Mộ Dung Từ cười nhạt, giọng điệu đầy châm chọc: “Vương gia vẫn nên dành chút thời gian quản giáo Đoan Nhu Quận chúa, tránh để nàng ba ngày hai lượt chạy tới Đông Cung.”
Mộ Dung Úc nhìn theo bóng nàng rời đi, hàng lông mày hơi giãn ra, vẻ mặt trầm ngâm dần tiêu biến.
Sau khi trở về Đông Cung, Mộ Dung Từ thay y phục rồi dùng bữa. Xong xuôi, nàng bí mật rời khỏi Đông Cung qua mật đạo.
Bởi vì nàng đã nhận được một bức mật hàm từ Dung Trạm.
Súc Ngọc Hiên là một trang viên nổi tiếng trong thành với phong cảnh tuyệt đẹp, không gian kín đáo, rất thích hợp để đàm đạo. Nơi đây có gạch xanh ngói xám, đình đài lầu các được bài trí tinh tế, mỗi gian phòng riêng biệt và cách nhau một khoảng nhất định để đảm bảo sự riêng tư.
Dung Trạm đã chuẩn bị sẵn trà nóng, thấy Mộ Dung Từ bước vào liền đứng dậy tiếp đón.
Gian phòng thanh nhã, trên tường treo đầy thư họa, những chậu cây xanh tươi càng làm nổi bật vẻ thanh tao, trang nhã.
Dung Trạm cười cợt, rót hai chén trà: “Hôm nay thật kỳ lạ, người lại chủ động hẹn ta.”
Mộ Dung Từ cạn sạch chén trà, giọng nghiêm túc: “Việc ta nhờ ngươi điều tra, có kết quả chưa?”
Dung Trạm thản nhiên nhấp một ngụm trà, ánh mắt đầy vẻ trêu chọc: “Trang chủ hãy thong thả đã nào. Anh đào tất la ở đây là ngon nhất, nếm thử xem.”
“Ta không đói, mau nói chính sự.”
Dung Trạm nhún vai, rồi mới chậm rãi nói: “Ta đã phái hết người của Thiên Hạ Đệ Nhất Trang đi điều tra, nhưng không nghe thấy tin tức nào về người mất tích hay tử vong. Tuy nhiên, có một phát hiện ngoài dự đoán.”
“Là gì?” Mộ Dung Từ sốt ruột, trừng mắt nhìn hắn.
“Năm con chó chết một cách kỳ lạ, máu trong cơ thể bị rút cạn.” Dung Trạm nhướng mày, vẻ mặt đầy hứng thú: “Trang chủ, rốt cuộc ngươi đang điều tra chuyện gì?”
Mộ Dung Từ nhíu mày, nghiêm túc suy nghĩ: “Cẩu huyết? Năm con chó bị gϊếŧ, máu bị rút cạn... liệu có liên quan đến trận mưa máu sáng nay không?”
Quá nhiều sự trùng hợp, nhất định có điều mờ ám.
Nhưng bằng cách nào mà một lượng lớn máu chó có thể được đưa vào hoàng cung? Và làm thế nào để khiến nước mưa ở Thanh Nguyên Điện chuyển thành màu đỏ?
Nếu có kẻ bí mật thực hiện âm mưu này trong Thanh Nguyên Điện, vậy làm sao hắn có thể qua mặt cấm vệ quân và thị vệ tuần tra?
Những câu hỏi không lời giải khiến nàng càng thêm bất an.
“Trang chủ? Trang chủ?” Dung Trạm gọi hai tiếng kéo nàng ra khỏi dòng suy nghĩ.
“Ta không sao.” Mộ Dung Từ hoàn hồn, cắn nhẹ một miếng anh đào tất la, hương vị quả thực rất đặc biệt, ngon vô cùng.
Dung Trạm quan sát nàng, tò mò hỏi: “Gần đây trong cung đã xảy ra chuyện gì sao?”
“Ừ.” Nàng đột nhiên nhớ ra điều gì đó, ánh mắt sáng lên: “Dạo gần đây, ngươi có nghe thấy trẻ con trong kinh thành hát một bài đồng dao lạ không?”
Dung Trạm bật cười: “Trang chủ quên rồi sao? Thiên Hạ Đệ Nhất Trang chúng ta thu nạp nhân tài khắp nơi, có thể không biết chuyện này sao? Thành Lạc Dương xảy ra chuyện gì ta đều nắm rõ trong lòng bàn tay.”
Mộ Dung Từ không để ý đến lời nói đùa của hắn, nghiêm túc nói: “Ta nghi ngờ bài đồng dao đó là do có người cố tình truyền bá. Ngươi hãy điều tra xem nó bắt nguồn từ đâu.”
