Chương 13: Cầm lòng không đậu

Trong khoảng thời gian ngắn, Mộ Dung Từ nhất thời không nghĩ ra nên bắt hắn bồi tội thế nào, đành thản nhiên nói:

"Chờ bổn cung nghĩ ra, sẽ nói với ngươi sau."

Đến lúc đó, nàng nhất định phải nghĩ ra một biện pháp thật tuyệt để thu thập hắn!

Nhưng đi được một lúc, nàng đột nhiên nhận ra hướng xe chạy không phải về hoàng cung, mà là... Ngự Vương phủ!

Nàng vội vàng vén rèm xe, cao giọng nói với xa phu:

"Xa phu, ngươi đi nhầm rồi! Đưa bổn cung về Đông Cung!"

Xa phu không chút do dự đáp lại:

"Thái tử điện hạ, không có nhầm, chúng ta đang trở về Ngự Vương phủ."

Mộ Dung Từ lập tức quay đầu, trừng mắt nhìn Mộ Dung Úc, nghiến răng nghiến lợi nói:

"Ngươi tốt nhất cho ta một lời giải thích!"

Mộ Dung Úc nhàn nhã tựa vào vách xe, nửa khép mi mắt, lười biếng đáp:

"Mặt Điện hạ sưng thế kia, người muốn cứ vậy mà hồi cung sao?"

Mộ Dung Từ không chút do dự phản bác:

"Trời tối thế này, căn bản không ai thấy rõ! Không quan trọng! Bổn cung phải về Đông Cung!"

Mộ Dung Úc bỗng mở mắt, khóe môi khẽ nhếch, nở một nụ cười đầy tà khí.

"Hay là... điện hạ sợ bổn vương ăn mất người? Nếu điện hạ thực sự sợ, bổn vương sẽ đưa điện hạ hồi Đông Cung."

Mộ Dung Từ tức đến muốn hộc máu!

Hắn rõ ràng đang cố ý khıêυ khí©h nàng!

Nàng nghiến răng nghiến lợi, biết rõ đây là cái bẫy, nhưng vẫn cứ bị hắn dắt mũi!

Xe ngựa dừng lại trước Ngự Vương phủ.

Nàng không tình nguyện theo hắn vào trong nội uyển. Kỳ thật nàng chẳng hề muốn bước chân vào phòng ngủ của hắn, nhưng... hắn có bao giờ cho nàng quyền quyết định?

Mộ Dung Úc lười biếng ngồi xuống ghế, ý bảo nàng cũng ngồi xuống, sau đó từ trong ngăn tủ lấy ra một bình sứ trắng.

Hắn mở nắp bình, đổ một ít dược trị thương vào lòng bàn tay.

Mộ Dung Từ lập tức nhận ra ý đồ của hắn, vội vàng nói:

"Ta tự mình bôi thuốc là được!"

Hắn vậy mà lại muốn thay nàng thoa thuốc?

Chuyện này... có phải quá kỳ lạ không?!

Nàng bất giác rùng mình một cái.

Hắn liếc nàng một cái, giọng điệu lười biếng mà bá đạo:

"Ngoan ngoãn một chút."

Mộ Dung Úc dùng hai ngón tay nhẹ nhàng lấy một ít thuốc trị thương, chậm rãi bôi lên má trái của nàng. Động tác có phần vụng về, nhưng lại vô cùng nhẹ nhàng.

Mộ Dung Từ thoáng ngẩn ra.

Giọng hắn... dường như mang theo một tia ôn nhu?

Không thể nào! Nhất định là nàng nghe lầm.

Chỉ mới không lâu trước đây, cũng ngay tại căn phòng này, hắn đã tàn nhẫn áp nàng xuống giường, lạnh lùng mà chiếm đoạt.

Ký ức ấy như một cơn sóng dữ ập đến, cuốn nàng vào vực sâu của sự nhục nhã, xấu hổ cùng căm giận. Gò má nàng nóng bừng, nhưng lần này không còn là vì đau đớn.

