Chương 14: Nhất định phải gả cho Thái tử

Mộ Dung Thơ vừa e lệ vừa lo lắng nhìn Thái tử, tim đập rộn ràng, tựa như sắp nhảy khỏi l*иg ngực.

Giờ phút này, cảm xúc trong nàng vô cùng phức tạp, vừa vui sướиɠ, vừa thẹn thùng, lại thấp thoáng một chút bất an khó hiểu. Mọi thứ đan xen vào nhau, khiến tâm trí nàng rối bời.

Mà người trước mặt nàng lại tuấn mỹ đến cực điểm. Đôi mắt sâu thẳm, sắc bén tựa hồ có thể nhìn thấu lòng người, mang theo một tia tà khí, tựa như đang thăm dò, khıêυ khí©h nàng.

“Ta... Điện hạ muốn ta làm gì, ta liền làm cái đó”

Nàng cúi đầu, hàng mi dài khẽ run, gương mặt xinh đẹp thoáng ửng hồng.

“Vậy sao?”

Mộ Dung Từ nhếch môi cười nhạt, ánh mắt thâm trầm đầy ý vị sâu xa.

“Vậy để bổn cung xem thử, liệu ngươi có bản lĩnh nào vượt qua hai vị lương đệ của ta không.”

Nàng buông nàng ta ra, chậm rãi bước đến trước cửa, ánh mắt hướng về phía bầu trời ngoài điện, nơi ánh nắng đang chiếu rọi rực rỡ.

“Điện hạ có thể tùy ý khảo nghiệm ta.”

Mộ Dung Thơ vội vàng lên tiếng, trong lòng vừa căng thẳng lại vừa tràn đầy mong chờ. Khi khoảng cách giữa hai người dần xa, nàng chợt cảm thấy trống vắng một cách khó hiểu. Đôi mắt trong veo khẽ nâng lên, dõi theo bóng dáng cao lớn của Thái tử, càng nhìn càng đắm chìm.

Mộ Dung Từ quay đầu, thản nhiên phân phó Như Ý:

“Đi mời nhị vị lương đệ đến.”

Như Ý lập tức sai cung nữ đi truyền lệnh. Không bao lâu sau, Diệp lương đệ và Vệ lương đệ bước vào đại điện.

Vừa tiến vào, hai nàng lập tức chú ý đến thiếu nữ kiều diễm đứng bên cạnh Thái tử. Ánh mắt cả hai thoáng hiện lên sự ngạc nhiên, nhưng vẫn nhanh chóng thu lại, giữ vững lễ nghi, nhẹ nhàng hành lễ:

“Bái kiến điện hạ.”

“Điện hạ có gì phân phó?”

Mộ Dung Thơ bình tĩnh nhìn hai vị lương đệ trước mặt, khóe môi khẽ nhếch, ánh mắt sáng rực vẻ tự tin.

Các nàng xuất thân từ gia đình quan lại nhỏ, căn bản không thể so sánh với nàng. Hơn nữa, nhan sắc của họ chỉ thuộc hàng trung bình, khó có thể xứng tầm với vẻ cao quý thanh nhã. Nếu sau này nàng thật sự trở thành Thái Tử Phi, nàng tin rằng mình sẽ là người được Thái tử sủng ái nhất.

Mộ Dung Từ khẽ nhướng mày, hàng mi cong vυ"t như cánh bướm khẽ động, giọng điệu nhàn nhạt:

“Quận chúa Đoan Nhu của Ngự Vương phủ muốn làm Thái Tử Phi của bổn cung.”

Ánh mắt hắn đảo qua Diệp lương đệ và Vệ lương đệ, chậm rãi nói tiếp:

“Hai người các ngươi đã hầu hạ bổn cung một thời gian, vậy hãy chỉ dạy cho quận chúa về những điều cơ bản khi hầu hạ bổn cung đi.”

“Tuân lệnh, điện hạ.”

Hai vị lương đệ lập tức hiểu được ẩn ý trong lời nói của Thái tử, sau đó quay sang Mộ Dung Thơ mỉm cười chào hỏi.

Mộ Dung Từ rời đi, trở về thư phòng lật xem vài quyển sách.

Trong đại điện, Mộ Dung Thơ kiêu hãnh nâng cằm, giữ phong thái cao ngạo của một quận chúa hoàng thất, ánh mắt mang theo vẻ khinh thị:

“Bổn quận chúa chẳng mấy chốc sẽ trở thành Thái Tử Phi. Sau này chắc chắn sẽ không bạc đãi các ngươi. Giờ hãy chỉ dạy ta cách hầu hạ điện hạ đi.”

Diệp lương đệ dịu dàng đáp:

“Chỉ giáo thì không dám nhận. Quận chúa là kim chi ngọc diệp, hôm nay chúng ta chỉ là giao lưu đôi chút mà thôi.”

