Chương 22: Hiểu nguyệt trì xảy ra án mạng

Mộ Dung Từ vẫn chưa khỏi hẳn phong hàn, lại đi ra ngoài trúng gió, thêm vào đó là lo âu sốt ruột, khiến bệnh tình càng trở nặng.

May mắn được chẩn trị kịp thời, nàng uống thuốc, ngủ một giấc, ra một thân mồ hôi, nên đã khá hơn.

Tuy vậy, Như Ý nhất quyết không cho nàng rời giường, bắt nàng phải nằm nghỉ ngơi dưỡng bệnh.

Mộ Dung Từ trịnh trọng dặn dò:

“Nếu trong cung có chuyện lớn xảy ra, nhất định phải báo ngay cho ta.”

Khi tỉnh táo, nàng cố gắng nhớ lại những sự kiện trong hai ngày qua, rà soát từng manh mối của vụ án, mong tìm ra điểm đáng ngờ. Nhưng nghĩ ngợi quá lâu, nàng cũng thấy mệt mỏi, dần dần thϊếp đi.

Sáng hôm sau

Sau khi thức dậy, tắm rửa, nàng cảm thấy tinh thần thoải mái hơn hẳn, chỉ là sắc mặt vẫn có chút nhợt nhạt.

Đang ăn cháo, thì Cầm Nhược vội vã bước vào, định nói gì đó nhưng bị Như Ý đưa mắt ngăn lại.

Cầm Nhược hiểu ý, bèn xoay người định lui ra ngoài.

“Cầm Nhược, ngươi quên những gì ta đã dặn rồi sao?”

Thanh âm Mộ Dung Từ lạnh lùng vang lên.

Cầm Nhược cúi đầu, nói nhỏ:

“Điện hạ, nô tỳ chỉ vào hỏi bữa trưa ngài muốn dùng gì.”

Mộ Dung Từ nhướn mày nhìn Như Ý:

“Là Như Ý làm chủ, hay ta là chủ tử ở đây?”

Như Ý vội vàng đáp:

“Điện hạ, ngài vẫn chưa khỏe hẳn, không thể ra ngoài trúng gió.”

Nàng thản nhiên nói:

“Ta không phải những tiểu thư khuê các yếu ớt, chỉ một trận gió mà có thể làm ta ngã quỵ sao?”

Nàng quay sang Cầm Nhược:

“Có chuyện gì xảy ra trong cung đúng không?”

Cầm Nhược chần chừ một chút rồi đáp:

“Có nội thị đến báo... Hiểu Nguyệt Trì vừa phát hiện một nội thị chết.”

Còn chưa nói hết câu, một bóng dáng đã vụt qua bên cạnh nàng như cơn gió.

“Điện hạ! Điện hạ, ngài không thể ra ngoài được!”

Như Ý hoảng hốt đuổi theo.

Cầm Nhược cũng chạy theo sau:

“Ta sẽ chăm sóc điện hạ!”

Như Ý tức đến dậm chân, điện hạ sao lại không biết quý trọng sức khỏe của mình thế này!

Hiểu Nguyệt Trì

Hiểu Nguyệt Trì nằm ở sườn Tây Bắc của Ngự Hoa Viên. Hồ nước không lớn nhưng được trồng đầy sen.

Làn nước xanh biếc phản chiếu bóng lá sen tròn trĩnh vươn cao. Ánh nắng rực rỡ rọi xuống mặt hồ, tạo nên khung cảnh lung linh huyền ảo, đẹp như tranh vẽ.

Làn gió nhẹ thổi qua, lay động những đóa sen xanh.

Chỉ tiếc rằng, khung cảnh thơ mộng này lại bị phá hỏng bởi đám đông xúm lại bàn tán xôn xao.

Lưu An đang đứng chờ Nhϊếp Chính Vương cùng Đại Lý Tự Khanh Cố Hoài đến. Thấy Mộ Dung Từ bước vào, hắn liền tiến lên hành lễ:

“Lão nô bái kiến Thái tử điện hạ.”

Mộ Dung Từ phất tay bảo hắn đứng dậy, vừa đi vừa hỏi:

“Chuyện gì đã xảy ra?”

