người cứ đứng đây chờ ta.”

Mộ Dung Từ híp mắt nhìn hắn, rồi kiên định đáp:

“Đã tới đây rồi, sao có thể đứng yên? Bổn cung cùng ngươi tìm kiếm, như vậy sẽ nhanh hơn.”

"Điện hạ cẩn thận một chút."

Thẩm Tri Ngôn cúi người nhặt một nhánh cây tương đối thô, đưa cho nàng:

"Điện hạ nhớ kỹ, tuyệt đối không được chạm tay trực tiếp vào bất cứ thứ gì."

Mộ Dung Từ gật đầu, nhìn hắn đã quá quen thuộc với bãi tha ma, bước đi không chút chần chừ.

May mắn thay, đêm nay ánh trăng rất sáng, nguyệt quang như dòng thủy ngân đổ xuống nhân gian. Nhưng cảnh sắc này chẳng hề đẹp đẽ chút nào, thứ ánh sáng ấy lại soi rọi những đống xương trắng hếu, những thi thể đang thối rữa, khiến người ta buồn nôn.

Nàng dùng nhánh cây khều chỗ này, chọc chỗ kia, nhưng vẫn không ngăn được mùi hôi thối xộc thẳng vào mũi. Chỉ hơi cúi người thôi mà đã suýt bị xông đến mức choáng váng.

Bỗng nhiên...

"A!"

Tiếng kêu thất thanh vang lên.

Thẩm Tri Ngôn theo phản xạ lao tới, hoảng hốt hỏi:

"Điện hạ! Chuyện gì vậy?"

Thật lòng mà nói, khoảnh khắc nghe thấy tiếng kêu của Thái tử, hắn suýt nữa hồn bay phách tán.

Mộ Dung Từ mặt mày trắng bệch, đôi mắt trợn tròn, giọng run run:

"Hình như... có thứ gì đó vướng vào chân bổn cung... Có phải là quỷ thủ không?"

Thẩm Tri Ngôn cúi xuống nhìn kỹ, sau đó bật cười lắc đầu:

"Điện hạ đừng sợ, chỉ là một sợi rễ cỏ thôi."

Mộ Dung Từ thở phào một hơi dài, rồi bỗng cảm thấy ngượng ngùng, lúng túng hỏi:

"Bổn cung có phải quá nhát gan rồi không?"

Thẩm Tri Ngôn mỉm cười, ánh mắt đầy dịu dàng:

"Điện hạ lần đầu tiên tới những nơi thế này, phản ứng như vậy là bình thường. Ta lần đầu đi đào mộ cũng sợ đến mất cả hồn vía."

Dưới ánh trăng bàng bạc, đôi mắt hắn tựa như dòng suối trong đêm, phản chiếu ánh sáng dịu dàng mà sâu thẳm. Cả người hắn toát lên phong thái thanh nhã, ôn nhuận như ngọc, vậy mà lại có niềm đam mê kỳ lạ với việc khám nghiệm thi thể. Sự đối lập này quả thực mâu thuẫn đến cực điểm.

Mộ Dung Từ đã trấn tĩnh hơn, hai người tiếp tục tìm kiếm.

Bỗng nàng reo lên:

"Tri Ngôn! Bên này có hai bao tải!"

Nàng cúi xuống quan sát, ánh mắt sáng lên:

"Trên bao tải có dấu hiệu của hoàng cung, chính là cái này!"

Thẩm Tri Ngôn lập tức cắt bao tải ra. Quả nhiên, bên trong là hai thi thể.

Hắn kéo hai cái xác ra một khoảng đất bằng phẳng, đặt ngay ngắn, để họ nằm thẳng.

Mộ Dung Từ ngồi xổm xuống, nhìn chằm chằm hai gương mặt đã chết cứng, chau mày nói:

"Bổn cung không nhận ra họ. Không biết là cung nữ hay phi tần bị biếm làm thứ dân."

Thẩm Tri Ngôn bắt đầu khám nghiệm, bắt đầu từ phần đầu.

"Người này khoảng bốn mươi tuổi. Dựa vào thi đốm trên cơ thể, có thể xác định đã chết khoảng bốn ngày. Trên người không có dấu hiệu bị đánh đập, vết thương trí mạng là đường cắt dài ba tấc trên cổ. Toàn thân trắng bệch, chứng tỏ máu đã bị rút cạn."

Mộ Dung Từ chỉ sang thi thể còn lại:

"Người này cũng giống vậy sao?"