Vệ lương đệ ra hiệu cho cung nữ dâng trà, sau đó nở nụ cười ôn hòa:

“Quận chúa, mời ngồi. Ta sẽ nói trước vậy. Điện hạ rất chú trọng đến việc ăn uống, đặc biệt thích ăn cá.”

Mộ Dung Thơ nhướng mày, tỏ vẻ không quan tâm:

“Vậy thì cứ bảo ngự thiện phòng nấu cá mỗi ngày là được.”

Diệp lương đệ mỉm cười, chậm rãi giải thích:

“Quận chúa có điều không biết. Mặc dù đầu bếp của Đông Cung rất giỏi, nhưng điện hạ lại thích hương vị giản dị, mang hơi thở gia đình hơn. Sau khi chúng ta tiến cung, đã mất một tháng để học cách chế biến cá theo phong vị gia đình, lúc này mới khiến điện hạ hài lòng đôi chút.”

Vệ lương đệ tiếp lời:

“Điện hạ rất kén ăn. Tự tay chuẩn bị cá và nấu canh cho điện hạ là kỹ năng cơ bản nhất của một người hầu hạ ngài ấy. Sau này quận chúa trở thành Thái Tử Phi, cũng sẽ phải làm những điều này.”

Mộ Dung Thơ cắn môi, thầm nghĩ: Chỉ là học nấu cá thôi mà, có gì khó!

Từ nhỏ, nàng chưa từng đυ.ng tay vào việc bếp núc, cơm có người dâng, áo có người hầu. Nhưng nàng luôn thông minh, chẳng lẽ lại không học nổi cách nấu cá?

Nghĩ vậy, nàng gạt bỏ do dự, hất cằm hỏi:

“Còn gì nữa không?”

Bên ngoài điện, một cung nữ lén nghe cuộc trò chuyện, sau đó vội vàng chạy đến thư phòng bẩm báo.

Như Ý nghe xong, bật cười nói:

“Quận chúa nghe nhị vị lương đệ giảng giải, chắc chắn biểu cảm lúc này rất thú vị.”

Mộ Dung Từ cầm quyển sách trong tay, khẽ cười nhạt:

“Bổn cung lần đầu tiên phát hiện, hóa ra Diệp lương đệ và Vệ lương đệ cũng khá thông minh đấy.”

Bên trong đại điện, Vệ lương đệ tiếp tục nói:

“Điện hạ thích sự yên tĩnh. Khi ngài ở thư phòng đọc sách hoặc xử lý chính sự, chúng ta cũng phải túc trực bên cạnh, nhưng không được phát ra tiếng động, càng không thể tự ý rời đi, chỉ có thể đứng lặng lẽ chờ đợi.”

Mộ Dung Thơ kinh ngạc, không nhịn được thốt lên:

“Không được nói chuyện, cũng không được rời đi? Vậy chẳng phải là muốn nghẹn chết sao?”

Sao Thái tử lại có nhiều quy tắc kỳ quái như vậy?

Diệp lương đệ dịu dàng giải thích:

“Điện hạ có thể cần chúng ta hầu hạ bất cứ lúc nào, vì vậy không được phép rời đi. Khi ở bên cạnh điện hạ, chúng ta phải hành xử như thể bản thân không tồn tại. Ngay cả tư thế đứng cũng phải ngay ngắn, thẳng tắp, và thường phải giữ nguyên trong suốt hai canh giờ. Quận chúa, ta sẽ làm mẫu cho ngài xem.”

Dứt lời, Diệp lương đệ đứng thẳng người, mắt nhìn về phía trước, hai tay chồng lên nhau, tay trái nắm lấy tay phải đặt trước eo.

Vệ lương đệ ôn hòa nói:

“Điều này không khó đâu. Nếu quận chúa thật lòng với Thái tử, hôm nay hãy thử đứng như vậy một canh giờ đi.”

Mộ Dung Thơ cười tự tin, lập tức đứng dậy, chỉnh lại tư thế, thẳng lưng kiêu hãnh:

“Chuyện này quá đơn giản.”

Nàng đã từng được các ma ma trong cung dạy về lễ nghi, chỉ mất vài ngày là đã học xong. Đứng thẳng thôi mà, có gì khó?

Diệp lương đệ và Vệ lương đệ liếc nhìn nhau, khóe môi thoáng hiện ý cười, sau đó dặn dò:

“Quận chúa nhớ kỹ, không được nhìn ngang ngó dọc, không được nói chuyện, cứ đứng yên là được.”

Mộ Dung Thơ gật đầu chắc nịch, trong mắt đầy vẻ quyết tâm.

