"Có thích khách! Bảo hộ Vương gia! Bảo hộ Thái tử!"
Không biết ai là người đầu tiên hô lớn, khiến ca vũ lập tức gián đoạn, tiệc mừng thọ vốn náo nhiệt bỗng chốc rơi vào hỗn loạn.
Khách khứa kinh hoàng đứng bật dậy, chén đĩa trên bàn tiệc bị xô đổ loảng xoảng, tiếng hét hoảng loạn hòa cùng âm thanh vỡ vụn vang khắp sảnh. Một chữ "loạn" này mới thật sự thể hiện trọn vẹn.
Chỉ thấy bốn vũ kỹ kiều diễm trong chớp mắt hóa thành thích khách, tay cầm nhuyễn kiếm, lao thẳng về phía Nhϊếp chính vương - nhân vật chính của buổi tiệc hôm nay.
Chiêu thức sắc bén, động tác nhanh như chớp, khiến người ta không kịp phòng bị.
Nhϊếp chính vương Mộ Dung Úc vốn đang ngồi ở chủ vị, nhàn nhã thưởng thức rượu và vũ điệu. Khi bốn thanh nhuyễn kiếm như rắn độc lao đến, hắn vẫn bình thản, ung dung đưa chén rượu lên môi.
Mũi kiếm sắc lạnh chỉ còn cách gang tấc, tình thế nguy hiểm vạn phần.
Ngay khoảnh khắc hung hiểm, đôi mắt đen của hắn chợt trầm xuống. Bỗng nhiên, hắn vỗ mạnh lên bàn, bật người nhảy lên không trung.
Rượu trong chén bị hất tung, hóa thành vũ khí chí mạng, lao thẳng vào mắt bốn thích khách.
"A!"
Bốn thích khách thét lên thảm thiết, đôi mắt bị rượu mạnh sắc bén bắn trúng, lập tức đỏ sưng, không thể mở ra, thương thế đồng đều nghiêm trọng.
Hôm nay, những quan lại và khách quý đến dự tiệc mừng thọ của Nhϊếp Chính Vương đều là người có địa vị trong triều. Một số hoảng loạn bỏ chạy ra ngoài, số khác sợ hãi nép vào góc phòng, run rẩy. Trong khi đó, vài võ tướng đã lao vào giao chiến kịch liệt với những thích khách còn lại.
Thái tử Mộ Dung Từ đứng yên tại một góc an toàn, ánh mắt lạnh lẽo dõi theo trận ám sát kinh tâm động phách này.
Bốn vũ kỹ thích khách ngã xuống, nhưng ngay lập tức, bốn vũ kỹ khác lại lao lên, tiếp tục tấn công Mộ Dung Úc, từng chiêu đều nhằm đoạt mạng.
"Bảo hộ Thái tử! Bảo hộ Thái tử!"
Thái giám Như Ý bên cạnh Mộ Dung Từ hoảng loạn hét lớn, vội vàng dang tay che chắn trước chủ tử.
Mộ Dung Từ nhìn chằm chằm cảnh tượng hỗn loạn trước mắt, ánh mắt sắc lạnh, lặng lẽ lùi về phía sau. Sau cùng, nàng rời khỏi đại điện trong im lặng.
Đi thật nhanh một đoạn, nàng đột ngột dừng bước, lách vào một gian phòng. Như Ý vội vàng theo sau, lo lắng hỏi nhỏ:
"Điện hạ, người định làm gì?"
"Bổn cung không thể cứ thế mà khoanh tay đứng nhìn."
Mộ Dung Từ nhanh chóng cởϊ áσ ngoài, trầm giọng nói:
"Nhanh, thả tóc ta xuống."
"Vâng, điện hạ."
Thấy chủ tử kiên quyết, Như Ý không dám chậm trễ, vội vàng gỡ bỏ búi tóc của Thái tử, rồi dùng một dải lụa buộc gọn lại.
Ngay sau đó, Mộ Dung Từ lấy ra một vật nhỏ từ trong ngực, cẩn thận dán lên mặt, rồi ấn nhẹ vài cái.