Mộ Dung Úc vẫn cẩn thận bôi thuốc, ánh mắt lặng lẽ dừng lại trên khuôn mặt nàng.

Đôi mắt trong veo như ngọc lưu ly, dưới ánh đèn l*иg phản chiếu ánh sáng mờ ảo, tựa như có nước chảy qua, dịu dàng mà mê hoặc.

Dù trên má còn hằn vết sưng đỏ, nhưng không hề làm giảm đi vẻ đẹp vốn có.

Ngược lại

Má đào ửng hồng, môi anh đào mềm mại, hàng mi khẽ run, từng đường nét đều hoàn mỹ đến mức khiến người ta hô hấp rối loạn.

Hắn chưa từng nhìn ai chăm chú như vậy.

Hắn cũng chưa từng bị ánh mắt ai cuốn lấy như lúc này.

Một cảm giác xa lạ nhưng mãnh liệt dâng trào trong l*иg ngực hắn, kéo căng từng dây thần kinh.

Muốn chạm vào.

Muốn giữ lấy nàng.

Ý niệm đó vừa xuất hiện đã lập tức khuếch tán, như ngọn lửa bén vào dầu, thiêu đốt toàn bộ lý trí.

Chỉ một chút nữa thôi...

Hắn đột nhiên cứng người, như bị thứ gì đó ghìm chặt.

Rồi trong khoảnh khắc, hắn thu tay lại, đặt bình thuốc vào tay nàng, trầm giọng nói:

“Tự mình bôi thuốc đi.”

Giọng hắn khàn khàn, lạnh nhạt, nhưng lại ẩn chứa một sự bất ổn khó che giấu.

Vừa rồi, khoảng cách gần đến mức nàng dường như có thể nghe thấy nhịp tim chính mình, nhưng đồng thời, cũng nghe thấy nhịp tim của hắn.

Rõ ràng như vậy.

Mạnh mẽ như vậy.

Tựa hồ chỉ cần thêm một khắc nữa, nó sẽ phá tan l*иg ngực mà nhảy ra ngoài.

Lúc này, hai gò má nàng đã phủ một tầng đỏ ửng, ánh lên dưới ngọn đèn, vô tình khiến dung nhan vốn đã kiều diễm lại càng thêm vài phần mê hoặc lòng người.

“Đây là thuốc trị thương tốt nhất, ngày mai sẽ hết sưng.”

Mộ Dung Úc cố ý nói lớn hơn một chút, giọng trầm ổn.

Mới vừa rồi... nhất định chỉ là ảo giác.

Hắn sao có thể có hứng thú với Long Dương chi hảo?

Mộ Dung Từ chỉ khẽ “Ừm” một tiếng, trong lòng tràn đầy khó chịu. Vừa rồi nàng rốt cuộc đang suy nghĩ lung tung cái gì?

Nhϊếp Chính Vương là kẻ thù lớn nhất của nàng, là trở ngại lớn nhất trên con đường kế vị của nàng. Vậy mà nàng lại thất thần trước mặt hắn?

Không khí trong phòng có chút ngột ngạt.

Nàng nhanh chóng lau mặt, rồi cất bình sứ trắng đi, lạnh nhạt nói: “Đa tạ Vương gia đã cho thuốc. Bổn cung xin cáo từ, trở về Đông Cung.”

Chẳng lẽ... mục đích của hắn khi ép nàng diễn trò ở Phượng Hoàng Lâu chính là vì chuyện này?

Hắn có thể nào nhàm chán đến mức đó sao?

Mộ Dung Úc nhìn nàng, chậm rãi nói: “Bổn vương đưa ngươi hồi cung”

“Tam thúc! Tam thúc! Tam thúc!”

Một tiếng gọi the thé vang lên từ xa, chứa đầy phẫn nộ.

Mộ Dung Từ hơi nhíu mày. Giọng nói này... rất giống Mộ Dung Thơ. Nếu tính thời gian, có lẽ Dung Lan đã thả nàng ta ra rồi.