Hai vị lương đệ nhàn nhã ngồi xuống uống trà, khóe mắt ẩn hiện nụ cười khẽ, trong lòng đã sớm hiểu rõ kết cục.

Thời gian chầm chậm trôi qua.

Một cung nữ nhanh chóng chạy đến thư phòng báo tin.

Như Ý che miệng cười khẽ:

“Diệp lương đệ và Vệ lương đệ đúng là có tâm cơ. Quận chúa đã đứng được nửa chén trà nhỏ rồi.”

Mộ Dung Từ cười lạnh:

“Với tính tình hiếu động như vậy, sao có thể chịu nổi sự yên tĩnh đến cực hạn này?”

Quả nhiên, chưa đầy một chén trà nhỏ, Mộ Dung Thơ đã bắt đầu không chịu nổi.

Ban đầu, nàng còn hứng thú ngẩng cao đầu, cho rằng việc này quá dễ dàng. Nhưng rồi từng chút một, hai chân nàng dần tê cứng, eo bắt đầu mỏi nhừ, hai cánh tay cũng tê rần, như thể sắp rút gân đến nơi.

“Đã bao lâu rồi?” Nàng không kiên nhẫn hỏi.

Diệp lương đệ nhẹ giọng đáp, vẻ mặt vẫn ôn hòa:

“Quận chúa, vẫn chưa qua được một chén trà nhỏ đâu.”

Nàng khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng nhắc nhở:

“Quận chúa quên rồi sao? Khi hầu hạ điện hạ, không được phép lên tiếng. Điện hạ không thích đâu.”

Vệ lương đệ nhấp một ngụm trà, khóe môi ẩn hiện một nụ cười nhẹ đầy ẩn ý:

“Một canh giờ rất nhanh sẽ trôi qua thôi. Mỗi lần chúng ta hầu hạ điện hạ đọc sách, đều phải đứng hơn một canh giờ.”

Mộ Dung Thơ cắn môi, không nói gì nữa. Nàng tự nhủ trong lòng: Phải kiên trì! Kiên trì chính là chiến thắng!

Thái tử đang đứng phía trước chờ nàng, vị trí Thái Tử Phi chỉ cần đưa tay ra là có thể chạm tới, nàng tuyệt đối không thể dễ dàng từ bỏ.

Mộ Dung Thơ khẽ vặn vẹo thân mình với biên độ nhỏ nhất để giảm bớt cơn đau tê mỏi.

Thế nhưng, không bao lâu sau, toàn thân nàng đau nhức càng dữ dội hơn. Hàng mày thanh tú nhíu chặt, mồ hôi lấm tấm trên trán và lưng, nhưng nàng vẫn cắn răng kiên trì.

Dù có thế nào, nàng cũng phải vượt qua thử thách này, trở thành người được Thái tử sủng ái nhất, danh chính ngôn thuận trở thành Thái Tử Phi.

Không biết đã qua bao lâu, sắc mặt nàng dần trở nên tái nhợt, đôi mắt đẹp mơ màng, thần sắc mệt mỏi, thân hình lay động như thể có thể ngã xuống bất cứ lúc nào.

Diệp lương đệ khẽ che miệng, nhìn sang Vệ lương đệ, cất giọng lo lắng:

“Nàng ta sẽ không xảy ra chuyện chứ?”

Vệ lương đệ hạ giọng nói:

“Là nàng ta tự nguyện, không liên quan gì đến chúng ta. Hơn nữa, điện hạ chắc chắn sẽ che chở cho chúng ta.”

Bịch!

Một tiếng động trầm thấp vang lên.

Mộ Dung Thơ đã ngã quỵ xuống đất, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng bệch như tờ giấy.

Diệp lương đệ và Vệ lương đệ vội vàng ra hiệu cho cung nữ đến đỡ nàng ta lên ghế. Một lát sau, quận chúa dần dần tỉnh lại, mới nhận ra bản thân vừa ngất đi.

Chỉ là đứng yên thôi mà? Sao ta lại không chịu nổi nửa canh giờ chứ?

Quận chúa cảm thấy mất mặt vô cùng, nhưng vẫn không hiểu nổi vì sao Thái tử lại có sở thích kỳ quái đến vậy. Tại sao những người hầu hạ bên cạnh ngài không thể lên tiếng, lại còn phải đứng thẳng bất động?

Diệp lương đệ nhẹ giọng khuyên nhủ:

“Quận chúa quý thể yếu ớt, hay là nên về phủ nghỉ ngơi thì hơn.”

Vệ lương đệ cũng lên tiếng:

“Nếu quận chúa xảy ra chuyện, chúng ta e rằng không thể gánh nổi trách nhiệm.”

Cuối cùng, dưới sự dìu đỡ của các cung nữ, Mộ Dung Thơ đành phải rời khỏi Đông Cung.

