Minh Họa thấy vẻ mặt hắn nghiêm túc giống như phu tử cứng nhắc lúc nàng còn bé, nhất thời yếu xìu đi, ậm ừ nói: "Cũng không phải chỉ đọc mỗi loại sách này... cũng từng học tứ thư ngũ kinh..."
Nhưng tứ thư ngũ kinh chỉ cần học qua là đủ rồi, dù sao cũng đâu thể ôm lấy đọc suốt ngày được chứ? Như vậy buồn chán biết bao.
Bùi Liễn thấy nàng nói sang chuyện khác cũng đã hiểu được đại khái...
Nàng thật sự là một nữ tử được nuông chiều chỉ thích hưởng thụ, không có chí cầu tiến, cũng không có chí hướng gì.
Uổng công hắn còn tưởng nàng am hiểu chữ nghĩa và hội họa, không phải kiểu người kém cỏi dốt nát...
Thê tử như vậy hoàn toàn trái ngược với kế hoạch nhân sinh của hắn.
Bỗng chốc đáy lòng Bùi Liễn dội lên cảm xúc không biết nên nói là thất vọng hay tuyệt vọng, thậm chí một thoáng nào đấy hắn còn muốn đi tìm phụ hoàng để chất vấn tại sao lại định mối hôn sự thế này cho mình.
Lấy thê tử phải lấy người tài đức, nhưng người trước mặt hắn chẳng liên quan gì đến hai chữ tài đức cả.
Thứ duy nhất đáng nói có lẽ là gia thế của nàng.
Hoàng thất và Tạ thị kết quan hệ thông gia, trăm vạn hùng binh của Bắc Đình Lũng Tây cũng có thể yên tâm trấn thủ ở biên giới Đại Uyển.
"Điện hạ? Sao huynh không nói gì?" Minh Họa chớp mắt, không hiểu tại sao đột nhiên Thái tử lại xụ mặt.
Bùi Liễn hoàn hồn, nhìn mắt mày thanh tú của nàng, thở ra một hơi nặng nề: "Nàng đọc tiếp đi, cô đến thiên điện tắm rửa."
Minh Họa: "Dạ, được."
Đợi hắn đi rồi, Minh Họa thầm làu bàu, hắn không thích đọc loại sách này sao?
Nhưng quyển sách này rất thú vị, bảy tiên nữ yêu đương, một quyển mà có thể xem bảy đôi đấy!
Cho đến nửa canh giờ sau, Bùi Liễn tắm rửa xong trở về, Minh Họa vẫn đang ôm quyển sách chăm chú xem.
Hắn khẽ ho một tiếng: "Không còn sớm nữa, nên nghỉ ngơi rồi."
Minh Họa đang đọc đến đoạn sinh ly tử biệt cao trào giữa Đại Hoa và tướng quân, cảm động đến nỗi nước mắt lưng tròng, không ngẩng đầu lên mà chỉ nói: "Điện hạ ngủ trước đi, ta xem xong hai trang này sẽ ngủ."
Bùi Liễn: "..."
Có thê tử nhà nào mới đêm tân hôn thứ hai đã ôm sách bảo phu quân ngủ trước không?
Hắn xụ mặt bước lên, rút quyển sách ra khỏi tay nàng: "Không được."
Minh Họa: "Này!"
Bùi Liễn nói: "Khuya rồi, lên giường nghỉ ngơi."
Minh Họa: "Nhưng bây giờ ta cũng chưa ngủ được."
Hắn không chịu trò chuyện với nàng, nằm lên giường thì lại nói gì mà ăn không nói ngủ không nói.
Bùi Liễn thấy vẻ mặt nàng không phục thì nhíu mày.
Một lúc sau, hắn kéo cổ tay nàng ra khỏi giường: "Nếu đã không ngủ được, vậy thì cùng cô hoàn thành cho xong nghi thức tối qua đang dở."
Nghi thức tối qua đang dở...
Ngoài nghi lễ Chu Công ra thì còn nghi lễ nào nữa chứ.
Minh Họa chợt ngẩn người. Rõ ràng vừa rồi hắn còn xụ mặt giật lấy quyển sách của nàng nói không được, thế mà bây giờ lại muốn kéo nàng làm chuyện đó.
Đầu nàng vẫn chưa phản ứng kịp nên bị Bùi Liễn kéo loạng choạng đến bên chiếc giường treo rèm đỏ.
Bàn tay kéo nàng trắng trẻo, thon dài như phiến ngọc nhưng lại vô cùng có lực.
Đến khi hắn buông tay, Minh Họa mới hoàn hồn, trừng to mắt nhìn hắn: “Bây... bây giờ sao?”
Ngoài thân quyến, Bùi Liễn thường ngày rất ít khi qua lại với nữ tử, sự hiểu biết về chuyện tình cảm cũng đều đến từ những quyển sách.
Mặc dù hắn và Minh Họa không thân thiết lắm, nhưng nàng là thê tử hắn cưới hỏi đàng hoàng vào cửa.
Cùng thê tử thực hiện nghi lễ Chu Công là điều đúng đắn, là sự hòa hợp giữa vợ chồng.
Vì vậy, mặt mày hắn nghiêm túc: “Ừm, bây giờ.”
Tim của Minh Họa cũng đập điên cuồng theo câu khẳng định của hắn.
Nàng biết vợ chồng phải làm chuyện này, nhưng dù sao cũng quá đột ngột.
“Vậy tiếp theo phải làm gì đây?”
Mặc dù trong đầu nàng có hình ảnh, nhưng phải bắt đầu thế nào.
Bùi Liễn nhìn gương mặt đỏ bừng của nàng, cùng với cặp lông mi hoảng loạn né tránh. Không biết tại sao yết hầu của hắn cũng căng lên.
Nghĩ đến những gì trong sách viết, hắn khàn giọng phân phó: “Nàng nằm lên giường, nằm thẳng.”
Trong đầu Minh Họa trống rỗng, chỉ nhớ tỷ tỷ từng nói: “Nếu khẩn trương quá, Thái tử sẽ dạy muội.”