Trong tiền sảnh, Bùi Liễn uống xong một chén trà liền đứng dậy cáo từ trước.
Tạ Minh Tế đặt chén trà xuống, đứng lên tiễn khách.
"Tử Sách huynh, tiễn đến đây thôi."
Khi đến chỗ bức bình phong chạm khắc hoa văn hình Đằng Xà, Bùi Liễn dừng bước, trên khuôn mặt thanh tú ánh lên vẻ ôn hòa: "Phụ hoàng vốn định tối nay mở tiệc để tiếp đãi các vị, nhưng nghĩ đến việc các vị đường xa mệt mỏi, nên đã dời tiệc sang tối mai. Đêm nay các vị hãy nghỉ ngơi cho tốt, ngày mai cô sẽ cùng huynh uống rượu hàn huyên."
Tạ Minh Tế khẽ chắp tay hướng về phía trời: "Bệ hạ nhọc lòng rồi." Hắn ta mỉm cười nhìn Bùi Liễn: "Điện hạ đi thong thả, ngày mai gặp lại."
Bùi Liễn khẽ mỉm cười, quay người rời đi.
Mãi đến khi bóng dáng cao gầy trong bộ y phục xanh thẫm kia bước lên xe ngựa, đôi vai căng thẳng của Tạ Minh Tế mới được thả lỏng. Nụ cười trên gương mặt rám nắng cũng dần tắt.
Người hầu bên cạnh thấy vậy, thắc mắc: "Có chuyện gì sao, lang quân?"
Tạ Minh Tế lắc đầu: "Không có gì, chỉ là cảm thấy..."
Mười năm không gặp, cảnh còn người mất.
Nhớ lại hồi nhỏ, Thái tử từng thân thiết gọi hắn ta là A Lang ca ca, muốn giữ hắn ta ở lại Trường An làm bạn. Nay đã trưởng thành, cuối cùng cũng xa cách rồi.
"Thôi, không có gì."
Tạ Minh Tế tỉnh táo lại: "Hai vị nương tử hiện đang ở đâu?"
Người hầu trả lời: "Vừa nãy tỳ nữ bên cạnh các nương tử có đến truyền lời, hỏi khi nào có thể dùng bữa tối ạ."
"Hai con mèo nhỏ ham ăn này."
Tạ Minh Tế bật cười, bước vào trong: "Bảo nhà bếp chuẩn bị dọn cơm đi."
Vào buổi chiều tà, mặt trời dần ngả về phía tây, cái nóng oi ả cũng dịu bớt.
Những đám mây đỏ rực rỡ phủ kín bầu trời, như khoác lên hoàng thành vàng óng ánh một lớp lụa đào rực rỡ.
Chiếc xe ngựa với chiếc vòm màu đỏ vừa vào đến cổng cung, đại thái giám bên cạnh Hoàng đế là Lưu Tiến Trung vội bước tới: "Thái tử điện hạ, Bệ hạ mời ngài qua đó."
Bùi Liễn vén rèm gấm lên, khuôn mặt trắng trẻo lạnh lùng không chút cảm xúc: "Ta biết rồi."
Tử Thần cung vào buổi chiều tà yên tĩnh và trang nghiêm. Vĩnh Hi Đế đã ngoài bốn mươi tuổi đang ngồi bên chiếc trường kỷ trong căn phòng ấm áp xem tấu chương.
Ông nghe thấy tiếng bước chân, chậm rãi ngẩng đầu lên: "Con đến rồi à."
Bùi Liễn cúi người hành lễ: "Nhi thần tham kiến phụ hoàng."
"Nơi này không có người ngoài, không cần đa lễ."
Vĩnh Hi Đế mặc thường phục màu xanh đen, hơi hếch cằm: "Người đâu, mang ghế."
Phụ tử thiên gia, từ trước đến nay luôn thiếu sự gần gũi, còn lễ nghĩa thì lại quá dư thừa.
Bùi Liễn ngồi thẳng lưng, dáng vẻ nghiêm chỉnh. Ánh hoàng hôn màu cam ấm áp từ bên ngoài điện xuyên qua cửa sổ, từng vệt một chiếu lên gương mặt góc cạnh tuấn mỹ của hắn.
Dù bị ánh sáng ấm áp bao phủ, nhưng nét mặt đoan chính ấy vẫn mang nét lãnh đạm, sáng ngời tựa trăng, khiến người ta chỉ có thể ngắm mà không thể chạm tới.
Vĩnh Hi Đế thầm nghĩ, đứa trẻ này quả thực rất giống Hoàng hậu.
Trong khoảnh khắc lơ đãng, Bùi Liễn giương mắt lên: "Không biết phụ hoàng tìm nhi thần có việc gì?"
Vĩnh Hi Đế hoàn hồn, khẽ ho một tiếng: "Không có gì, chỉ là muốn hỏi con hôm nay rước dâu thế nào rồi?"