Dung Trạm gật đầu: “Ta sẽ cho người đi tra. Nhưng nếu kẻ đứng sau cố ý che giấu dấu vết, thì e rằng không dễ tìm ra.” Sau đó hắn hơi nghiêng đầu nhìn nàng: “Trang chủ có cần ta giúp gì khác không?”
Mộ Dung Từ trầm ngâm một lúc, rồi chậm rãi nói: “Sáng sớm nay, trời đổ mưa lớn. Nước mưa chảy xuống từ mái Thanh Nguyên Điện lại có màu đỏ như máu. Một số thái giám tận mắt chứng kiến cảnh tượng đó. Khi cho người leo lên kiểm tra mái điện thì không phát hiện điều gì khác thường.”
Vẻ đùa cợt trên mặt Dung Trạm biến mất, hắn nghiêm túc hẳn lên: “Lại có chuyện hoang đường như vậy sao? Người nghĩ rằng có người đứng sau giật dây?”
Mộ Dung Từ gật đầu, ánh mắt trầm ngâm, “Làm thế nào để khiến Thanh Nguyên Điện xuất hiện huyết vũ?”
Dung Trạm nheo mắt, vẻ mặt đầy hứng thú, “Chuyện này thật hiếm lạ và thú vị. Nếu ta nghĩ ra điều gì, nhất định sẽ lập tức báo cho Trang chủ.” Hắn vốn là quản sự của Thiên Hạ Đệ Nhất Trang, công việc nhàn nhã vô cùng. Nay lại gặp một sự kiện kỳ lạ như thế, sao có thể không phấn khích?
Mộ Dung Từ trầm tư, giọng điệu nghiêm nghị, “Trước có huyết ngọc từ trời rơi xuống, sau lại xuất hiện huyết vũ tại Thanh Nguyên Điện. Hai sự kiện này trùng khớp với nội dung bài ca dao lan truyền trong kinh thành. Ta có linh cảm bài ca dao ấy mang ý nghĩa dự báo. Có khi nào tiếp theo sẽ đến ‘cá ăn người’?”
Nàng nhấc chén trà men xanh, đưa lên môi, hơi nóng bốc lên như một làn sương mờ ảo, che khuất đôi mắt sâu thẳm đầy tâm tư.
Dung Trạm khẽ nhướng mày, trầm giọng nói, “Trang chủ, huyết ngọc, huyết vũ, cá ăn người... rồi đến ‘thiên hạ loạn’. Nếu bài ca dao này thật sự là điềm báo, thì rõ ràng nó đang chỉ thẳng đến một người.”
Mộ Dung Từ giật mình, lòng nàng dậy sóng.
Quả nhiên... Hắn cũng nghĩ đến điều đó.
Từ khi huyết vũ xảy ra tại Thanh Nguyên Điện, trong đầu nàng đã lẩn quẩn gương mặt của một người cùng bài ca dao ấy. Nhưng nàng không dám nghĩ sâu hơn. Vì nếu suy đoán ấy là thật, thì có lẽ kinh thiên động địa sắp xảy ra, giang sơn sắp lật úp, còn bản thân nàng thì hoàn toàn bất lực.
Dung Trạm nhìn nàng biến sắc, nhẹ giọng nhắc nhở, “Trang chủ đã sớm đoán ra, chỉ là không dám chấp nhận. Nếu ca dao thực sự chỉ về người đó, thì kẻ đứng sau màn muốn cảnh báo ngươi cùng triều đình. Phải chăng hắn chính là kẻ đối địch với người đó?”
Mộ Dung Từ im lặng, bàn tay cầm chén trà vô thức siết chặt.
Dung Trạm thở dài, chậm rãi nói tiếp, “Người đó đã có thực lực hùng mạnh, muốn chống lại hắn hoặc tận diệt hắn chẳng khác nào lấy trứng chọi đá. Trang chủ, người sẽ tự chuốc lấy diệt vong.”
“Hiện tại, ta vẫn chưa đủ khả năng đối đầu trực diện với hắn. Ta sẽ không hành động thiếu suy nghĩ.” Nàng đặt chén trà xuống, ánh mắt lạnh lẽo kiên định.
Dung Trạm trầm ngâm, “Mấy năm nay, dù người đã ngấm ngầm liên hệ trọng thần trong triều, âm thầm xây dựng thế lực, nhưng những quan viên đó đều yếu thế, khó mà trông cậy. Nếu có thể giành được sự ủng hộ từ Tứ đại thế gia, mới có thể xoay chuyển cục diện.”
Nàng hiểu rõ điều đó hơn ai hết. Năm năm vất vả gầy dựng, đến nay có lẽ ngay cả việc bảo vệ bản thân nàng cũng vẫn chưa đủ sức.