Chỉ trong chớp mắt, Thái tử anh khí bừng bừng đã hóa thành một nữ tử lãnh mị, dung mạo hoàn toàn khác biệt.
"Ngươi tìm một chỗ ẩn nấp, hành sự linh hoạt."
Nhìn hình dạng mới của mình qua tấm gương đồng, Mộ Dung Từ khẽ gật đầu hài lòng.
"Nô tài tuân lệnh. Điện hạ ngàn vạn lần cẩn thận, chớ để lộ sơ hở."
Như Ý dặn dò một câu, rồi hé cửa nhìn ra ngoài. Sau khi xác nhận không có ai, y mới ra hiệu cho Mộ Dung Từ rời đi.
Lúc này, toàn bộ thị vệ trong phủ Nhϊếp chính vương đều tập trung ở đại điện để bắt thích khách. Nhờ vậy, Mộ Dung Từ thuận lợi rời đi, nhưng sau khi suy nghĩ, nàng quyết định không ra ngoài mà chuyển hướng vào nội uyển.
Tại đại điện
Một thích khách bị bắt sống, bảy kẻ còn lại đã chết, máu chảy lênh láng khắp sàn.
Tên thích khách bị bắt nghiến răng, đột nhiên vẩy ra một loại bột trắng về phía Nhϊếp chính vương.
Trong chớp mắt, Mộ Dung Úc bị bột trắng phủ đầy mặt, cả y phục cũng dính không ít.
Khách quý đã được đưa đến một phòng khác để ổn định tình hình. Lâm quản gia chỉ huy hạ nhân thu dọn thi thể thích khách, sau đó tiến lên cung kính nói:
"Vương gia, ngài nên về phòng thay y phục trước."
Mộ Dung Úc trầm mặc, ánh mắt lạnh như băng, rồi ung dung rời đi.
Khi bước vào nội uyển, hắn khẽ đẩy cửa phòng, bỗng nhiên dừng lại, ánh mắt sắc bén lóe lên tia nguy hiểm.
Nhưng hắn không lên tiếng vạch trần, chỉ chậm rãi khép cửa lại, trầm giọng nói:
"Ra đây đi."
Trên xà nhà, Mộ Dung Từ nín thở, tim đập dồn dập.
Hắn quả nhiên rất nhạy bén!
Không còn cách nào khác, nàng phi thân xuống, vung nhuyễn kiếm đâm thẳng vào trán hắn.
Nhưng Mộ Dung Úc không né tránh. Chỉ thấy hắn nhẹ nhàng vung tay, một luồng nội lực mạnh mẽ bắn ra, tựa như lưỡi dao sắc bén quét về phía nàng.
Mộ Dung Từ hoảng hốt. Nếu tiếp tục đâm, nàng chắc chắn sẽ trúng đòn trước.
Lời đồn nói rằng Nhϊếp Chính Vương võ nghệ tuyệt đỉnh, quả không sai!
Nhưng...
Nàng bỗng nhiên nhếch môi cười lạnh, nhanh chóng đổi hướng tấn công. Một chiếc chén trà gần đó bị nàng vung lên, nhắm thẳng vào hắn.
Mộ Dung Úc vẫn không né, thậm chí còn đưa tay bắt lấy.
"Rắc!"
Chiếc chén trong tay hắn ngay lập tức vỡ vụn thành vô số mảnh nhỏ.
Chỉ trong nháy mắt, từng mảnh sứ lao về phía Mộ Dung Từ như hàng trăm mũi phi tiêu.
Nàng vung kiếm, hất văng những mảnh vụn rơi xuống đất, ánh mắt tràn đầy sát khí.
"Bổn vương nhường ngươi ba chiêu."
Giọng nói trầm thấp vang lên.
Mộ Dung Từ trong lòng vui mừng, lập tức lao tới, kiếm quang lạnh lẽo như muốn lấy mạng.
Nhưng hắn chỉ nghiêng người tránh nhẹ, đồng thời vươn tay chế trụ cổ tay nàng, đoạt lấy thanh kiếm.
Mộ Dung Từ cắn răng, lập tức tung một chưởng về phía ngực hắn.
