Chương 45: Quyết tâm chinh phục Thái tử

Minh Họa cúi đầu như con chim cút, không dám ngẩng lên: “Ta xem rồi.”

Bùi Liễn: “Còn gì muốn bổ sung không?”

Minh Họa: “Không cần đâu, điện hạ chuẩn bị rất chu toàn.”

Bùi Liễn thấy cái đầu cúi thấp xuống của nàng, đầu đầy châu ngọc rực rỡ long lanh mà hắn chỉ sợ cần cổ thon mảnh yếu ớt của nàng bị đè gãy.

Cuối cùng hắn không nói gì, tìm quyển sách trong ngăn kéo để đọc.

Suốt đoạn đường cả hai người đều không nói gì.

Cho đến khi về đến Túc Vương phủ, nhìn thấy ca ca và tỷ tỷ, những lời Minh Họa kìm nén trong bụng cuối cùng cũng tìm được lối ra.

Lang quân đương nhiên có chuyện muốn nói với nhau, sau khi uống một tách trà với Tạ Minh Tế ở tiền sảnh, Minh Họa lập tức khoác tay Minh Vĩ đi ra hậu viện.

Trà bước và bánh ngọt vừa được mang lên, hai tỷ muội đóng cửa sổ lại, cởi giày, khoanh chân ngồi lên giường bắt đầu trò chuyện.

Minh Vĩ: “Thế nào thế nào, muội và Thái tử sao rồi.”

Minh Họa thở dài: “Đừng nhắc nữa.”

Minh Vĩ nhíu mày: “Sao vậy? Không hòa hợp sao? Hay là ngài ấy ức hϊếp muội?”

“Ức hϊếp thì không có.”

Mặc dù tối qua đúng là hắn đã “ức hϊếp” nàng đến phát khóc, nhưng nể tình sau đó hắn đã dỗ nàng, nàng sẽ rộng lượng tha thứ cho hắn.

“Huynh ấy rất đẹp.” Đẹp về mọi mặt, gương mặt và thân thể.

“Nhưng tính tình của huynh ấy rất buồn chán, còn chán hơn cả phụ thân nữa, không, còn buồn chán hơn vị Mạnh phu tử đã dạy dỗ chúng ta. Tuổi còn trẻ mà lại như lão học cứu cổ hủ.”

Ở trước mặt tỷ tỷ nhà mình, Minh Họa nói hết tất cả những khổ sở của mình trong hai ngày qua không chút che giấu.

Sau đó nàng chống cằm, nhíu mày: “Muội còn tưởng muội thành thân rồi thì cũng có thể nghĩa nặng tình thâm, tình nồng ý mật như phụ thân và mẫu thân. Ai ngờ muội tìm mọi cách để gả cho một lão phu tử đâu đâu cũng là quy củ! À đúng rồi, huynh ấy còn không cho muội gọi huynh ấy là Thái tử ca ca! Tỷ nói xem huynh ấy có quá đáng không!”

Minh Vĩ lặng lẽ nuốt một ngụm nước bọt.

Thành thân quả nhiên là đáng sợ, mới có hai ngày đã biến tiểu muội muội ngây thơ xán lạn của nàng ấy thành một “oán phụ” đầy oán thán.

Ngoài cảm thán thì nàng ấy thấy bất lực và đau lòng nhiều hơn.

“Họa Họa, khiến muội phải tủi thân rồi.” Minh Vĩ nắm tay muội muội.

Minh Họa bĩu môi: “Đúng là có chút tủi thân, nhưng cũng không phải tới nỗi... Muội chỉ không hiểu thường ngày phụ thân cũng hay nghiêm mặt, nhưng phụ thân đối với mẫu thân săn sóc và ôn nhu vô cùng, tại sao điện hạ không thể đối với muội như vậy?”

“Phụ thân đối xử tốt với mẫu thân là vì trong lòng phụ thân có mẫu thân, còn Thái tử...”

Minh Vĩ không nói hết nửa câu sau, sợ tổn thương muội muội nên phanh lại kịp lúc.

Nhưng Minh Họa lại ngẩng mặt lên, hai hàng mày nhíu thành hình chữ bát: “Ý của tỷ tỷ là trong lòng Thái tử điện hạ không có muội sao?”

Minh Vĩ ho một tiếng: “Ta không có nói vậy. Muội muội của tỷ tốt đẹp như thế, người đẹp miệng ngọt lại lương thiện, rất nhiều lang quân tốt ở Bắc Đình đều thầm ái mộ muội. Chúng ta cũng chẳng ham gì Thái tử này.”

Nghĩ đến những lang quân trẻ tuổi vừa gặp nàng là đỏ mặt, trong lòng Minh Họa có cảm giác an ủi chút chút.

Nhưng mà: “Muội đã gả cho huynh ấy rồi, người khác có ái mộ muội thì có tác dụng gì chứ, chẳng lẽ muội còn có thể hòa ly gả cho người khác sao?”

“Xì xì xì, mới ngày tân hôn thứ ba, đừng nói mấy lời không lành này.”

Minh Vĩ vội vỗ miệng nàng, rồi lại lạy trời: “Trẻ con ngây thơ không hiểu chuyện, trẻ con ngây thơ không hiểu chuyện.”

Minh Vĩ muốn an ủi Minh Họa về việc Thái tử lạnh nhạt, nhưng nàng ấy cũng mờ mịt về phương diện tình cảm, nhất thời cũng không biết nên nói từ đâu.

Nàng ấy chỉ có thể đưa tay vỗ vai muội muội, cùng nàng thở dài.

Sau khi thở dài không biết bao lâu, Minh Họa đột nhiên siết chặt nắm tay, nghiến răng nói: “Muội không tin có một nương tử thông minh xinh đẹp, thấu hiểu lòng người như muội ngày đêm ở bên cạnh mà huynh ấy có thể không động lòng chút nào?”

Nói rồi hai tay nàng chống lên án kỷ, mạnh mẽ vươn thẳng eo, đôi mắt long lanh tỏ vẻ kiên quyết: “Hai tháng, nhiều nhất là hai tháng, nếu như trong hai tháng vẫn không thể khiến huynh ấy yêu thích muội, muội sẽ trốn vào rương hòm trở về Bắc Đình cùng mọi người, không bao giờ dây dưa với huynh ấy nữa!”