Dung Trạm cũng lo lắng cho số phận của nàng. Hiện tại, triều đình chưa có dấu hiệu biến động, nhưng dưới bề mặt bình lặng ấy, chắc chắn có sóng ngầm cuộn trào.
Hắn trấn an, “Trang chủ, trước mắt, quan trọng nhất là phải giữ bình tĩnh.”
Mộ Dung Từ gật đầu, “Ta về cung trước.”
Vừa bước ra cửa, hắn chợt nhớ đến một chuyện.
“Đúng rồi, mỗi ngày Ngự Vương phủ đều phái người đến dò hỏi ta xem trang chủ đã trở về chưa. Ngày nào cũng hai lần, thật sự phiền phức.” Dung Trạm bất đắc dĩ lắc đầu.
Mộ Dung Từ lạnh lùng cười nhạt, “Cứ để hắn tra đi, ta không có gì để giấu.”
Dứt lời, nàng xoay người rời đi.
Ngoài cửa Súc Ngọc Hiên, xe ngựa của nàng đã chờ sẵn. Nàng vừa bước nhanh đến thì bất chợt một cỗ xe ngựa khác cũng từ từ dừng lại.
Chiếc xe ngựa ấy không có gì quá nổi bật, nhưng Mộ Dung Từ vừa nhìn liền nhận ra... Đó là xe của Ngự Vương phủ.
Nàng lập tức cúi đầu, bước nhanh về phía xe ngựa của mình.
Nhưng chưa kịp đi xa, một giọng nói trầm ổn vang lên, cắt ngang nắng vàng rực rỡ của buổi chiều:
“Điện hạ.”
Mộ Dung Từ đành dừng bước, chậm rãi quay lại.
Mộ Dung Úc đang tiến về phía nàng.
Dưới ánh mặt trời, hắn khoác trên người bộ y phục thêu chỉ vàng, ánh sáng phản chiếu tạo nên một vẻ uy nghiêm, từng bước chân của hắn giẫm lên mặt đất đầy những tia sáng rực rỡ.
Sau cơn mưa, bầu trời xanh thẳm như được gột rửa, mây trắng lững lờ trôi, tựa như những dải lụa mềm bị cơn gió đầu hạ kéo giãn.
Nàng cười nhạt, ánh mắt thản nhiên, “Vương gia bận trăm công ngàn việc, sao lại có thời gian rảnh rỗi đến Súc Ngọc Hiên tiêu khiển?”
“Bổn vương chỉ tình cờ đi ngang qua, thấy điện hạ ở đây nên ghé chào hỏi một câu.” Mộ Dung Úc điềm nhiên đáp.
“Giờ này, chẳng phải Vương gia nên đang ở trong cung phê duyệt tấu chương sao?”
Mộ Dung Úc không trả lời, mà lại hỏi: “Điện hạ đến Súc Ngọc Hiên gặp ai sao?”
Mộ Dung Từ phớt lờ câu hỏi của hắn, chỉ lạnh nhạt nói: “Giờ không còn sớm, bổn cung nên hồi cung.”
Nàng xoay người lên xe ngựa, nhưng khi xe mới vừa lăn bánh, bỗng nhiên chấn động nhẹ. Một bóng dáng mạnh mẽ khom người bước vào, ngồi xuống ngay bên trái nàng.
Mộ Dung Từ nhíu mày, hận không thể một cước đá hắn xuống. “Đây là Vương gia cảm thấy xe ngựa của bổn cung thoải mái hơn của mình?”
Mộ Dung Úc nâng chén trà, ung dung rót nước, mỉm cười: “Xe ngựa của điện hạ nạm vàng khảm ngọc, đã thoải mái lại còn thoang thoảng hương thơm nhàn nhạt. Bổn vương chẳng qua là bị hương thơm hấp dẫn mà đến thôi.”
Mộ Dung Từ trong lòng chấn động, ánh mắt khẽ động. Hắn đã nhận ra gì sao? Hay đã phát hiện điều gì?
Trong khoảnh khắc, nàng cảm thấy sống lưng cứng lại, ngón tay vô thức siết chặt tà áo.
Mộ Dung Úc nhấp một ngụm trà, không nói thêm lời nào.
Mới nãy, dưới ánh nắng rực rỡ, hình ảnh Mộ Dung Từ vô cùng kinh diễm.
Thái tử vận một bộ lụa trắng không thêu hoa văn, tà áo nhẹ lay động dưới ánh sáng rực rỡ, như tuyết đầu đông thanh khiết, lại tựa đóa bạch phù dung mềm mại. Khuôn mặt trắng nõn thanh tú, vương chút hồng nhạt, đẹp đến mức khiến tim người khác đập loạn.
