Vĩnh Hi Đế: "..."
Hậu cung của ông chỉ có mỗi Hoàng hậu, ông cần lấy gương ở chỗ nào chứ!
Nghĩ đến ông và Hoàng hậu đều là người biết thưởng thức phong nguyệt, làm sao lại sinh ra một khúc gỗ cổ hủ, vô vị như thế này.
"Dù sao thì Minh Họa cũng là thê tử mà trẫm và mẫu hậu của con đã cẩn thận chọn lựa cho con. Phụ thân và nương nàng ấy lại có ân với trẫm và mẫu hậu. Giờ đây, tiểu nương tử dịu dàng như hoa ấy không ngại xa xôi ngàn dặm mà gả đến đây. Nếu con dám ức hϊếp nàng ấy, trẫm sẽ không để con yên đâu."
Vĩnh Hi Đế nhàn nhạt liếc nhìn Bùi Liễn bên dưới: "Con đã nghe rõ chưa?"
Ánh mắt Bùi Liễn hơi dao động, hắn đứng dậy cúi người hướng về phía Vĩnh Hi Đế: "Phụ hoàng dạy bảo, nhi thần xin ghi nhớ."
Đến giờ phút này, chuyện đại hôn đã như đinh đóng cột.
Tuy rằng xét theo hiện tại, nhị nương tử Tạ gia đó và hình mẫu hiền thê mà hắn mong đợi, cách biệt rất xa.
Nhưng người ta thường nói, "dạy con trước thềm, dạy vợ bên gối".
Đợi sau khi đại hôn, hắn từ từ dạy dỗ nàng là được.
-
Sáng hôm sau, bầu trời còn mang sắc xanh nhạt, tiếng trống dồn dập lúc tinh mơ của Kim Ngô vệ vang lên. Cửa cung, cửa chợ cùng tám cửa thành lớn của Trường An lần lượt mở ra. Kẻ ra người vào, ngựa thúc lừa dong, tấp nập không ngớt. Trường An sau một đêm yên tĩnh đã thức giấc trong tiếng trống giục giã, chào đón một ngày nhộn nhịp và phồn hoa.
Trong Tịnh Đế Đường ở hậu viện Túc Vương phủ, Minh Họa vẫn còn say giấc nồng trong màn gấm phù dung.
Mùa hè ở Trường An oi bức, băng trong hòm qua một đêm cũng đã tan thành nước, khiến nhiệt độ trong phòng lại càng thêm ngột ngạt dưới ánh mặt trời.
Khi Minh Vĩ vào gọi Minh Họa dậy thì thấy chiếc chăn mỏng đã bị đá xuống cuối giường. Muội muội nàng đang ôm gối, nằm nghiêng một bên. Trên người chỉ mặc độc chiếc áo yếm mỏng màu hồng nhạt, để lộ tấm lưng trắng như tuyết. Dưới ánh sáng lờ mờ trong màn gấm, làn da trần ấy trắng muốt như Dương Chi Bạch Ngọc, trắng đến phát sáng.
Khung cảnh này quả thật đầy sức sống và gợi cảm, nhưng Minh Vĩ chỉ thấy đau đầu.
“Lớn tướng rồi sao còn đá chăn thế này. Đá thì đá, nhưng ít nhất cũng phải che bụng lại chứ.”
Minh Vĩ ngồi xuống mép giường, véo nhẹ lên gò má mềm mại của muội muội: “Dậy đi nào, đồ lười biếng. Không dậy là ta ăn hết chè anh đào đấy nhé!”
“Ưʍ... Anh đào... Anh đào... Chè anh đào?”
Minh Họa bật chợt bật dậy, đôi mắt vẫn còn ngái ngủ nhìn quanh bốn phía: "Đâu? Chè anh đào đâu?"
"Muội nhìn ta có giống chè anh đào không?"
Minh Vĩ vỗ nhẹ lên trán nàng, giả vờ nghiêm nghị nói: "Mau dậy rửa mặt chải đầu. Đừng để trễ giờ vào cung."
Lúc này Minh Họa mới nhớ ra bọn họ đã đến Trường An, hôm nay phải vào cung bái kiến Thái hậu và Hoàng hậu.
Tuy nàng thích ngủ nướng nhưng cũng không dám lơ là việc chính sự.
Vì vậy, Minh Họa lập tức lăn khỏi giường, gọi tỳ nữ đến hầu hạ chải chuốt.
Minh Vĩ có thói quen tập luyện buổi sáng nên đã rửa mặt chải đầu xong từ nửa canh giờ trước. Nhưng vì phải vào cung yết kiến nên nàng ấy cũng ngồi trước gương trang điểm chỉn chu lại.
Hai tỷ muội ngồi cạnh nhau trước chiếc gương đồng sáng loáng.
Minh Vĩ nói: "Muội ngủ sao không mặc tiết y? Lúc nãy ta kéo chăn ra, cả tấm lưng trần trụi, nhìn còn ra thể thống gì nữa."