Lưu An trả lời:

“Người chết là một nội thị, do một cung nữ phát hiện.”

Khuôn mặt hắn nghiêm nghị, nếp nhăn trên trán và khóe mắt hằn sâu. Lớp phấn trắng mỏng trên mặt khiến sắc da thêm tái nhợt, mang đến cảm giác kỳ dị.

“Kẻ chết là một nô tài thuộc Tẩy Y Cục, tên là Tiểu Lộc.”

Mộ Dung Từ liếc hắn một cái, trong lòng cảm thấy có gì đó không ổn.

“Đã báo cho Đại Lý Tự chưa?”

Bề ngoài, Lưu An trông có vẻ trung thành và khiêm nhường, nhưng Mộ Dung Từ luôn cảm thấy bên dưới lớp vỏ bình thản đó ẩn giấu sự xảo quyệt và độc ác.

Có lần, khi hắn không biết có người đang quan sát, nàng đã bắt gặp ánh mắt hắn nhìn chằm chằm vào phụ hoàng, ánh mắt lạnh lẽo như một con rắn độc.

Nàng từng có lần bắt gặp ánh mắt lạnh lẽo, thâm trầm của Lưu An khi hắn lặng lẽ quan sát phụ hoàng, tựa như trong đôi mắt ấy phản chiếu hình ảnh một lưỡi dao sắc bén đang lướt chậm qua trán, mũi, cằm, rồi hạ xuống ngực người, để lại một vết máu hoàn hảo đến rợn người.

Cảnh tượng này in sâu trong trí nhớ của nàng, rõ ràng như mới xảy ra, đầy đáng sợ.

Ánh mắt đó như một con rắn độc ẩn mình trong bóng tối, âm trầm và nguy hiểm, như một Tu La khát máu chỉ chực chờ nuốt chửng phụ hoàng.

Giọng nói của Lưu An tuy mềm mại nhưng không quá nhỏ nhẹ, hắn cung kính nói:

“Lão nô đã sai người đi thông báo, chắc hẳn Cố đại nhân sẽ nhanh chóng tới.”

Mộ Dung Từ ngồi xổm xuống quan sát thi thể, trong lòng không khỏi kinh ngạc.

Cũng giống như Tôn Ngọc Mai trước đó, thi thể của tiểu thái giám có dấu vết máu khô, trên mặt và tứ chi xuất hiện nhiều vết thương do côn trùng hoặc loài vật nào đó cắn xé. Bộ y phục màu tím sẫm của hoạn quan vẫn còn dính máu loang lổ.

Bỗng nhiên, nàng cảm nhận được một luồng hơi thở mạnh mẽ, lạnh lẽo như băng đang ập tới. Cảm giác này khiến lòng nàng phát lạnh, bản năng lập tức cảnh giác. Khi quay đầu lại, người vừa đến chính là Mộ Dung Úc.

Hắn chỉ liếc nhìn nàng một cái rồi chuyển ánh mắt sang thi thể.

Đôi mắt ấy...

Một đôi mắt sâu thẳm, khiến người ta không thể đoán ra suy nghĩ.

Một đôi mắt sắc bén, tựa như ẩn chứa thiên cơ.

Một đôi mắt chất chứa mưu lược, tham vọng, như muốn nuốt chửng cả thiên hạ.

Mộ Dung Từ thầm nghĩ, liệu đôi mắt này có thể nuốt chửng cả Yến quốc, cuốn cả phụ hoàng và nàng vào vòng xoáy tăm tối hay không?

Nàng lùi lại một bước, tránh sang một bên. Đúng lúc này, Thẩm Tri Ngôn cũng vội vàng chạy tới.

Thật khó tin khi một người đường đường là Thái tử thái phó, đích trưởng tử của danh môn Thẩm gia, lại có niềm hứng thú đặc biệt với những vụ án mạng và thi thể.

Trong khi nàng đang mải suy nghĩ, Thẩm Tri Ngôn đã nhanh chóng bắt tay vào khám nghiệm sơ bộ.

Mộ Dung Úc trầm giọng nói: “Vụ án này có nhiều điểm tương tự với cái chết của Tôn Ngọc Mai.”

