Chương 43: Đêm tân hôn đầy do dự

Vì vậy nàng ngoan ngoãn cởi giày, leo lên giường.

Sau khi đã nằm thẳng, nàng rụt rè nghiêng mặt qua: “Ta nằm rồi, tiếp theo làm gì?”

Bùi Liễn khẽ mím đôi môi mỏng: “Nhắm mắt.”

Minh Họa hơi ngạc nhiên, nhưng thấy sắc mặt hắn nghiêm túc, cuối cùng vẫn nhắm mắt lại.

Nhưng nàng vốn đã khẩn trương, sau khi nhắm mắt lại không nhìn thấy gì cả, nàng lại càng thêm lo lắng.

Nàng nghe thấy tiếng tim đập thình thịch dội thẳng vào màng nhĩ, rồi bỗng lại truyền đến tiếng y phục ma sát sột soạt.

Tiếng động đó lập tức khiến tim nàng treo lơ lửng, muốn mở mắt ra, nhưng chỉ có thể bấm chặt ngón tay để kiềm chế.

Nhưng khi chỗ bên cạnh bị lõm xuống một khoảng, rõ ràng cảm nhận được hắn đang đến gần, nàng vẫn không kìm được mà mở mắt ra.

Vừa mở mắt, lọt vào tầm mắt nàng ngoài gương mặt tuấn tú của Thái tử, còn có bờ lưng rộng rãi, l*иg ngực rắn chắc, thắt lưng hẹp nhưng dường như ẩn chứa sức lực vô biên.

Mười chín tuổi là giai đoạn thân thể phát triển, dáng người của lang quân trước mặt không vạm vỡ như những nam nhân trung niên. Làn da trắng trẻo bao bọc lấy một lớp bắp thịt mỏng, tôn lên đường cong gầy gò nhưng đẹp đẽ.

Hô hấp Minh Họa ngừng lại, ngẩn ngơ nghĩ thì ra thân thể của nam nhân cũng có thể đẹp như vậy. Ánh mắt của nàng cũng vô thức nhìn xuống nơi dưới phần bụng rắn rỏi có lực của hắn...

Nhưng phía dưới đã bị tiết khố che mất.

Tâm trí nàng bỗng như bị đánh choang, bấy giờ mới kịp nhận ra nàng đang nhìn cái gì.

Hai má Minh Họa bỗng nóng ran, cả cơ thể cũng nóng, mà tim lại càng đập nhanh đến không thể tưởng tượng.

Tầm nhìn của nàng ngơ ngác dời lên trên, chạm vào đôi mắt phượng đen láy sâu thẳm.

Giọng hắn trầm thấp: “Ai cho nàng mở mắt?”

Minh Họa nhất thời hoảng loạn đến mức không nói được một câu hoàn chỉnh: “Ta... ta...”

“Nhắm lại.” Hắn nói.

Bởi vì không mang theo cảm xúc nên câu này lọt vào tai Minh Họa như một mệnh lệnh.

Cả đời này nàng chưa từng bị ai ra lệnh như vậy bao giờ. Cho dù là lúc nhỏ làm sai, phụ thân và ca ca giáo huấn nàng nhưng ánh mắt của bọn họ đều mang theo sự bất lực và bao dung.

Nhưng ánh mắt và giọng điệu của nam nhân trước mặt lại chỉ có sự lạnh lẽo vô bờ.

Sự hoảng loạn bỗng chốc bị nỗi tủi thân thay thế. Mắt Minh Họa đỏ lên, khóe môi cũng không kìm được mà trĩu xuống.

Nàng không muốn nhắm mắt, nàng sợ nhắm mắt, tại sao lại bắt nàng nhắm mắt.

Bùi Liễn thấy vậy thì nhíu mày.

Hắn còn chưa làm gì đâu đấy, nàng khóc cái gì chứ?

Trầm mặc một lúc lâu, hắn rút khăn trải gối bên cạnh che mắt nàng lại.

“Minh Họa.” Bùi Liễn gọi nàng theo xưng hô đã ước định, cố gắng khiến giọng mình nhẹ nhàng nhưng vẫn cảm thấy cứng ngắc một cách kỳ lạ: “Nàng đừng nhúc nhích, cứ nằm đó là được.”

Trước mắt Minh Họa tối đen, muốn động nhưng lại không dám động, có lẽ nên nói là không thể động. Nghi lễ Chu Công là việc bắt buộc phải làm giữa vợ chồng.

Nàng đã gả cho hắn rồi, hắn muốn làm chuyện đó với nàng, sao nàng có thể cự tuyệt chứ.

Nhưng khi bàn tay của một người hoàn toàn xa lạ đặt lên dây thắt lưng của nàng, nàng vẫn không kìm được mà run rẩy.

Nàng chỉ có thể nhíu chặt lấy đệm giường hai bên, cố gắng duy trì trạng thái “bất động”.

Một lúc sau dây đai buông lỏng, hắn không trực tiếp cởi váy của nàng xuống mà cúi người phủ lên.

Đột nhiên có một thân thể nóng bỏng đè lên người khiến Minh Họa không cách nào khống chế được, sự ngại ngùng khiến nàng bất giác giơ tay che ngực mình.

“Đừng.” Tiếng từ chối bật thốt ra khỏi cổ họng.

Yếu ớt như tiếng mèo kêu, kèm theo tiếng nức nở bị đè nén.

Thân thể gầy gò có lực phía trên ngừng lại.

Mà sự tạm ngưng này khiến Minh Họa không khống chế được cảm xúc nữa, thấp giọng bật khóc: “Ta không muốn... Ta sợ...”

Sợ bị che mắt không nhìn thấy gì cả.

Sợ “nghi lễ Chu Công” sắp diễn ra.

Cũng sợ nàng kháng cự sẽ khiến hắn chán ghét.

Nhưng từ nhỏ đã được nuông chiều khiến Minh Họa không giỏi nhẫn nhịn. Trước giờ nàng muốn cười thì cười, muốn khóc thì khóc, muốn thì lấy, không muốn thì thôi.

Nàng che ngực co người lại từng chút, giống như chú bướm muốn co lại vào trong kén.