Thẩm Tri Ngôn gật đầu, cẩn thận kiểm tra tay chân thi thể rồi nói tiếp:

"Đúng vậy, vết thương trí mạng hoàn toàn giống nhau. Đường cắt trên cổ rất mảnh và dài, cho thấy hung thủ ra tay gọn gàng, dứt khoát, có thể là một cao thủ."

Bỗng, Mộ Dung Từ chú ý đến bàn tay của một trong hai thi thể.

"Lạ thật, ngón cái và ngón trỏ của người này nắm chặt quá, cứ như đang giữ thứ gì đó."

Nàng theo đúng lời dặn của hắn, không chạm trực tiếp vào mà chỉ chỉ cho Thẩm Tri Ngôn thấy.

Hắn cúi xuống quan sát, rồi nhẹ nhàng cạy bàn tay lạnh cứng kia ra. Dưới ánh trăng, một vật nhỏ hiện lên trong lòng bàn tay đã co quắp.

"Là một sợi tóc."

Mộ Dung Từ khẽ nhướng mày, trong mắt hiện lên một tia kinh hỉ:

"Người đã chết lâu như vậy mà vẫn còn nắm chặt sợi tóc này. Có lẽ đây chính là của hung thủ, là thứ mà người chết đã giật được từ hắn trước khi trút hơi thở cuối cùng."

Thẩm Tri Ngôn nhíu mày, có chút thất vọng:

"Dù có phát hiện, nhưng chỉ một sợi tóc e rằng chẳng có tác dụng gì lớn."

Dứt lời, hắn cẩn thận đặt sợi tóc lên một tấm khăn lụa, cẩn thận bọc lại. Sau đó, hắn tiếp tục kiểm tra thi thể một lượt nữa. Nhưng ngoài vết thương trí mạng trên cổ và sợi tóc đó, không thu hoạch được gì thêm.

Cơn gió lạnh lùa qua rừng tùng, mang theo tiếng quạ kêu thê lương vang vọng trong đêm tối.

Bọn họ lên ngựa trở về thành.

Đến cửa Đông Cung, Thẩm Tri Ngôn đưa Mộ Dung Từ đến nơi rồi mới rời đi. Nhìn theo bóng hắn khuất dần trong màn đêm, nàng kéo dây cương, xoay người phi ngựa về một hướng khác.

Sau khi trở về Đông Cung, nàng tắm rửa, thay y phục. Đến gần giờ Sửu, cơn mệt mỏi kéo đến, nàng nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, gần đến trưa nàng mới thức dậy.

Dùng xong bữa sáng, Mộ Dung Từ lấy sợi tóc ra quan sát kỹ hơn. Nàng phát hiện phần lớn sợi tóc có màu bạc.

"Như vậy, hung thủ gϊếŧ hại hai nữ nhân vô danh kia có thể là một người lớn tuổi, hoặc chí ít là tóc đã hoa râm."

Như Ý trông thấy điện hạ cứ nhìn chằm chằm vào sợi tóc nhỏ bé ấy, không khỏi tò mò:

"Điện hạ, sợi tóc này từ đâu ra vậy?"

Cầm Nhược nhạy bén đoán ngay:

"Là thành quả sau hai canh giờ vất vả đêm qua cùng Thẩm đại nhân, đúng không? Điện hạ, đây là thứ tìm thấy trên thi thể sao?"

Mộ Dung Từ gật đầu, cẩn thận thu lại sợi tóc, phân phó Như Ý bảo quản cẩn thận. Sau đó, nàng đứng dậy bước ra ngoài.

"Cầm Nhược, đi cùng bổn cung đến Xuân Vu viện."

Cầm Nhược vội vã đuổi theo, lo lắng khuyên nhủ:

"Xuân Vu viện là nơi tăm tối và ô uế, điện hạ quý thể cao sang, tốt nhất không nên đến đó. Để nô tài đi một chuyến thay người là được rồi."

Mộ Dung Từ hơi nhướn mi, khóe môi khẽ nhếch lên:

"Bãi tha ma ta còn dám đến, thì còn nơi nào bổn cung không thể đi?"

Thẩm Tri Ngôn từng nói, điều tra án phải tận mắt nhìn thấy, tận tay kiểm chứng. Bởi vì dù có đứng cùng một hiện trường, mỗi người sẽ có những phát hiện khác nhau, thậm chí khác biệt một trời một vực. Những gì người khác không thấy được, rất có thể lại chính là chìa khóa để phá án.