Trong thư phòng, sau khi nghe Như Ý bẩm báo, Mộ Dung Từ chỉ khẽ cười lạnh, rồi tiếp tục cúi đầu đọc sách, không hề bận tâm thêm.

Dưới mái hiên, những chiếc đèn l*иg trắng lay động trong cơn gió lạnh, khi thì bị thổi bay, khi lại xoay tròn không ngừng. Ánh sáng mờ nhạt bên trong chập chờn như men say, hắt lên bóng tối những vệt sáng u huyền.

Trong thư phòng, Mộ Dung Úc lặng lẽ quan sát nam tử đang cúi đầu trước mặt - Dương công tử.

Người này chính là bậc thầy ảo thuật do Thiên Hạ Đệ Nhất Trang tuyển chọn, kẻ được ca tụng là thiên hạ đệ nhất ảo thuật sư.

Trước đây, Mộ Dung Từ từng sắp xếp cho hắn cùng Bạch công tử và Tô cô nương ẩn náu ở một nơi an toàn, thế nhưng, Mộ Dung Úc vẫn tìm ra được.

“Không biết Vương gia có điều gì sai bảo?” Dương công tử ©υиɠ kính hỏi, giọng điệu bình tĩnh nhưng mang theo một tia thăm dò.

Mộ Dung Úc tựa người vào ghế, tay phải đặt hờ trên tay vịn, đầu ngón tay gõ nhè nhẹ. Trên ngón cái là một chiếc nhẫn vàng chạm trổ hình đầu rắn, thô mộc mà đầy uy quyền.

“Nghe nói ngươi tinh thông ảo thuật,” hắn chậm rãi cất lời, “bổn vương muốn được mở mang tầm mắt.”

Dương công tử mỉm cười, cúi đầu nói:

“Được dâng nghệ cho Vương gia là vinh hạnh của tiểu nhân.”

Nói rồi, hắn lấy ra một tấm vải đen hình vuông, dài khoảng một người cao. Hai tay nắm lấy hai đầu tấm vải, nhẹ nhàng mở rộng trước mặt, lần lượt lật qua lật lại nhiều lần để chứng minh rằng đây chỉ là một tấm vải bình thường, không có cơ quan hay bí thuật gì.

Ánh mắt Mộ Dung Úc vẫn dán chặt vào từng động tác của hắn.

“Vương gia, tiểu nhân sẽ biến mất ngay trước mắt ngài.”

Dứt lời, tấm vải đen tung bay lên, che khuất hoàn toàn thân hình Dương công tử. Trong khoảnh khắc nó rơi xuống, người đã biến mất.

Mộ Dung Úc đứng dậy, ánh mắt quét khắp thư phòng. Chỉ trong nháy mắt, Dương công tử đã không thấy đâu, nhưng hắn có thể chắc chắn rằng, trước khi tấm vải rơi chạm đất, người kia đã biến mất.

Khóe môi hắn cong lên, hờ hững ngẩng đầu nhìn lên xà nhà.

“Xuống đi.”

Dương công tử nhảy xuống, cười nịnh nọt:

“Vương gia quả nhiên hỏa nhãn kim tinh, vừa nhìn đã thấy rõ mánh khóe của tiểu nhân.”

“Chẳng qua chỉ là thủ thuật che mắt,” Mộ Dung Úc thản nhiên nói. “Ngươi lợi dụng tấm vải đen để đánh lạc hướng, rồi thi triển khinh công nhảy lên xà nhà. Bản chất chỉ là thân pháp cực nhanh mà thôi.”

Dương công tử cười gượng:

“Vương gia quả thực sáng suốt, nhìn thấu trò vặt của tiểu nhân. Không sai, tiểu nhân chỉ học được một số thủ thuật che mắt tinh vi hơn ảo thuật thông thường một chút. Chẳng qua vì đã tu luyện khinh công nhiều năm nên có thể qua mắt người thường.”

Mộ Dung Úc chớp mắt, thâm trầm hỏi:

“Ngươi học từ ai?”

“Sư phụ của tiểu nhân cũng giống tiểu nhân, chỉ là kẻ lang bạt giang hồ, lấy danh nghĩa ảo thuật để mưu sinh.” Dương công tử cúi đầu, giọng điệu có phần hổ thẹn.

“Ngươi cũng biết tự nhìn nhận đấy.”

Mộ Dung Úc thoáng trầm tư, rồi chậm rãi hỏi:

“Ngươi đã từng nghe nói đến ai trong giang hồ biết ảo thuật chân chính chưa?”

Dương công tử sững lại, rồi lắc đầu:

“Vương gia đang nói đến loại ảo thuật cổ thất truyền của Gia Lam quốc sao? Tiểu nhân chưa từng nghe qua.”