Thẩm Tri Ngôn gật đầu: “Bước đầu xem xét, đúng là rất giống.” Hắn mang găng tay mỏng, nhẹ nhàng ấn vào l*иg ngực người chết, rồi tiếp tục nhận định: “Tạng phủ vỡ nát, đây là nguyên nhân tử vong. Trên tay chân và mặt có dấu vết bị cắn.”

Mộ Dung Từ hỏi: “Thời gian tử vong là khi nào?”

“Khoảng canh năm.”

Hắn đứng dậy, quay sang Lưu An: “Tổng quản đại nhân, phiền ngài sai người đưa thi thể về Đại Lý Tự.”

Lưu An lập tức phân phó cho mấy tiểu thái giám lo liệu.

Xung quanh, các cung nhân xì xào bàn tán.

Một cung nữ lo lắng nói: “Trời giáng huyết ngọc, Thanh Nguyên điện hạ gặp huyết vũ, bây giờ tiểu thái giám lại chết ở Hiểu Nguyệt Trì, bị cá cắn xác. Chẳng lẽ, trong ao có cá ăn thịt người?”

Một cung nữ khác phụ họa: “Ca dao đã nói trước hết thảy, thật đáng sợ! Không biết người tiếp theo bị cá cắn chết có phải là chúng ta không?”

Một cung nữ nhát gan run rẩy nói: “Ta sợ lắm, ban đêm chắc chắn không dám ngủ một mình.”

Một thái giám xen vào: “Nếu theo lời ca dao, tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì?”

“Hình như là...thiên hạ loạn’. Nhưng có nghĩa là gì?”

Một cung nữ sợ hãi đáp: “Có khi nào trong cung sắp có biến loạn, tất cả chúng ta đều gặp nguy hiểm không?”

“Từ nay về sau, làm gì cũng đừng đi một mình. Ít nhất cũng phải có hai, ba người đi chung!”

Những lời bàn tán ngày càng thái quá, khiến cả đám người hoảng sợ.

Lưu An lạnh lùng hừ một tiếng, đám cung nhân mới im bặt rồi nhanh chóng tản đi.

Lúc này, Mộ Dung Từ tiến đến gần Thẩm Tri Ngôn, hạ giọng nói: “Chúng ta thử đến nơi ở của người chết xem sao?”

Thẩm Tri Ngôn gật đầu, rồi quay sang Lưu An: “Tổng quản đại nhân, phiền ngài sai người dẫn đường.”

Lưu An lập tức cho một tiểu thái giám đi trước dẫn lối.

Mộ Dung Úc đứng yên tại chỗ, dõi theo hai bóng người dần khuất sau những bức tường son và hàng cây rậm rạp.

Dưới ánh nắng chói chang, đôi mắt hắn càng thêm u ám.

Mộ Dung Từ cùng Cầm Nhược quay về Đông Cung. Khi đi ngang qua tẩy y cục, nàng nghe thấy không ít lời bàn tán xôn xao.

Xem ra, những sự kiện gần đây cùng bài ca dao bí ẩn đã khiến cả hoàng cung và dân gian hoang mang. Một bầu không khí căng thẳng như sương mù dày đặc bao phủ Đế Kinh, quét sạch vẻ yên bình của tháng tư.

Người chết - Tiểu Lộc là một cung nhân làm việc nặng ở tẩy y cục. Hắn sống tại khu bắc uyển, trong phòng giường chung.

Phòng giường chung có hai loại: loại lớn chứa mười hai người, loại nhỏ chứa tám người. Tiểu Lộc sống trong một phòng giường chung loại nhỏ, cùng bảy người khác.

Quản sự tẩy y cục, Vương ma ma, khom lưng cúi đầu, kiên nhẫn giới thiệu với thái độ cực kỳ cung kính.

“Những nội thị cùng phòng với Tiểu Lộc đều đã được gọi tới, đang chờ ngoài cửa.”

Mộ Dung Từ khẽ gật đầu rồi bước vào phòng, Vương ma ma lập tức rời đi, không dám chậm trễ.