Cửa phòng vừa mở, một bóng dáng quen thuộc vội vã lao tới. Mộ Dung Thơ nhào vào lòng Mộ Dung Úc, giọng nức nở đầy tủi thân:

“Tam thúc, bọn họ khi dễ con...”

Giọng nói nghẹn ngào, nhưng lại không có một giọt nước mắt nào.

Mộ Dung Từ cười lạnh, không ngoài dự đoán. Quả nhiên, đại tiểu thư Ngự Vương phủ sẽ không dễ dàng bỏ qua chuyện này.

Mộ Dung Úc chỉ bình thản hỏi: “Ai khi dễ ngươi?”

Rõ ràng hắn còn chưa truy cứu chuyện nàng ta tự ý quay về kinh, vậy mà chính nàng ta lại tự chạy đến cửa trước.

“Cái kia tú bà... Người ở Phượng Hoàng Lâu ai cũng khi dễ con...”

Mộ Dung Thơ níu lấy tay áo rộng của Mộ Dung Úc, bộ dạng đáng thương, giọng đầy ấm ức:

“Tú bà của Phượng Hoàng Lâu nhốt ta vào một gian phòng tối... Còn trói chặt tay chân con, bên trong tối đen như mực, con kêu khản cả giọng mà bọn họ vẫn không chịu thả con ra.”

Mộ Dung Úc lạnh nhạt đáp: “Hiện tại chẳng phải ngươi đã được thả ra rồi sao?”

“Tam thúc, bọn họ thật sự bắt nạt con. Người xem tay chân con đều bị thương, đau chết mất… Tú bà của Phượng Hoàng Lâu dám nhốt, làm tổn thương một quận chúa như con, thật sự quá coi trời bằng vung! Tam thúc, ngươi nhất định phải thay con trút giận, niêm phong Phượng Hoàng Lâu, để bọn họ không còn chỗ dung thân ở kinh thành nữa!”

Từng giọt nước mắt to tròn rơi xuống từ đôi mắt đẹp của nàng, trông thật thương tâm và đầy uất ức.

Nhưng khi nói đến câu cuối, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng lại thấp thoáng sự tàn nhẫn.

Ánh mắt Mộ Dung Úc lập tức trầm xuống, hàn khí ngưng tụ:

“Ngươi là nữ nhi khuê các, đi Phượng Hoàng Lâu làm gì? Ai cho phép ngươi hồi kinh? Bổn vương đã nói rồi, không có lệnh của bổn vương, bất cứ ai cũng không được phép trở về kinh thành!”

Mộ Dung Thơ sợ hãi cúi đầu, lúc này mới nhận ra chiêu trò đáng thương này hoàn toàn vô dụng với tam thúc.

Mộ Dung Từ nhìn dáng vẻ chột dạ của nàng, trong lòng cười lạnh. Xem ra, vị Đoan Nhu quận chúa này chỉ thực sự sợ duy nhất một người - tam thúc của nàng.

“Vương gia hà tất phải nổi giận như vậy?”

Mộ Dung Từ chậm rãi bước ra, giọng điệu nhàn nhạt:

“Quận chúa tuổi trẻ ham chơi, lén hồi kinh tiêu khiển một chút cũng chẳng có gì to tát.”

Mộ Dung Thơ nghe vậy liền ngước mắt lên, dưới ánh đèn dầu lờ mờ, nàng nhìn rõ người đối diện - đôi mắt đẹp bất giác sáng lên.

Vị này chính là... Thái tử sao?

Năm năm không gặp, điện hạ lại càng thêm tuấn tú, phong thái trầm ổn.

Khoảnh khắc này, nàng cảm thấy hoảng loạn vô cùng, trái tim đập mạnh như muốn nhảy ra khỏi l*иg ngực.

“Tam thúc, con mệt rồi! Tay con đau quá... Con về trước nghỉ ngơi”

Nói xong, nàng lập tức quay người bỏ chạy, nhanh như chớp đã không còn bóng dáng.

Ngay sau đó, Mộ Dung Từ cũng vội vàng rời đi.