Cùng lúc đó, dải lụa buộc tóc bung ra, mái tóc đen dài xõa xuống, để lộ gương mặt tuyệt mỹ nhưng đầy sát khí.
Mộ Dung Úc khẽ nheo mắt, như vừa phát hiện ra điều gì thú vị.
"Thích khách mà lại là một mỹ nhân, thật đáng tiếc."
Mộ Dung Từ siết chặt nắm tay, sát ý trong mắt không hề giảm sút.
Đúng lúc này, sắc mặt Mộ Dung Úc đột nhiên thay đổi, hơi thở dần trở nên nặng nề.
Hắn bị trúng độc!
Mộ Dung Từ ánh mắt sáng lên cơ hội đến rồi!
Nàng lập tức vận lực, vung chưởng đánh mạnh vào ngực hắn. Mộ Dung Úc lãnh trọn một đòn, lùi hẳn hai bước.
Sắc mặt hắn đại biến, đôi mắt đen phủ đầy tơ máu đỏ tươi, gương mặt nóng bừng khác thường.
Mộ Dung Từ biết rõ, đây chính là lúc huyết mạch hắn nghịch chuyển, thời cơ tốt nhất để gϊếŧ hắn! Nàng không chút do dự nhặt lấy nhuyễn kiếm, dứt khoát đâm thẳng về phía hắn.
Mộ Dung Úc ánh mắt co rút, sắc mặt thống khổ, hắn lùi nhanh về sau, đến sát mép giường mới dừng lại.
Mộ Dung Từ bước tới, trong mắt sát khí cuồn cuộn, kiếm nhọn nhắm thẳng vào tim hắn.
“Muốn gϊếŧ bổn vương?”
Ngón tay hắn nhẹ nhàng siết lại, nắm lấy mũi kiếm, dễ dàng bẻ gãy nhuyễn kiếm trong tay nàng.
Mộ Dung Từ kinh hãi trợn tròn mắt, trong một khoảnh khắc ngắn ngủi sững sờ, hắn đã nhanh như chớp chế trụ cổ tay nàng, mạnh mẽ quật ngã nàng xuống giường.
Nàng lập tức bật dậy, vung tay tiếp tục đâm tới, nhưng lại bị hắn dễ dàng khống chế.
Hắn tựa như một mãnh thú khát máu, mạnh mẽ áp chế con mồi, lạnh lùng xé rách xiêm y nàng.
Mộ Dung Từ liều mạng giãy giụa, nhưng dù dùng hết sức vẫn không thể thoát khỏi hắn.
Thứ bột phấn trắng kia là kịch độc khiến huyết mạch nghịch chuyển, chỉ cần hít phải sẽ làm nội lực tiêu tán, thần trí hỗn loạn.
Mộ Dung Từ không nghĩ tới sự tình sẽ diễn biến thành như vậy, không nghĩ tới hành thích không thành, ngược lại tự đưa mình vào miệng hổ.
Nhìn đôi mắt đỏ rực như dã thú của hắn, nàng đau đến suýt ngất đi.
Mộ Dung Úc đem nàng đè ở dưới thân công thành đoạt đất, kịch liệt mà v.a ch.ạm, thô bạo mà đòi lấy, âm thanh gầm nhẹ thanh tràn ngập ở rèm trướng.
Nàng cắn chặt môi, ép mình nuốt nước mắt vào lòng.
"Ngươi là ai? Tên gì?" Hắn lật người nàng lại, gặm cắn vai ngọc, tự như lang hổ.
"Ta là kẻ thù của ngươi! Có một ngày, ta nhất định sẽ khiến ngươi bầm thây vạn đoạn!" Nàng nghiến răng, hận không thể lập tức đâm chết hắn.
Mộ Dung Úc chưa từng phóng túng bản thân như thế. Trong suốt ba mươi năm cuộc đời, hắn chỉ có một lý tưởng duy nhất: Nam nhi chí ở thiên hạ.
Nhưng lúc này đây, lý trí hắn sụp đổ hoàn toàn.
Chính vào khoảnh khắc cấp bách này, thân hình nàng kiều nộn cho hắn cảm giác thỏa mãn không từ nào có thể tả được, hắn thực tủy biết vị.