Giờ phút này, nàng yên tĩnh ngồi đó, ánh mắt trầm tư, hệt như băng tuyết nghìn năm. Ngoài cửa sổ, ánh sáng phản chiếu, xuyên qua hàng mi dài, tô điểm thêm nét diễm lệ thanh cao.
Mộ Dung Úc càng nhìn, càng cảm thấy điện hạ quá mức nhu mì.
Mộ Dung Từ biết hắn đang đánh giá mình, mà Mộ Dung Úc cũng biết nàng đang quan sát hắn.
“Kia bài ca dao, điện hạ nghĩ thế nào?” Giọng hắn trầm thấp vang lên.
“Hai sự kiện xảy ra gần đây hoàn toàn khớp với hai câu đầu trong bài ca dao. Vương gia có cao kiến gì chăng?” Nàng biết hắn đang thử mình, bèn đẩy câu hỏi về phía hắn.
Hắn khẽ nheo mắt, chậm rãi nói: “Điện hạ và ta nghĩ giống nhau. Có thể khẳng định một điều: bài ca dao này nhắm thẳng vào hoàng cung.”
“Vương gia nghĩ có thể truy ra nơi xuất phát của nó không?”
“Người đã cố ý tung ra ca dao, đương nhiên sẽ không để lại dấu vết.”
“Nói cách khác, chúng ta đang ở thế bị động, hơn nữa còn chưa rõ mục đích thực sự của kẻ đứng sau.”
Mộ Dung Úc gật đầu: “Không tra được không có nghĩa là không thể điều tra. Chuyện này bổn vương sẽ sai người âm thầm điều tra kỹ. Điện hạ ra ngoài nên cẩn trọng hơn, mang theo nhiều hộ vệ.”
Ánh mắt hắn lộ vẻ quan tâm.
Mộ Dung Từ hờ hững đáp: “Lần sau ta sẽ mang vài thị vệ theo.”
Hắn cũng phải hồi cung, vì vậy cả hai tiếp tục đồng hành trên xe.
Mộ Dung Từ chỉ cảm thấy vô cùng gò bó, rất muốn đuổi hắn xuống xe, nhưng không tiện mở lời.
Bất chợt, bên ngoài vang lên tiếng huyên náo:
“Có chuyện rồi! Lạc Hà xảy ra chuyện lớn rồi... Có người chết!”
Mộ Dung Úc vén rèm xe nhìn ra ngoài, thấy rất nhiều bá tánh đang chạy vội về phía trước. Hắn lập tức ra lệnh, “Tới Lạc Hà xem thử.”
Mộ Dung Từ nhíu chặt đôi mày thanh tú.
Lạc Hà có án mạng?
Chẳng lẽ là ‘Cá ăn người” trong bài ca dao?
Lòng nàng trầm xuống.
Bởi vì đường đông người, xe ngựa di chuyển chậm chạp. Cả hai liền nhảy xuống xe.
Mộ Dung Úc không chút do dự nắm lấy tay nàng, kéo nàng bước nhanh về phía trước, thấp giọng dặn dò, “Đừng đi lạc.”
Mộ Dung Từ lập tức muốn giãy ra, nhưng hắn nắm rất chặt. Nàng thử mấy lần vẫn không thoát được.
Hắn rốt cuộc là cố ý hay thực sự chỉ không muốn bị tách ra?
Nhưng hai đại nam nhân nắm tay nhau chạy giữa phố như thế này... Không phải quá kỳ quái sao?
Lạc Hà là con sông chảy ngang thành Lạc Dương, hai bờ phong cảnh hữu tình, liễu rủ lả lướt, thuyền hoa san sát, là nơi văn nhân mặc khách cùng bá tánh thường lui tới du ngoạn.
Lúc này, dưới rặng liễu ven sông, một đám đông đang vây quanh, xôn xao bàn tán.
Bốn tên nha dịch của Kinh Triệu Phủ đã đến, đứng chắn xung quanh hiện trường, ngăn không cho người ngoài lại gần.
“Mọi người lùi lại! Lùi lại!” Một tên nha dịch lớn tiếng quát, “Quan phủ đang làm việc, không được chen lấn!”
“Đã nói không được chen vào mà!” Một nha dịch vừa thấy một nam tử cao lớn len lỏi vào trong liền quát lớn.
Mộ Dung Úc nắm tay Mộ Dung Từ chen vào giữa đám đông, thần sắc lạnh băng như phủ một tầng sương mỏng, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao.
Tên nha dịch thấy hắn phong thái bất phàm, nhưng vẫn không nhường đường, ngược lại tiến đến chặn lại, mặt hầm hầm, “Ta nói ngươi không nghe thấy sao?”