Tẩm điện u ám, ánh nến leo lét.

Cầm Nhược đứng bên mép giường, nhìn gương mặt nhỏ nhắn của điện hạ ngày càng căng thẳng, trong mắt lửa giận bùng lên dữ dội.

Xem ra Dung Lan đã tra ra không ít chuyện.

"Những thứ này đều liên quan đến tứ đại thế gia?" Nàng thấp giọng hỏi.

"Ừ."

Mộ Dung Từ hất xấp giấy trong tay xuống bàn, đôi mắt sắc lạnh lướt qua tia âm u.

"Dưới chân thiên tử, giữa triều đình mà dám ngang nhiên vi phạm pháp lệnh. Tứ đại thế gia này, lá gan cũng lớn quá rồi."

Cầm Nhược vội vàng cầm lấy xem qua, hiểu đại khái nội dung, không khỏi kinh hãi.

"Phủ Thừa tướng - Cung gia, Thái úy phủ - Dương gia, Khánh Quốc công - Đường gia, Vinh Quốc công - Phương gia. Mỗi nhà đều phạm không ít tội trạng. Tuy chưa đến mức tru di cửu tộc, nhưng đủ để tịch thu gia sản, chém đầu toàn gia."

Mộ Dung Từ tức giận đến mức trước mắt tối sầm, nhất thời không muốn mở miệng.

Cầm Nhược trầm ngâm hồi lâu, rồi dè dặt nói:

"Với bản lĩnh của Nhϊếp Chính Vương, không thể nào không hay biết chút tin tức nào cả."

"Mộ Dung Úc sao có thể không biết? Năm năm trước, ngay khi hắn vừa hồi triều không bao lâu đã nắm trọn đại quyền triều chính. Tứ đại thế gia sao có thể ngồi yên để mặc hắn áp đảo? Mỗi nhà đều là cáo già giảo hoạt, nào dễ dàng nhường quyền lực trong tay cho kẻ khác?"

Mộ Dung Từ trầm ngâm, chậm rãi phân tích:

"Ta đoán rằng, Mộ Dung Úc đã nắm trong tay nhược điểm của tứ đại thế gia, giữ toàn bộ chứng cứ phạm tội của họ. Vì thế, bốn lão hồ ly kia mới không dám hành động thiếu suy nghĩ, đành cam chịu để hắn khống chế triều đình."

Cầm Nhược gật đầu đồng tình, nhưng vẫn còn điểm khó hiểu:

"Phân tích của điện hạ rất có lý. Nhưng đã năm năm trôi qua, tại sao Nhϊếp Chính Vương vẫn để mặc bọn họ hoành hành? Rõ ràng, những việc tứ đại thế gia làm không ít lần đe dọa đến sự ổn định của triều đình."

"Thứ nhất, tứ đại thế gia có căn cơ quá sâu, thế lực rắc rối phức tạp, lại có uy vọng cao trong triều. Nếu bọn họ liên kết với nhau thành một phe, dù là Mộ Dung Úc cũng khó có thể diệt trừ tận gốc.

Thứ hai, chuyện này liên lụy quá rộng, động vào một nhà cũng có thể kéo theo cả triều đình rung chuyển. Có lẽ Mộ Dung Úc không hề có ý định ra tay với họ. Chỉ cần hắn ngồi vững trên vị trí Nhϊếp Chính Vương, những kẻ này không thể uy hϊếp đến hắn, thì hà tất phải tốn công động vào?"

Cầm Nhược nhíu mày: "Lời thì đúng, nhưng sao có thể để hai hổ cùng chung một núi?" Nếu tứ đại thế gia âm thầm bày mưu tính kế diệt trừ Nhϊếp Chính Vương, hắn cũng không thể một mình chống đỡ được."

Mộ Dung Từ cười lạnh, ánh mắt lóe lên hàn quang sắc bén:

"Nói không chừng, tứ đại thế gia đã ra tay từ lâu rồi. Nhưng đến nay, Mộ Dung Úc vẫn đứng sừng sững trên bậc thềm son, nắm giữ quyền lực trong tay, nghiễm nhiên làm vua chốn triều đình."