Mộ Dung Từ không hiểu vì sao, rõ ràng huyết mạch hắn đã nghịch chuyển, dưới tình huống này mà thân thể hắn vẫn thật lợi hại. Cũng không biết vì sao hắn lại mất kiểm soát đến mức này, thú tính quá độ không hiểu sao hắn có thể có sức đem nàng lăn lộn lâu đến vậy. Nhiều lần, nàng suýt nữa ngất đi.
Hiện tại hẳn là giờ Tý, Mộ Dung Úc đang nặng nề mà ngủ, nàng tay chân nhẹ nhàng mà lướt qua hắn xuống giường, lại đau đến nhe răng trợn mắt.
Toàn thân rã rời, giống bị bánh xe nghiền qua, phía dưới cũng đau, chỉ cần di chuyển nhẹ liền khiến nàng đau rát.
Cảm giác xé rách đau đớn này nói cho nàng, muốn nàng nhớ kỹ sỉ nhục lần này!
Khách khứa đã tan, nhưng trong phủ mới vừa phát sinh chuyện thích khách hành thích, hạ nhân không dám đi ngủ, phủ vệ cũng gia tăng tuần tra. Nàng bộ dáng này như thế nào đi ra ngoài?
Nhưng mà, nếu hiện tại không ra đi, hắn tỉnh nàng liền chạy không thoát.
Có rồi!
Nàng nhanh chóng khoác lên áo ngoài của Mộ Dung Úc, búi tóc đơn giản, rồi nhìn về phía người đàn ông đang say ngủ trên giường.
Không đúng! Giờ này mới là lúc gϊếŧ hắn tốt nhất!
Ánh mắt nàng lạnh băng, cầm lấy đoản kiếm trên đất, giơ lên, nhắm thẳng vào tim hắn.
Đúng lúc đó, tiếng gõ cửa đột ngột vang lên.
Cốc! Cốc! Cốc!
Là giọng của Lâm quản gia: "Vương gia! Vương gia!"
Mộ Dung Từ lập tức né sang một bên, nín thở. Nhưng Mộ Dung Úc vẫn ngủ say, không hề tỉnh lại.
Lâm quản gia tiếp tục gõ cửa. Nàng cắn răng, đành phải từ bỏ cơ hội này, tháo xuống mặt nạ da người, nhét vào vạt áo, rồi bước ra mở cửa.
Lâm quản gia vừa thấy nàng, liền kinh hãi trợn tròn mắt.
"Thái tử điện hạ? Sao ngài còn ở đây? Chẳng phải đã hồi cung rồi sao?"
Mộ Dung Từ lạnh lùng đáp: "Bổn cung quay lại xem tình hình Nhϊếp Chính Vương. Hắn nắm giữ triều cương, nếu xảy ra chuyện thì sẽ thế nào?"
Lâm quản gia thoáng chần chừ, nhìn vào trong phòng tối đen, rồi hỏi: "Vương gia không có việc gì chứ?"
"Hắn đã nghỉ ngơi rồi." Mộ Dung Từ phất tay áo. "Bổn cung hồi cung."
Lâm quản gia vội nói: "Nô tài lập tức chuẩn bị xe ngựa!"
Nhưng ngay lúc đó, hắn đột nhiên phát hiện... trên người Thái tử mặc áo của Vương gia!
Đôi mắt hắn thoáng hiện vẻ kinh ngạc, nhưng nhất thời không nghĩ ra được điều gì.
Về đến Đông Cung, Như Ý lập tức hầu hạ nàng thay y phục.
Nội thị Cầm Nhược bước vào, giọng trầm trọng: "Điện hạ, mười người của chúng ta đã chết, số ba bị bắt sống."
Mộ Dung Từ siết chặt nắm tay, một cỗ sát khí lạnh lẽo bùng lên trong đáy mắt.
Nàng đưa tay cầm lấy cây lược ngà voi trên bàn trang điểm, dùng sức ném mạnh xuống đất, ánh mắt rét lạnh, như ẩn chứa một cơn bão tố đang chực chờ bùng nổ.