Căn phòng không lớn. Một chiếc giường đất bằng đá cao hai thước chạy dọc từ đông sang tây, chia thành tám chỗ nằm. Trên bức tường phía tây đặt một chiếc tủ quần áo, được chia thành tám ngăn nhỏ để cung nhân cất đồ. Phía trước giường có hai chiếc bàn cũ kỹ, trên đó chất đầy những vật dụng lặt vặt.

Thẩm Tri Ngôn đi tới chỗ nằm của Tiểu Lộc, ánh mắt lướt qua từng chi tiết, rồi tiến tới kiểm tra tủ.

“Có phát hiện gì không?” Mộ Dung Từ hỏi.

Hắn lắc đầu: “Không có.” Sau đó, rời khỏi phòng.

Lúc này, Vương ma ma đã tập hợp bảy người cùng phòng với Tiểu Lộc, tất cả đều đứng ngay ngắn thành hàng. Bà lớn giọng dặn dò:

“Thái tử điện hạ và Thẩm đại nhân muốn hỏi chuyện. Các ngươi phải thành thật trả lời, không được giấu giếm, rõ chưa?”

Bảy nội thị đồng thanh đáp: “Rõ ạ!”

Thẩm Tri Ngôn mỉm cười nhẹ, giọng điệu ôn hòa: “Các ngươi không cần căng thẳng, bản quan chỉ hỏi vài chuyện thường lệ thôi. Đêm qua, các ngươi có nhớ Tiểu Lộc nghỉ ngơi vào giờ nào không?”

Một nội thị trả lời: “Chúng nô tài thường đi ngủ vào giờ Hợi.”

Một người khác bổ sung: “Nô tài nhớ rõ, Tiểu Lộc cũng ngủ cùng lúc với chúng nô tài.”

Một nội thị mắt nhỏ bỗng lên tiếng: “À, nô tài nhớ ra rồi! Đêm qua, nô tài có thức dậy đi tiểu đêm.”

Thẩm Tri Ngôn lập tức hỏi: “Lúc ngươi rời phòng, Tiểu Lộc vẫn còn ở đó chứ?”

Mắt nhỏ nội thị ngập ngừng: “Nô tài không chắc lắm. Lúc đó mắc tiểu quá nên chỉ lo chạy đi, không để ý đến hắn.”

“Ngươi đi vào khoảng giờ nào?” Mộ Dung Từ hỏi.

“Không rõ lắm, chắc khoảng canh tư.” Mắt nhỏ nội thị có vẻ áy náy.

Thẩm Tri Ngôn tiếp tục: “Trước khi ngủ, Tiểu Lộc có hành động gì khác lạ không?”

Một nội thị đáp: “Không có. Tiểu Lộc vẫn sinh hoạt như mọi ngày, tắm xong rồi về ngủ. Trước khi ngủ còn nói chuyện phiếm với bọn nô tài.”

Sau khi hỏi xong, Mộ Dung Từ và Thẩm Tri Ngôn rời khỏi tẩy y cục. Trên đường đi, nàng trầm tư nói:

“Bổn cung cảm thấy, kẻ đứng sau chỉ là tùy tiện bắt một người để gϊếŧ. Tiểu Lộc chẳng qua xui xẻo đi ra ngoài lúc nửa đêm nên mới gặp đại nạn.”

Thẩm Tri Ngôn gật đầu đồng ý: “Ta cũng nghĩ vậy. Nhưng kẻ chủ mưu vì sao lại dàn dựng một vụ ‘cá ăn thịt người’ ở cả Lạc Hà lẫn trong cung?”

Mộ Dung Từ suy đoán: “Có lẽ hắn muốn gây ra nỗi sợ hãi lớn hơn nữa? Hoặc có lẽ hắn muốn nhắc nhở chúng ta về mối hiểm họa từ ‘cá ăn thịt người’ và ‘ngọc khuynh quốc’?”

Thẩm Tri Ngôn trầm mặc giây lát, rồi khẽ nhíu mày: “Chúng ta đều biết những sự kiện này và bài ca dao kia ám chỉ ai. Nhưng chúng ta có thể làm gì đây? Bắt hắn giam vào đại lao Hình Bộ để thẩm vấn sao?”

Hắn nhìn về phía trước, trong mắt ánh lên một tia lo lắng.