Hắn siết chặt tay, ánh mắt như lưỡi kiếm băng lãnh:

"Mộ Dung Úc, bất kể ngươi toan tính điều gì, bổn cung nhất định sẽ chặt đầu ngươi tế cờ!"

Hôm sau.

Quả nhiên, thuốc trị thương của Mộ Dung Úc rất hiệu nghiệm. Sau khi thức dậy, vết sưng trên mặt Mộ Dung Từ đã hoàn toàn biến mất.

Dùng xong bữa trưa, hắn đang định đến thư phòng thì Như Ý đến báo:

"Điện hạ, Đoan Nhu quận chúa đang ở ngoài cầu kiến."

Mộ Dung Từ khẽ nhíu mày.

Đoan Nhu quận chúa đến làm gì?

Không bao lâu, Mộ Dung Thơ tiến vào điện. Nàng trang điểm tinh tế, khoác trên mình bộ cung trang màu hồng đào lộng lẫy, trông như một tiểu mỹ nhân kiều diễm. Chỉ có điều, dáng vẻ e lệ cúi đầu hôm nay hoàn toàn khác hẳn bộ dạng tối qua.

“Bái kiến Thái tử điện hạ.”

Nàng chỉnh trang y phục, hành lễ một cách đoan trang, từng cử chỉ mềm mại uyển chuyển, mang theo nét dịu dàng đầy cuốn hút.

Mộ Dung Từ hờ hững quan sát nàng, quả không hổ là nữ nhi hoàng thất được giáo dưỡng trong cung. Khi cần đoan chính, liền có thể hành lễ chu toàn.

“Miễn lễ.”

“Tạ điện hạ.”

Mộ Dung Thơ đứng thẳng dậy, nhẹ nhàng ngước đôi mắt long lanh lên, nhìn thẳng vào Thái tử.

Thái tử thật tuấn tú!

So với tưởng tượng của nàng còn xuất sắc hơn, phong thái cao quý, khí chất như ngọc, đúng chuẩn hình mẫu phu quân lý tưởng trong lòng nàng.

“Không có việc gì thì trở về vương phủ đi.” Mộ Dung Từ chẳng buồn phí lời, giọng điệu nhàn nhạt.

“Điện hạ...ta...”

Mộ Dung Thơ hít sâu một hơi, lấy hết dũng khí, ánh mắt kiên quyết:

“Điện hạ, ta muốn trở thành Thái Tử Phi của ngươi.”

Mộ Dung Từ thoáng khựng lại, ánh mắt hiện lên một tia kinh ngạc. Nhìn vẻ mặt nàng đầy nghiêm túc, không hề giống như đang đùa cợt, hắn bỗng nhiên nhấc chân, từng bước tiến sát.

Mộ Dung Thơ theo bản năng lùi dần, cho đến khi lưng chạm vào cánh cửa son lạnh buốt mới dừng lại.

Tim nàng đập loạn nhịp như nai con chạy loạn, vừa thẹn thùng, vừa thấp thỏm, lại xen lẫn chút hưng phấn.

“Ngươi muốn làm Thái Tử Phi của bổn cung?”

Mộ Dung Từ vươn tay chống lên cửa, khẽ nghiêng người áp sát, nhướng mày cười tà, giọng điệu lười biếng nhưng ẩn chứa sự nguy hiểm:

“Chỉ sợ nếu tam thúc ngươi biết chuyện này, sẽ giận đến long trời lở đất.”

“Tam thúc không quản được ta. Hôn sự của ta, ta tự làm chủ.”

Mộ Dung Thơ nhìn thẳng vào hắn, ánh mắt trong veo nhưng kiên định vô cùng.

Mộ Dung Từ cười nhạt, ngón tay nâng cằm nàng lên, giọng nói mang theo vài phần trêu chọc:

“Vậy ngươi có bản lĩnh gì khiến bổn cung để mắt đến?”