Trong cung, nếu đi xa, thái tử thường phải ngồi kiệu. Nhưng Mộ Dung Từ lại thích tự mình đi bộ. Nếu ngày nào cũng để người ta khiêng đi, sớm muộn gì cũng sẽ quen thói lười nhác, mất đi niềm vui của những bước chân tự do.

Nàng là thái tử, nhưng cũng một người thích tự tay làm mọi chuyện.

Xuân Vu viện là một khu đại viện hoang phế. Bên trong có nhiều gian nhà đơn sơ, hoàn toàn đối lập với những cung điện nguy nga tráng lệ của hoàng cung. Nếu hoàng cung là thiên đường, thì nơi này chính là địa ngục.

Mộ Dung Từ dừng lại trước cánh cổng lớn cách đó một trượng, ánh mắt nhìn vào lớp sơn son bong tróc, cánh cửa dày nặng loang lổ dấu vết thời gian.

Cầm Nhược hạ giọng, âm thanh như hòa vào không khí nặng nề xung quanh:

"Bước qua cánh cửa này, chính là tiến vào một thế giới khác, thiên đường và địa ngục, ánh sáng và bóng tối."

Mộ Dung Từ cất bước tiến vào.

Gió Nam mùa hè thổi đến, mang theo hơi nóng oi bức, nhưng trong gió lại vương mùi ẩm mốc nồng nặc, xen lẫn mùi hôi thối của xác chết và bệnh tật. Không khí nơi này đặc quánh đến mức khiến người ta khó mà hít thở.

Cầm Nhược nhăn mày, dùng tay áo cố sức quạt bớt mùi khó chịu, nhưng chẳng có tác dụng gì. Không khí ở đây dường như vốn đã bẩn thỉu đến mức không thể thanh lọc.

Không còn cách nào khác, nàng lấy ra khăn lụa đưa cho Mộ Dung Từ:

"Điện hạ, dùng cái này che miệng mũi đi."

"Không cần."

Mộ Dung Từ thản nhiên đáp, chậm rãi tiến vào trong.

Trước mặt nàng là một đại sảnh trống trải. Nơi này đã lâu không được tu sửa, những dấu vết tàn tạ của thời gian hiện rõ trên từng bức tường, từng xà nhà. Mạng nhện giăng đầy góc khuất, lớp bụi dày phủ kín mặt đất. Nhưng đây vẫn là nơi trú ngụ duy nhất của những con người bất hạnh sống trong Xuân Vu viện - nơi bọn họ tụ tập mỗi ngày để tránh khỏi cơn thịnh nộ của số phận.

Dưới hành lang là những con người co cụm lại, tựa hồ chỉ để tìm chút bóng mát.

Những nữ nhân ấy, người già kẻ trẻ, ai nấy đều khoác trên mình những bộ y phục cũ nát, dơ bẩn đến mức khó phân biệt màu sắc ban đầu. Tóc tai họ rối bù, gương mặt lấm lem bùn đất, đến mức khó có thể nhìn rõ dung mạo thực sự.

Có người trên mặt đầy vết rỗ do đậu mùa, khiến người nhìn phải ghê sợ.

Có người liên tục gãi ngứa, trên người lúc nhúc rận rệp bò qua bò lại.

Có kẻ cúi xuống chụp lấy một con gián, không chút do dự nhét thẳng vào miệng nhai ngấu nghiến.

Cầm Nhược mặt mày tái mét, dạ dày quặn lên từng cơn, suýt nữa nôn ra ngay tại chỗ. Nàng nhíu mày, vội nói:

"Điện hạ, chúng ta ra ngoài đi!"

Mộ Dung Từ cũng tái nhợt cả mặt, bao tử cuộn lên dữ dội, tựa như có một dòng chua chát trực chờ trào ra khỏi cổ họng. Nhưng nàng cố gắng kiềm chế.

Nơi này, chính là địa ngục.

Những con người này, đối với thế gian mà nói, đã không còn tồn tại.

Họ không có hy vọng, không có ánh sáng, không có tương lai.

Mỗi ngày của họ trôi qua trong đói khát, rét mướt, bệnh tật, vây quanh bởi những con rận, ruồi nhặng, và vô tận tuyệt vọng.

Họ bị thế gian lãng quên, không bằng một hạt bụi nhỏ nhoi.

Họ ti tiện đến mức ngay cả hai chữ "tồn tại" cũng trở thành một điều xa xỉ.

Ánh mắt họ trống rỗng, gương mặt đầy thương tích, y phục rách nát như tấm vải liệm, tựa như đã sẵn sàng quấn lấy họ, nhấn chìm họ vào hố sâu bóng tối.